Tình yêu thứ ba (Ngoại truyện 2): Nếu để tôi gặp anh

Ngoại truyện: Nếu để tôi gặp anh (Phần này không có trong sách xuất bản bên  Trung  Quốc. Tác giả viết thêm nhằm thỏa mãn mong muốn cho TV và LKC gặp nhau của độc giả)

 Nếu cho tôi gặp anh, tôi sẽ làm thế nào?

Gần đây, tôi luôn nghĩ về vấn đề này.

Anh trở về, anh lại trở về, anh thường như vậy, trở về, ở lại vài ngày rồi lại đi.

Sau đó luôn sẽ có người vẻ mặt thế này thế kia, dùng ngữ khí thế này thế kia, thần bí, uyển chuyển, lộ ra tung tích của anh, hy vọng nhìn thấy vết tích của sự việc trên mặt tôi.

Đương nhiên, tôi có một scandal, gánh trên vai, người đi đường đều biết.

Tôi sẽ không để những người này đạt được, vì vậy tôi chỉ vô cảm, ngây ngô trả lời: “Ừ”.

Đây cũng nên là scandal của anh nữa nhỉ! Tôi thường nghĩ, có người vô tình dường như cố ý nhắc tới tôi trước mặt anh không?

Sợ rằng không. Anh không phải là tôi, không ai dám mạo phạm.

Vậy thì, nếu cho tôi gặp anh, tôi liền hỏi: “Có việc gì không, thường quay về làm gì?” – Thường quay về làm gì? Thực ra trong lời này vẫn mang ý yêu chiều. Trâu Vũ, mày mãi mãi đều như vậy, chết không thay đổi.

Tôi đang đi trên cầu dành cho người đi bộ, nghĩ tới đây, tự cười chế giễu mình. Chuyển ánh mắt một chút vào một góc, hai người công nhân đang quỳ ở đó, cầm hàn điện hàn gì đó.

Tôi dừng bước, nhìn thấy tên anh, trong những hoa lửa chói mắt tóe ra từ hàn điện.

Một người công nhân oán trách: “Nói với cấp trên từ sớm, đừng dùng đồng, gắn lên sẽ bị người ta ăn trộm mà”.

“Đúng vậy, dùng xi măng tốt hơn không”. Một người khác đáp.

“Không bằng đừng lắp nữa, người giàu quyên góp một cây cầu tính làm gì!”

Mắt tôi nhói đau, hoa lửa của hàn điện sáng chói, không thể nhìn trực diện, còn có một cái tên nào đó, biến mất, lại hiện ra, cũng không thể nhìn thẳng.

Tôi lập tức trốn chạy về văn phòng.

Đi vội quá, giày dẫm lên rất nhiều bùn, Cao Triển Kỳ không biết xuất hiện khi nào, đi sau tôi, chậc lưỡi: “Cô nhìn cô kìa, về nông thôn giúp đỡ người nghèo à? Dính bùn vào gót giầy rồi, mất hình tượng”.

Tôi quay đầu nhìn, chỉ nói: “À, đợi chút đi lau”.

“Đi đâu? Trưa nay gọi điện cô không nhận”.

“Đi với thẩm phán thực thi một vụ án, buổi trưa mời họ ăn cơm, không nghe thấy, có việc à?”

“Chả phải vì bữa cơm tối nay, buổi trưa chỉ thị tôi đi đặt phòng, ông ta cũng chẳng thèm nhìn giờ là lúc nào? Đêm Bình an mà! Đâu ra có phòng chứ? Mỗi người chúng ta đội một tờ giấy ngồi ở ngoài ăn cơm hộp cũng tương đương”.

Cao Triển Kỳ nói vô cùng khoa trương, tôi không nén được bật cười: “Anh tìm tôi, tôi cũng chỉ có thể đưa cho anh hai thùng giấy! Bây giờ giải quyết rồi chứ?”

“Giải quyết rồi. Tên họ Âu Dương ấy cũng đủ tốt, công ty bọn họ đặt vài phòng tiếp khách tiệc lớn, vừa vặn có vài người không tham gia, thừa một phòng cho chúng ta”.

Sắc mặt tôi đột nhiên thay đổi.

Cao Triển Kỳ vẫn đang nói: “Mẹ nó chứ, Thiên Nhất thật sự là biết giết khách, tối nay giá phòng bao thấp nhất là 5888, không bằng chúng ta đề nghị chủ nhiệm phát tiền cho mọi người là được, ăn cũng không biết ăn những gì!”

“Tôi… tối nay… nhà tôi có chút chuyện, tôi không đi được!” Tôi ấp a ấp úng muốn mượn cớ.

Cao Triển Kỳ lúc này mới dừng lại việc hoang tưởng chia tiền, quay đầu chú ý biểu hiện của tôi. Sau đó anh ta vỗ vai tôi, tình ý sâu xa: “Yên tâm, chính vì mấy người nào đó không đến mới có thể thừa ra một phòng”.

