Lâm Khải Chính bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc, ánh sáng ban mai buổi sớm ngoài cửa sổ dìu dịu, anh ngồi dậy, ngớ người một lúc bên giường, bước vào phòng tắm dội nước cho mát.
Nước ấm chảy qua vết thương, có chút đau nhói, cảm giác này không tồi, anh cứng cổ tay, kiềm chế.
Tối qua uống nhiều, trở về nhà đã không còn tỉnh táo. Anh mở vi tính trong thư phòng, ổ D có một file ẩn, là những tấm ảnh anh bỏ ra 80 vạn để mua, chụp rất đẹp, rõ ràng, ánh sáng thích hợp, kết cấu hoàn mỹ, người chụp trộm này chắc là xuất thân chuyên nghiệp.
Lật từng tấm ảnh, phóng to, phóng to, phóng to hơn nữa, nhìn dáng vẻ Trâu Vũ cười, híp đuôi mắt, nhíu mày. Anh lướt nhẹ tay lên màn hình vi tính, nổi lên những đợt vân nước.
Thật khiến người ta chán nản, tốt nhất, yêu nhất, lại rời xa anh nhất.
Buổi sáng thực ra đã nhìn thấy cô ấy.
Bạn của Lâm Khải Chính trong hội luật sư, cùng ăn bữa sáng, Lâm Khải Chính nhờ anh ta làm trung gian mời đoàn luật sư đến viếng thăm, anh bỏ tiền. Bạn anh hỏi vì sao?
Anh nói muốn cảm ơn một người từng giúp anh, nhưng, anh không muốn để họ biết.
Bạn anh nhạy cảm hỏi, có cần thiết chỉ đích danh người được mời?
Anh lắc đầu. Sau việc này anh gọi cho anh Phó, anh Phó thông minh. Không cần chỉ thị rõ liền biết nên làm thế nào.
Vì thực sự rất muốn gặp cô. Đối với cô, nhung nhớ luôn chỉ ở trong tim, nhưng gần như tuyệt vọng, lần cuối cùng đối diện, cô nhìn dáng vẻ anh một cách sợ hãi, khiến anh biết mình không có cơ hội.
Nhưng vẫn mượn cớ trở về vài lần, đứng ở đối diện văn phòng cô chờ đợi như xưa, có một lần tròn cả một buổi sáng. Không may, thường không thấy cô ấy. Sau này anh Phó điều tra ra, cô đã chuyển nhà, sống gần đó, không cần ngồi taxi đi làm.
Thế là, anh nghĩ ra chủ ý này.
Đoàn viếng thăm đến rất nhanh, anh cầm tờ lịch trình, cũng tra ra số điện thoại phòng cô ở.
Phảng phất giống như tâm trạng bao năm xa quê mới trở về, do dự rất lâu, sợ nhìn thấy sẽ không kiềm chế được bản thân. Hôm qua cuối cùng hạ quyết tâm, tranh thủ thời gian, đợi ở sảnh lớn, tranh thủ lúc họ xuất phát, có thể nhìn thấy cô.
Quả nhiên, sắp đến 9 giờ, mọi người lần lượt xuống, cô ở trong số đó, một năm không gặp, cô vẫn gầy, đã cắt tóc ngắn, lộ ra cái cổ trắng ngần, mặc sơ mi vàng nhạt, dáng vẻ mộc mạc. Người khác túm tụm nói chuyện, có một người đàn ông còn niềm nở kéo cổ tay cô, muốn kéo cô qua. Cô cười cười, trừng mắt với anh ta, trả lời một câu gì đó, sau đó rời đi, tới giá báo bên cạnh.
Lâm Khải Chính thầm nghĩ trong lòng vẫn dáng vẻ khiến đàn ông yêu nhưng cô không cho là như vậy.
Lâm Khải Chính băng qua đầu kia của sảnh lớn, thấy cô đứng trước giá báo, cầm quyển “Báo kinh tế Hồng Kông” ngày hôm đó, cũng có chỗ xem rất chăm chú.
Anh thích dáng vẻ nghiêm túc của cô, bướng bỉnh, nhưng lại có thần thái hoang mang. Trong lòng anh không hề có kích động như tưởng tượng, có lẽ anh quen rồi, từ xa chăm chú quan sát cô, cầu xin một trái tim bình yên.