Hóa ra như vậy. Đương nhiên, lễ Giáng sinh là một ngày quan trọng.

Tôi hít sâu một hơi, ngồi về trước bàn làm việc, bắt đầu làm việc.

Cao Triển Kỳ vẫn như cũ không buông tha tôi, ngồi đối diện với tôi, nghiên cứu biểu hiện của tôi: “Trâu Vũ, hơn hai năm rồi, cô cũng nên bước ra đi, tôi đề nghị cô tìm một bác sỹ tâm lý xem sao”.

Tôi không đáp.

“Cô như vậy, đối với ai cũng không tốt. Chuyện trước đây, qua rồi thì cho qua đi, cô không thể mãi mãi một mình gánh vác, gánh đến lúc nào mới dừng! Cô nhìn người khác sống tốt biết bao! Kinh doanh càng lúc càng lớn, tới đâu cũng có yên trước ngựa sau,  náo nhiệt tám hướng, cô cũng không thể quá kém!”

Tôi vẫn không đáp lời.

“Được, cô cứ như vậy đi! Chết cũng không hối cải! Đàn ông tốt đều tuột mất, xem tương lai cô sống thế nào!” Cao Triển Kỳ nói xong tức giận, đập bàn một cái rồi bước đi.

Lúc này tôi mới ngẩng đầu lên, thở phào một hơi dài.

Tôi không buồn, chẳng có gì buồn cả, tôi chỉ nghĩ:  Yên trước ngựa sau… náo nhiệt tám hướng… Cao Triển Kỳ nhất định đã gặp anh ấy, anh ấy nhất định rất tốt.

Nếu để tôi gặp anh ấy, tôi sẽ làm thế nào?

Buổi tối tôi vẫn đi, bạn học cũ của chủ nhiệm- phó bí thư ủy ban chính trị và pháp luật Vinh Thăng Tỉnh, gặp mặt, kết giao, sau này làm việc giải quyết vụ án cũng có tác dụng. Nói ra mọi người đều là những kẻ nịnh bợ.

Trên bàn rượu, ai cũng đều uống rất vui vẻ, khi Cao Triển Kỳ kính rượu quá kích động, nửa ly vang đỏ đổ lên người tôi, cổ áo và trước ngực toàn bộ đều bị nhuộm đỏ.

Tôi nói to: “Lão Cao, anh phải đền!”

“Đền thì đền! Đến người tôi cũng đền cô!” Anh ta cũng cao giọng đáp, đáp xong liền tiếp tục tìm chủ nhiệm chuốc rượu.
Tôi loạng choạng chạy ra đến cửa, hét lớn: “Phục vụ, lấy khăn ướt!”

Nhân viên phục vụ đang bưng rượu vang đổ chúng tôi vừa rót chạy đến, tôi giơ tay đón lấy, thúc giục: “Nhanh đi! Lấy khăn ướt cho tôi! Trên người tôi đều bị bẩn hết rồi!”

Nhân viên phục vụ đồng ý rồi quay người chạy đi, chạy nhanh quá, mũ giáng sinh trên đầu rơi xuống đất.

“Mũ này! Mũ! Lại rơi rồi!” Tôi vừa hét vừa cười lớn dáng vẻ hài hước của cô ấy.

“Sao uống nhiều vậy?” Đằng sau đột nhiên có người nói chuyện.

Tôi quay đầu, nhìn thấy một gương mặt, tôi vui mừng, gọi tên anh: “Khải Chính, anh không biết, cô ấy vô cùng buồn cười, chiếc mũ nhỏ quá, đội không được, tối nay rơi biết bao lần rồi!”

Cười, nói xong, mới định thần lại.

Không phải trong mơ, anh rõ ràng đang đứng sau tôi, hơi nghiêng đầu nhìn tôi.

Nếu cho tôi gặp anh, tôi sẽ làm thế nào.

Tuy tôi vẫn luôn chưa nghĩ ra, nhưng cũng không nên như thế này, trong tay cầm rượu vang đỏ, trên người nhuộm đầy rượu, mặt đỏ tưng bừng, lời lẽ hơi điên cuồng.

Tôi ngơ ngẩn, quay người nhìn anh, vô thức hỏi: “Sao anh ở đây?”

“Có việc phải giải quyết, nên anh quay về”. Anh đáp.

“Hôm nay là đêm Bình an, anh nên…”.

Lời của tôi chưa nói xong đã bị anh cắt đứt: “Ban đầu định đi, nhưng đên lúc đó phải giải quyết nên ở lại”.

Anh vẫn anh tuấn như vậy, má hơi gầy đi, chắc là việc công ty rất bận.

Tôi chỉ hận không thể khắc anh vào trong tim, câu nói đó vẫn nói ra: “Có việc hay không, anh cứ thường về làm gì?”

Ngữ khí của tôi không đúng nhỉ? Nghe ra không giống như yêu chiều, ngược lại có vài phần oán hận,

Anh nhìn vào mắt tôi, khẽ đáp: “ Ừ, nhưng luôn không gặp em!”

Lúc này nhân viên phục vụ đứng sau tôi, đưa khăn ướt qua, tôi không chú ý, anh giơ tay ra lấy, lại giật rượu khỏi tay tôi, đưa cho phục vụ.

Sau đó, anh dùng khăn ướt lau cổ áo tôi, lắc đầu nói: “Đã là rượu đỏ, sao lau sạch? Anh đưa em đi mua áo mới”.

“Được! Phải mua cái đắt nhất!” Tôi mỉm cười nói: “Phải mua cái vĩnh viễn mặc không bị hỏng”.

“Được” Anh đáp.

“Còn phải mua quần, quần của em hôm nay cũng bị bẩn rồi, lau thế nào cũng không sạch”.

“Được!”

“Còn nữa, em muốn mua kem dưỡng mắt đắt nhất, họ đều nó khóe mắt em có nếp nhăn rồi!”

“Được!”

“Mua trang sức cho em! Mua nhà cho em! Mua xe cho em!…” Tôi nói một hơi.

Anh vẫn chỉ đáp: “Được!”

“Mua tất cả những thứ có thể dùng tiền mua được mua về cho em, Khải Chính, những thứ dùng tiền không mua được, em không cần”.

“Trâu Vũ…”. Anh giơ tay nắm lấy tay tôi.

Tốt biết bao!

Cuối cùng lại ở trước mắt, cuối cùng lại ở bên! Trong mơ cũng từng như vậy, nhưng trong mơ bàn tay nắm lấy không giống như bây giờ, ấm áp mà có lực. Cửa phòng bên đột nhiên có tiếng động.

Tôi vội vàng vùng ra khỏi anh,

Anh cũng vội quay người.

Một đoàn người, ùa ra từ sau cửa, dẫn đầu là cha anh.

Cha anh liếc thấy tôi, không nói gì, đi ra phía cầu thang.

Đoàn người nối đuôi nhau đi ra, để lại ánh nhìn sâu xa trên người tôi và Lâm Khải Chính.

Lâm Khải Chính đứng quay lưng với tôi,  hai tay đút túi áo, bóng lưng anh, tư thế của anh, trong lòng tôi nhớ lại biết bao nhiêu lần.

Cho tới khi tất cả mọi người đều rời đi, anh mới quay người, mặt hướng về phía tôi.

“Đi, anh đưa em đi mua đồ”. Anh nói

“Thực sự muốn mua?” Em chỉ nói đùa thôi”. Tôi cố ý làm ra vẻ nhẹ nhõm trả lời.

“Những điều em nói, anh đều coi là thật”. Trong mắt anh, tôi có thể nhìn thấy bản thân mình.

Tôi đang định nói gì nữa, trên cầu thang vọng ra tiếng gọi: “Lâm tổng, chủ tịch Lâm đang chờ ngài, mong ngài nhanh một chút!”

Sắc mặt Lâm Khải Chính có phần không vui, tôi vội nói: “Anh đi nhanh đi, đừng để cha anh chờ”.

Anh do dự một lát, gật đầu nói: “Được, muộn hơn chút anh gọi điện cho em”.

Tôi nhìn anh bước xuống lầu, bóng dáng khuất dần.

Giống như trong mơ.

Tôi cảm thấy toát mồ hôi, da mặt trắng bệch, đầu tựa lên bức tường lạnh lẽo, tỉnh rượu.

Ăn cơm xong, tôi theo Cao Triển Kỳ đi hát.

Tôi không muốn nhàn rỗi, thế là tôi chiếm microphone, căng họng, lớn giọng hát, cổ họng có lẽ sắp vỡ tung, không sao, tiếp tục hát.

Còn Cao Triển Kỳ gần say, cầm hai rượu, ở cạnh tôi, hát nhảy theo.

Cuối cùng di động rung trên bàn thủy tinh, lóe sáng.

Cao Triển Kỳ nhiều chuyện, giơ tay cầm, bị tôi trừng mắt.

Tôi cầm di động ra ngoài, cúi đầu nhìn màn hình, số đó, quả nhiên vẫn là số đó.

“Alo..” Tôi nhận máy, nói to.

Bên cạnh mọi người qua lại, tiếng kêu khóc om sòm trong phòng hát, vọng ra ngoài, vô cùng ầm ĩ.

Tôi cầm di động dán chặt bên tai, bịt tai bên kia, miễn cưỡng mới có thể nghe thấy giọng anh, anh đang hỏi tôi: “Em ở đâu?”

“Em ở ngoài” Tôi nói lớn, đi nhanh trong quán karaoke, muốn tìm một nơi yên tĩnh.

“Đang làm gì” Anh hỏi tiếp.

“Em đang hát”.

Xung quanh đều là người, cửa thang máy vừa mở, một đám trai gái tràn vào, khoác vai ôm eo, cười hi hi ha ha.

Anh nói một câu bên kia đầu điện thoại nhưng tôi nghe không rõ.