Biểu hiện của Trâu Vũ vô cùng nghiêm túc, cô dùng tay vuốt nhè nhẹ lên một đầu của tờ báo, chậm rãi nở nụ cười.
Bên kia gọi, cô quay đầu liền đi, tờ báo thuận tay nhét vào túi.
Đợi xe đi xa, Lâm Khải Chính bước tới, cũng cầm một tờ, lật đi lật lại, sau đó ở phần bất động sản, thấy một bức ảnh nho nhỏ của mình, bên góc báo, nói về tin tức công ty không quan trọng lắm.
Thế là, tối qua, ăn cơm cùng đối tác kinh doanh, không hiểu vì sao uống nhiều quá. Tửu lượng anh thực ra cực kỳ tốt, vốn không đến nỗi như vậy.
Trong lòng buồn bã, vì biết cô cũng như mình, không hề quên. Sao có thể như vậy? Yêu, lại không liên hệ với nhau, không có lối thoát.
Ngồi sững sờ trong thư phòng, màn hình vi tính đột nhiên tối đen, cột mốc mềm mại bay qua bay lại trong bóng tối. Anh rút ra con dao lam trong ngăn tủ, bật lửa đốt nóng, nhẹ nhàng mà thuần thục vẽ một đường lên cổ tay. Đau nhói, máu từ từ chảy ra, từ từ chảy theo cổ tay. Không sao, không cần lau, anh biết, chảy không lâu sẽ bắt đầu ngưng tụ, giống như nỗi nhớ nhung đối với cô, chịu đựng khó chịu nhất một lát, sẽ từ từ dịu đi.
Sáng nay, vết thương đã liền miệng, nhưng nước thấm vào vẫn âm ỷ đau. Anh dán một miếng ugo.
Buổi sáng, phải đi sân bay. Giang Tâm Dao đi Nam Phi, hôm nay trở về. Máy bay muộn một chút, thấy cô rời cổng, da sạm nắng, cô cười, anh cũng cười.
Trước khi ra đến xe, cô thấy ghế phụ chất đầy tài liệu và máy tính, lập tức mở cửa ghế sau ngồi vào, anh cũng không nói gì. Giang Tâm Dao và anh, rất ổn, nhưng chỉ là ổn, giống như tình bạn, ổn thỏa, nhưng không có tình yêu. Trên đường, cô buột miệng nói chuyện Nam Phi với anh, anh không hào hứng lắm nên cô cũng im lặng.
Vốn có thể đi đường khác, nhưng anh chọn con đường khách sạn Trâu Vũ ở. Anh biết hôm nay cô rời Hồng Kông, vì vậy muốn đi qua nhìn xem.
Sắp tới giao lộ, điện thoại reo, anh cúi đầu nhìn số, phó tổng công ty gọi tới, anh nhận điện, ngẩng đầu phát hiện đèn đỏ, thế là, anh chầm chậm phanh xe.
Thật trùng hợp biết bao, cúi đầu, ngẩng đầu, ngắn ngủi trong một giây, tầm mắt anh đã lướt qua Trâu Vũ bên đường.
Trong điện thoại, phó tổng nói đến công trình Tam Á, có tranh chấp, đối mặt với nguy cơ đình công. Lâm Khải Chính vừa nghe, vừa thảo luận, mắt dán chặt vào người đi đường, trong lòng hy vọng, có lẽ, có thể nhìn thấy cô ấy.
Thực ra anh chỉ cần nghiêng mặt, Trâu Vũ đã đứng cách xa hơn thước, dùng hết sức lực toàn thân nhìn anh. Hai người họ rốt cuộc vẫn không có duyên.
Đèn xanh sáng, anh lái xe về phía trước, cuộc điện thoại kết thúc, anh nghiêng đầu nhìn cổng khách sạn, có chút thất vọng nằm trong dự đoán.
Thế là anh lặng lẽ lái xe đi, trong lòng buồn bã không vui, từng đoạn nhỏ nhặt trước kia lóe lên trước mắt. Anh đau lòng oán hận người phụ nữ này, đã tới rồi, đã biết anh ở đây, vì sao không thể gọi điện hoặc gặp mặt? Số của anh vẫn luôn còn. Gặp mặt thực ra cũng chẳng sao, cuối cùng, họ từng yêu nhau như vậy. Anh vì cô còn nghĩ ra các loại kế hoạch, nhưng cô trốn xa đến thế, khiến anh yêu đến mức hoàn toàn không nhìn thấy hy vọng.