“Anh nói gì?” Tôi đành hỏi, sau đó thấy đường thoát bên cạnh thang máy, tôi len vào đó.

Cửa lò xo vô cùng lặng, dùng hết lức mới đẩy nổi.

Đóng cửa, tiếng huyên náo bị chặn lại phía sau, trong hành lang, ánh đèn mờ ảo. Khải Chính bên kia đầu điện thoại, cẩn thận e dè hỏi: “Anh đến đón em, được không?”

“Để làm gì?”

“Chúng ta đi mua đồ”.

“Đi đâu?”

“Em nói đi đâu, chúng ta sẽ đi đó”.

“Em không biết”.

“Gặp mặt rồi nói nhé”

Tôi bâng khuâng, không trả lời, anh cũng im lặng chờ đợi.

Rất lâu sau, tôi khẽ giọng gọi tên anh: “Khải Chính”

“Ừ”. Anh vẫn trả lời như vậy.

“Vừa này…” Tôi dựa vào tường lẩm bẩm nói: “Nên để anh ôm em”.

“Trâu Vũ…” . Anh đoán ra manh mối, ngữ khí trở nên căng thẳng: “Anh đến đón em, gặp mặt rồi nói, được không?”

“Không”. Tôi lắc đầu: “Vừa nãy em uống nhiều, quên rất nhiều chuyện nhưng bây giờ em nhớ lại rồi”.

“Hai năm rồi, anh tưởng rằng em có thể gặp anh” Anh chán nản nói. Cho dù cách một ống nghe, tôi cũng có thể nghe thấy sự thất vọng của anh.

“Đúng! Em cũng tưởng vậy!” Tôi trả lời.

“Gặp mặt nhé, Trâu Vũ, coi như là bạn”. Anh vẫn không từ bỏ. Nước mắt chảy xuống, mũi tắc nghẹn, tôi buồn bã trả lời: “Đừng, Khải Chính, gặp anh em rất buồn”.

Anh im lặng bên kia đầu điện thoại.

“Anh ổn chứ?” Tôi lau sạch nước mắt, cố gắng đổi chủ đề.

Rất lâu anh không trả lời, sau đó khẽ nói “ừ”

“Nghe nói gần đây công ty anh đã lên sàn bên Mỹ?”

“Ừ”

“Đáng tiếc ở Mỹ, nếu ở trong nước em cũng  mua một ít,  mua cổ động anh”.

“Ừ”

“Nhưng anh phải bảo đảm sẽ tăng, nếu làm em lỗ, sẽ phải bồi thường theo giá”.

“Trâu Vũ, hay là để anh đón em nhé”. Anh đột nhiên trở nên cố chấp: “Gặp mặt chúng ta chỉ nói chuyện thôi, anh bảo đảm!”

“Không!” Tôi từ chối một cách yếu ớt.

“Gặp anh sẽ buồn, không gặp anh sẽ không buồn ư? Đã quên anh rồi à? Có phải đã quên anh rồi không?” Anh dường như có chút kích động, thấp giọng hỏi nhiều lần.

“Chưa quên, vẫn nhớ, đến từng câu anh nói em cũng đều nhớ”

“Em ở đâu? Trâu Vũ, em ở đâu?”

“Em đang hát, vừa hát vừa nhớ anh”

“Trâu Vũ…”

“Đừng trở lại nữa, bỏ số điện thoại đi! Còn có tấm biển trên cây cầu nữa, cũng đừng thêm nữa. Khải Chính, em mãi mãi, mãi mãi, sẽ không quên anh! Em thề, em mãi mãi sẽ không quên anh!” Cho dù anh không nhìn thấy, nhưng một mặt tôi nói, một mặt giơ tay phải về hướng đông thành kính thề.

“Anh cũng vậy” Anh khẽ đáp

“Em biết”

“Anh sẽ trở lại, trở lại một mình, anh bảo đảm!”

“Không có tác dụng đâu, em muốn gả cho người khác!”

“Em gả đi! Anh sẽ trở về!”

“Trở về cũng không có tác dụng!”

“Anh sẽ trở về! Vì vậy mãi mãi đừng quên anh!” Anh kiên định lặp lại.

Cửa an toàn đằng sau đột nhiên được đẩy ra, Cao Triển Kỳ đầy hơi rượu gọi tên tôi: “Trâu Vũ! Cô chạy vào đây làm gì? Tôi vẫn tưởng cô bị đem bán rồi?!”

Tôi nhìn Cao Triển Kỳ, nói với Khải Chính trong điện thoại: “Tạm biệt!”

“Tạm biệt… đừng quên anh!” Cuối cùng anh vẫn nói như vậy.

Cúp máy, mắt tôi vẫn không rời Cao Triển Kỳ, tôi nhìn anh ta chăm chú, nghiêm túc nói: “Lão Cao, tôi gả cho anh nhé, được không?”
Cao Triển Kỳ không hiểu, trong phút chốc thấy kinh ngạc, sau đó anh ta cười mỉa: “Không được!”