Đột nhiên, Giang Tâm Dao ở phía sau giơ tay ra, vuốt ve tóc anh, thình lình nói: “Ken, I love you”.
Bất chợt nghĩ, Tâm Dao có thể có loại phong cách ngây thơ này, Lâm Khải Chính quay đâu cười cười, cũng đáp: “I love you, too”.
Cuộc đời con người, có lúc chính là như vậy, dần dần kết thúc.
Thực ra mình không thấy GTD nguy hiểm hay đáng chết ở chỗ nào, cô ấy là một cô gái bình thường, yêu và muốn được hạnh phúc. Bạn thử đặt mình vào hoàn cảnh của cô ấy xem, Bạn có dám nói mình sẽ từ bỏ chồng mình chỉ vì anh ta yêu người khác hơn bạn? Chắc chắn bạn sẽ tìm mọi cách để bảo vệ hạnh phúc của mình, và chắc chắn bạn sẽ căm ghét Trâu Vũ và luôn hi vọng một ngày nào đó chồng mình sẽ mềm lòng trước tình cảm của mình.
Tớ không đánh giá gì về chuyện 3 người ở đây, ai cũng có lý lẽ, tình cảm và một lý do riêng. Tình yêu thì muôn màu muôn vẻ và không ai có thể biết tình yêu nó sẽ như thế nào, chỉ biết tình yêu có thể làm tất cả. Yêu là yêu thôi, không cần phải để ý bất cứ ai, bất cứ thứ gì xung quanh. Truyện này quả thực rất hay, thực tế. Đúng là tình yêu thứ 3, buồn nhưng đẹp, khắc cốt ghi tâm, nó khiến người ta đau đáu, ám ảnh và dai dẳng. Nếu cuộc sống mà mình muốn thứ j đều được thì đâu còn gọi là Tình yêu thứ 3?
Tớ thấy thương cho cả 3 nhân vật: Trâu Vũ, Tâm Giao và LKC. Mỗi ng đều thực sự bế tắc trong cs của chính mình….
Tớ nghĩ câu nói của bạn hok được chuẩn xác lắm , cái j gọi là chồng yêu người phụ nữ kia hơn bạn ?
Thực sự thì LHC chưa bao h yêu GTG thì sao lại có thể nói như anh đã từng trao cho cô tình yêu kia chứ ? Vốn là chưa từng được yêu cớ sao hok buông tay
Vấn đề ở chỗ Lâm Khải Chính từng tốn nhiều năm theo đuổi Giang Tâm Dao, những lời yêu thương không thể chưa từng nói, thậm chí ở cuối truyện, khi Giang Tâm Dao nói I love you, Khải Chính cũng trả lời bằng câu I love you, too cơ mà .
Đứng ở góc độ độc giả thì biết Khải Chính yêu ai, chứ đứng ở vị trí Tâm Dao, chắc gì đã nhận ra.
Giống như, bạn có chồng hoặc có người yêu, luôn quan tâm ngọt ngào với bạn, giờ bảo anh ta thực ra chỉ lừa dối bạn, mấy ai tin được ngay?
Trâu Vũ cũng từng nói, chỉ mình tôi coi trọng tình yêu này, còn với người ngoài, họ chỉ nghĩ đến hai chữ tiền bạc.
Ngay cả Cao Triển Kỳ bên Trâu Vũ lâu là thế, biết rõ tính tình Trâu Vũ, vậy mà còn cho rằng Trâu Vũ bên Lâm Khải Chính chỉ vì đam mê nhất thời hoặc vì tiền bạc lợi danh. Đến người quen thân của mình còn cho rằng vậy, nói chi đến vợ danh chính ngôn thuận của người ta?