“Vì sao?” Tôi thấy rất kỳ lạ: “Chẳng phải anh luôn nói thích tôi ư?”

“Nhưng tôi không muốn ly hôn lần nữa”. Anh ta xua tay, từ ngữ không rõ ràng, tôi ngẩng đầu cười lớn.

PS: Cuối cùng cũng hoàn toàn chấm dứt câu chuyện tại đây.
Sau ngoại truyện này Jini sẽ post lời bình của tác giả – phần Jini tâm đắc nhất, thấm nhất sau khi đọc. Nó đúng như những gì Jini cảm nhận và đánh giá.
Hẹn gặp lại mọi người vào đầu tuần sau. Have a nice weekend!
About these ads

Có mộ phản hồi

  1. từ lâu đã biết là hay, là ý nghĩa nhưng vẫn k dám đọc. K hiểu hqua sao lại lượn lại vào nhà ss rồi đọc tình yêu thứ ba. em chưa yêu bao giờ, nhưng vẫn luôn có ý nghĩ lí trí trong tình yêu. nhưng hnay khi đọc xong em k biết đến lúc đó mình có đc như TV k nữa. Rất muốn yêu nhưng rất sợ yêu. Tình yêu thứ 3 quá đẹp nhưng cũng quá đau. Khóc cho cả 2 :( (. Đặc biệt ở 2 phần ngoại truyện, đọc từ đầu đến cuối chỉ khóc. Dù kết thúc SE nhưng k hiểu sao em vẫn có cái gì đó nhẹ nhàng. Cảm ơn ss rất nhiều về bộ này. Em cũng rất muốn mua bộ này, k biết bgio xuất bản ở VN nữa :(

  2. Thuc su da lay cua minh rat nhieu nuoc mat day, minh that su cam thay dau long vi ho khong the o ben nhau, minh chi muon 1 ket thuc co hau thoi, vay nen minh cung hoi phan van khi doc truyen nay, biet truoc ket qua roi nhung van hy vong, hy vong se co dieu bat ngo say ra, hy vong LKC se 1 lan hy sinh tat ca de den voi TV, minh doc rat nhieu truyen roi, nhung day la cau truyen khien minh buon nhieu nhat, khien minh trong qua trinh doc kho so nhat, tam trang that toi te, minh mang tam tu cua cau truyen vao ca bua an va giac ngu luon, chan nhi? biet chi la truyen thoi ma minh ko vuot qua noi. moi khi den doan ho dau kho thi minh thay minh cung dau kho tuyet vong y nhu vay. Hix. Tac gia oi sang tac nua di, cho minh 1 cai ket di………..

  3. Cám ơn Jini vì dịch một câu chuyện thật hay, thật cảm động ! Không thể nói thành lời chỉ có thể dùng tâm để cảm nhận !! Đọc truyện từ xưa tới giờ chỉ có chuyện này là để lại nhiều ấn tượng nhất !! Cứ lâu lâu là mình lại vào blog của sis Jini để đọc lại truyện này :) Cám ơn sis nhiều…hy vọng sis có nhiều thời gian và cảm xúc để dịch thêm các truyện nay khác. Chúc sis Jini thành công và may mắn.

  4. Sao cứ thấy nghẹn lòng như thế này? Jini ơi, bạn khiến mình thấy thắt đau như chính mình đang phải trải qua vậy. Có lẽ phải giận bạn mất thôi vì những lời dịch đầy biểu cảm này… Nó thực sự làm lay động…
    Mình đang thực sự rất buồn vì mình vừa kết thúc 27 chương của bạn… Có lẽ phải mất không ít time cho sự nguôi ngoai…

  5. buồn thật, nhưng rất có ý nghĩa. nếu câu truyện kết thúc có hậu thì sẽ rất nhàm chán. yêu nhau k có nghĩa là sẽ ở bên nhau. m k rơi m vào hoàn cảnh của TV but m đang thất vọng vì chuyện tc, m hi vọng m có thể mạnh mẽ và lí trí như cô ấy.

  6. mjnh vua doc xog cau truyen,thuc su rat buon,mjh cu doc cu mog cho mot ket thuc tot dep du bjet truoc se khong nhu mjnh mog muon,cu ngj se co djeu ky djeu xay ra nhung cag doc thj nuoc mat roj tu luc nao chang bjet.Toj ngj mjh chac khog du dug cam nhu TV,nhug de quen dj noj dau ma tjep nhan tjnh yeu thj cug la su dan vat va dau kho. Cam on jinj da djch cau truyen nay

  7. 3 năm nữa thì sao, 1 HE? Nếu đúng như vậy, LKC và TV hạnh phúc bên nhau, còn GTD thì sao? Kết cục như thế nào thì cũng có người đau khổ và oán hận. Một tình yêu ko lối thoát. Số phận thật trớ trêu, tơ hồng nguyệt lão se nhầm mối nhân duyên. Nếu cuối cùng ko thể đến bên nhau thì từ đầu căn bản đừng để họ gặp nhau, bắt đầu rồi lại kết thúc trong đau đớn, xót xa, day dứt. Đúng là chuyện này ko lấy đi nước mắt người đọc, mà chỉ lấy đi máu trong tim. Dù đã đọc tới lần thứ 3 rồi nhưng vẫn thấy đau, 1 cảm giác nghèn nghẹn,…vẫn đeo đẵng…

    Cảm ơn Jini rất nhiều!

  8. hic tks bạn Jini đã edit bộ này, quả thực lúc đọc thấy cm của mọi người mình cũng nản lắm, đọc đến tầm 1 nữa bộ đã thấy nản lắm rồi ko muốn đọc nữa, vì mình sợ, sợ Trâu Vũ sẽ bị thương thê thảm ko thể đứng dậy nổi, sợ niềm tin vào tình yêu của mình bị lung lay, nhưng rồi nỗi sợ cũng ko thể át nổi sự tò mò, và tác giả cũng ko làm mình thất vọng lắm, truyện tuy kết thúc buồn nhưng cũng rất thật, và quan trọng hơn là mình thấy nó cũng ko thê thảm lắm. Phục tác giả vì đã tìm ra được lí do hợp lí để 2 ng ấy ko thể ở bên nhau, chứ nếu mà vì hiểu lầm hay bị ai phá hoại thì chắc mình sẽ thất vọng lắm. Tình yêu của bọn họ mãnh liệt thế cơ mà, chả lẽ đã trả giá bằng cả nhân cách cũng như lối sống mà lại vì những lí do vớ vẩn mà chia tay sao được. Mình rất thích cái kết này, tuy hơi day dứt nhưng họ sẽ nhớ về nhau mãi mãi.
    Thật ra lúc đọc ngoại truyện 2 này mình thấy hơi gượng ép, có lẽ t/g ko nên viết phần NT này, nó làm câu chuyện dỡ đi, mặc dù mang lại hi vọng cho bọn họ bằng 1 kết thúc mở, nhưng mình thấy kết thúc ở NT1 là tốt lắm rồi, cuộc sống mà, đâu phải lúc nào cũng như ý muốn được.
    Đây có lẽ sẽ là 1 câu chuyện làm mình nhớ, kết thúc buồn và day dứt của nó giống Bộ Bộ Kinh Tâm. Chắc vì buồn nên sẽ nhớ lâu :D
    Tks bạn 1 lần nữa ^^~

  9. Các bạn ơi, mình rất thích “Tình yêu thứ ba”. Mình đọc đi đọc lại nhiều lần vẫn thấy hay. Mình muốn mua 1 cuốn bổ sung cho tủ sách để thi thoảng lôi ra đọc lại. Từ SG ra HN công tác, mình đã lùng sục hết các hàng sách ở Đinh Lễ rồi mà vẫn không tìm ra. Có bạn nào biết cuốn này bán ở đâu, giới thiệu giúp mình với. Nếu có thể được, nhắn tin cho mình vào địa chỉ email: hoa.duong@fubon.com. Cảm ơn các bạn rất nhiều.

      • Kết thúc pn1 cho thấy LKC sẽ chờ Trâu Vũ quay lại,bởi vì a ấy đã có kế hoạch cho sự trở lại đấy.Đàn ông nông nổi giếng khơi,các cụ nói cấm có sai,đàn ông đã yêu thì mãnh liệt lắm,k như phụ nữ yêu nhưng vẫn k dám hết mình,luôn có tâm lý đề phòng tình huống xấu sảy ra.Hic.Mình nói vậy có đúng k Jin?

  10. đã biết trước là SE thế mà vẫn đâm đầu đọc. Để rồi…hẫng hụt
    Trước giờ ghét nhất đọc những truyện buồn, bởi tâm trạng cũng sẽ bị ám ảnh ghê gớm, tại sao lại thành ra như thế, họ yêu nhau nhiều như thế, tại sao??? Không biết phải nói gì nữa, chỉ biết cảm ơn Jini đã dịch truyên này. Mình đã đọc rất nhiều truyện, và có thể nói rằng đây là 1 trong những cuốn mà mình tâm đắc nhất
    Thanks Jini

  11. Càng đọc phần ngoại truyện càng thấy buồn . Nếu Trâu Nguyệt không đến với lâm chính khải thì cô sẽ không mất đi người thân . cuối cùng 2 người vẫn không thể đến bên nhau . Khi nghe Lâm chính khải nói câu :” I Love You ,Too ” . Buồn thay cho Trau Nguyệt . đàn ông sao dễ thay lòng thế . Rồi đây cuộc đời của Trâu Nguyệt sẽ ra sao , có được những ngày hạnh phúc không ? hay sẽ sống với những kỷ niệm đau buồn .

  12. cám ơn bạn, nếu chỉ nói truyện rất hay thì có vẻ khô khan quá nhưng thật sự chẳng biết phải nói gì. đã lâu mình mới khóc vì 1 câu chuyện như thế này. mình vốn không thích 1 cái kết có hậu vì có cảm giác không thực tế, nhưng chẳng hiểu sao mình lại rất muốn 1 cái kết có hậu cho 2 người. có lẽ vì nỗi đau mà 2 người phải gánh chịu đã quá nhiều.
    cám ơn bạn

  13. minh khong nghi cac ban lai thich truyen nay nhu the
    minh cg da tung rat thich truyen nay nhung minh chi doc mot nua , minh khong muon doc tiep vi ket cuc cua no wa buon . Moi dau minh nghi 2 nhan vat chinh se o ben nhau nao ngo hoc cuoi cung van xa nhau . Nhung minh khong hieu tai sao LKC lai khong tu bo tat ca de den voi CV chu !.Cuoc hon nhan voi tam dao cung chi la mot cuoc lam an voi nhau ma LKC lai k tu bo

  14. gặp nhau để làm gì chứ…để yêu nhau hơn..nghĩ đến nhau nhiều hơn….nhưng rồi cuối cùng vẫn là đường ai nấy đi…bước về hai phương trời…sống cuộc sống không có bóng hình nhau…vẫn là khắc khoải mỏi mòn…ta đã từng trải qua những ngày tháng đó…bản thân hiểu hơn ai hết nỗi đau này.Ta nghĩ tg viết thêm ngoại truyện này là thừa…nếu muốn thỏa mãn mong muốn của độc giả thì hãy để họ về bên nhau.Mỗi lần đọc lại truyện này trái tim lại quặn thắt ký ức lại ùa về…vẫn còn là đau đớn

  15. chuyện rất hay nhưng kết thúc bi đát quá…thương cho Trâu Vũ lại thương cho Lkc. có lẽ mình cũng đồng tình với suy nghĩ của Daisy…nếu như người chết là Trâu Vũ có lẽ câu chuyện sẽ có một kết cục khác, buồn nhưng có lẽ mọi chuyện sẽ có kết thúc, Trâu Nguyệt có thể tỉnh mộng, LKC cũng không cần sống bên một ngừoi mà lại yêu một người,,,có lẽ khi không còn nữa Trâu Vũ cũng sẽ nhẹ nhàng hơn???

  16. TV nhan vat dau kho nhat truyen,ty da roj xa co 2lan trog doj, va vj yeu LKC nen co da k con cam jac yeu them lan nua…. Thanks jini da post cau chuyen nay, mjh da kh rat nhju khj doc nhug chuong cuoj, cam dong that,nhug ty cua mjh dep k jog ty thu ba nay, jug ty thu ba da cho mjh bjt dc nhug djeu j do goj la sau sac trong ty….!!!thanks b rat nhju…

  17. một câu chuyện buồn, một kết thúc ko như ý. Nhưng k ai ns cứ yêu nhau thì sẽ đk như ý, k phải khi nào hoàng tử và công chúa cũng sẽ đk sỗng hạnh phúc bên nhau. mình rất thik câu chuyện này. nó như một vị lạ khác của tình yêu.K ai có thể đảm báo cko tương lai, dù làm hay k làm thì sẽ đều phải hối hận, vậy thì cứ bước tiếp đi…………

  18. Dù biết tình yêu không phải lúc nào cũng có kết thúc đẹp như mình mong muốn nhưng muốn lắm cho tình yêu của Lâm Khải Chính và Trâu Vũ một kết thúc đẹp dù cho người ở lại phải đau khổ.

  19. hom nay mjh thuc su moi cam nhan dc 1 tinh ju la ntn.thay moj nguoj iu nhau khoc loc mjh cam thay nham chan.mjh nghj tjh ju co j ma ghe gom vay?but jo mjh moj thay tjh ju that …….k noj thah loj.chac doc xog truyen nay mjh se tjm cho mjh mot tih ju de co the cam nhan dc tjh ju thuc su la caj ma luc j moj dc.thank ban nhe!

  20. Tinh yeu thu 3 that cam dog. Nhug cho t0j cug thj haj ng ay cug k tro laj vs nkau. Cu0j cug chj co TV la co d0n thj pkaj. Dug la tinh yeu thu 3 that kho khan va dau kho. Nhug neu k co chuyen cua Tieu Nguyet thj co le se khak.

  21. Minh cho rang voi cai ket nhu vay thi tac gia co the viet tiep “phan 2″ cua truyen, voi mot ket thuc HE. Why not? LKC van yeu TV va nguoc lai, ngay ngay LKC phai nguy tao rang minh yeu GTD den mot luc nao do (van de chi la thoi gian) anh se cam thay met moi (stressed out)+ TV van chua chiu tiep nhan anh tro lai = anh se vi mot phut yeu duoi ma vap phai “ngoai tinh” voi mot nguoi co tinh cach or be ngoai kha giong voi TV de lap di noi nho da diet trong long anh. ( xem phim thailand ” burnt sugar” de co the hinh dung them) Tai sao khong the giong nhu truyen “Ben nhau tron doi” cua tac gia Co Man, du trai qua bao nhieu thoi gian thi den cuoi cung “nguoi co tinh cung nen duyen” Dung tuyet tinh qua ma tac gia……….huhuhu. Co ban nao ung ho PHAN 2 xin gio tay bieu quyettttttttt

  22. Thank Jjni rat nhjeu vj da post truyen.mot cau truyen cam dong long nguoi den vay mjnh da dok truyen nay nam ngoaj da tung khoc va h nho va doc laj thj laj khoc nhjeu hon nhat la trong phan ngoaj truyen nay tung cau TV noj vs KC laj cang khjen mjnh cam dong hon tham thja noj long cua ho co duyen nhung khong co phan.Loj cuoj la mjnh cam on tac gia da lam truyen nay de cho mjnh nho maj2

  23. Đọc lâu rồi mà sao đọc lại ngoại truyện này thấy day dứt quá.
    “Trâu Vũ, đừng quên anh” …
    “… Khải Chính, em mãi mãi, mãi mãi, sẽ không quên anh! Em thề, em mãi mãi sẽ không quên anh!”
    Có phải chăng tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Thực sự mình không đành lòng nhìn 2 người đau đớn như vậy. :(

  24. Haizzz minh doc di doc lai truyen nay do…minh cam thay cai ket that sau sac..lan dau doc minh nghi la ket thuc buon…hoi buc minh xiu nhung cac ban doc ngoai truyen 2di roi se hieu…ket thuc chac chan la co hau ma..chang qua tac gia k viet ro ra ma de ban doc cam nhan thoi…happy endding la chac chan..:))

  25. Mình thích kết thúc truyện này. Một kết thúc mở thú vi. Khi một cánh cửa đóng lại thì đồng thời một cách cửa khác lại mở ra… Tôi có thể tưởng tượng rằng tình cảm giữa Trâu Vũ và Lâm Khải Chính là 1 chùm sáng phân kỳ, chỉ giao nhau 1 lần duy nhất rồi tách ra, nhạt nhoà dần nhưng ko bao giờ tắt…mãi mãi đến vô cùng. Thật sự rất cảm động! Một mối tình như thế vốn ko phải hiếm trong thời đại phong kiến, càng không hề hiếm trong thời đại ngày nay, giữa những tập đoàn công ty lớn-kết hôn để gia tăng quyền lực kinh tế và gây sức ép ảnh hưởng đến chính trị.
    Nhưng nếu tôi là Tâm Dao, tôi sẽ buông tay. Thật chẳng dễ dàng gì khi yêu một người mà trái tim người ấy ko thuộc về mình. Cái xác ko hồn đó ko đáng để tôi yêu. Một người thích nghiên cứu về tượng Phật như cô ấy, lại ko ngần ngại giơ tay phát chẩn tiền cho người ăn xin, vậy tại sao ko để lại chút lòng từ bi, sự cảm thông cho mối tình đẹp giữa hai người kia. Nếu chỉ có phần xác, ko co phần tâm hồn, tôi chẳng dại bán nửa cuộc đời mình cho anh ấy. Điều duy nhất tôi sẽ làm là chúc phúc cho 2 người họ rồi tự mình gây dựng tiếp sự nghiệp của Giang gia….
    Tôi cũng chọn kết thúc của tác giả vì nếu tôi là Trâu Vũ, tôi cũng sẽ buông tay. Ko dễ để từ bỏ tình yêu thật sự của đời mình, nhưng càng ko dễ khi nhìn thấy người đàn ông mình yêu thương mất đi tất cả – sự nghiệp, cuộc đời, danh vọng và 1 cô vợ xinh đẹp, cho dù trái tim anh ấy thuộc về tôi đi nữa. Cuối cùng, dù ko thể chấp nhận nhưng tôi hiểu cái ý sâu xa của câu nói :”Kết hôn phải môn đăng hộ đối”. Vì vậy ngoại truyện 2 mở ra cho tôi một cái nhìn mới: tình yêu giữa Trâu Vũ và Cao Triển Kỳ, nếu có thể thành thì cũng là một tình yêu đẹp.

  26. mìh thật sự k hiểu nổi mìh nữa k biết đây là lần thứ 3 hay thứ 4 rồi nữa mìh vẫn đọc đi rồi lại đọc lại đọc xong rồi lại khóc. phải nói là hay rất rất hay nhưng nó cũng làm cho mìh thật sự rất buồn, đọc hết ngoại truyện 2 rồi lại hy vọng có thêm phần ngoại truyện nữa hi vọng họ sẽ có 1 kết thúc có hậu. nhưng rồi lại nghĩ kết thúc này của tác giả k hắn là đã chấm hết mọi chuyện nó cho ta hi vọng rồi lại hi vọng điều tốt đệp sẽ đến với mỗi người trong cuộc. cảm ơn Jini vì đã dịch bộ sách này.

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s