chào mọi người,
Em là một silent reader, nhưng hôm nay, đọc đươc bộ truyện này, em thấy mình không thể silent được nữa. Nó quá sâu sắc. Em rất thích câu nói cua ss jini ngay từ đầu truyện”Vì câu chuyện này hợp với ai thích cuộc sống thực tế, trần trụi, cái cuộc sống ngay bên cạnh bạn, không phải đi tìm đâu xa, không hoa lệ và đầy màu hồng. Phải chăng vì tôi quá già để tin vào cổ tích nên tôi rung động khi đọc truyện này.”.Và câu nói đó đã khiền em tò mò thực sự. Em đoc truyện, rồi bị cuốn hút 1 cách kì lạ.Đầu tiên là từ sự dại dột đến ngu ngốc cua trâu nguyệt. Nhưng cũng chinh điều đó dã mang trâu vũ và khải chính đến bên nhau. Em khâm phuc sự lí trí cua trâu vũ, thich sự tham vọng cua khai chính… và ngương mộ tình yêu mà họ danh cho nhau. Em thich kết thúc cua truyện. Vì sao ư? Vi cuộc sống luôn trần trụi như thế, mà tình yêu không thể là tất cả.Nếu họ ở bên nhau, sẽ là 1 kêt thúc đẹp như chuyen cổ tích. Nhưng liệu trâu vũ có thể hạnh phúc không khi sự ám ảnh cua trâu nguyệt vẫn còn đó. Tình chị em mà, đâu thể nói ghét mà quên là quên được. Còn khải chính, ngày hôm nay của anh đi lên từ bao nỗ lực, đạp lên mọi âm mưu tranh gianh, đó kị, liệu anh có thể bình thản mà buông xuôi?Còn cả tâm dao nữa, 1 con người có sự sắc sảo bao boc trong cái vỏ ngây thơ. Nhưng là phụ nữ mà, nếu em là cô ấy em cũng sẽ không thể buông tay.^_^. Lúc đoc nhưng dòng cuối cùng của truyện, em đang nghe ”cơn mưa dĩ vãng cua mytam. Nó có 1 câu thế này”Người đã đến vẫn cứ đi đi như định mệnh”. Và thế là em ngồi khoc tutu.Phải chăng lá định mệnh thật. Nhưng em tin sau lưng trâu vũ luôn là ánh mắt của khai chinh. Cố lên trâu vũ nhé!
Cuộc đời con người, có lúc chính là như vậy, dần dần kết thúc.Em rất cảm ơn ss jini và tim yêu đã bỏ công sức dịch và post truyện. Đay chỉ là vài dòng cảm nhạn của em, có gì ko đúng lắm thì mong cac ss bỏ qua.Hẹn gặp lại cac ss^^^^^^^^^^^
Gja nhu 2 nguoi gap nhau s0m h0n,thj chac co le m0j thu cung se khac di nhjeu. Bu0n va dau l0ng. Dung m ghet cau noi cua lkc,cai gi ma ‘i love u too’. ‘cd c0n nguoi doi luc chjh la nvay,dan dan ket thuc’ la y gj day tr0j!!
‘[Bất chợt nghĩ, Tâm Dao có thể có loại phong cách ngây thơ này, Lâm Khải Chính quay đâu cười cười, cũng đáp: “I love you, too”.]
Đồng sàng mộng dị, mỗi người một suy nghĩ. A tưởng chị ngây thơ ( Cáo cụ thì có). Chị thì làm thế nhắc nhở, kêu gọi tình cảm của anh khi nhìn thấy tình địch. Cuộc hôn nhân như thế quả là tồi tệ
Mình thấy những nhận xét đầu tiên của Jini khi post truyện này là đã nói hết ý rồi, đúng là tình yêu thứ 3, yêu lắm, khắc khoải lắm nhưng luôn biết là không thể đến được với nhau, nếu chỉ có GTD thôi thì khi LKC có được sự nghiệp riêng cho mình rồi thì có thể bỏ cô ấy nhưng TV thì sao, TV không thể nào quên được cái chết của TN, cô ý ko thể đến được với LKC đâu, kể cả có yêu sâu sắc đến mấy. Chỉ hy vọng, 10 năm sau, giữa LKC và GTD chưa có con, TV chưa lấy ai, thì họ sẽ đến với nhau. Hì, con người còn sống là còn hy vọng mà.
Vậy là hết truyện thật rồi, hết cảm giác ngày ngày ngóng chờ rồi. Mong dự án tiếp theo của Jini.
Thanks Jini và Timyeu nhiều nhiều nhé
có lẽ nó quá sâu sắc , sâu sắc tới mức ai cũng biết nó sâu sắc mà k biết ở điểm nào, zậy đó, cũng đã thử qua tình yêu, hôn hít, nhung nhớ, đau khổ rồi có lúc như 1 đứa mách.
Mình cũng đã đọc trước bản tiếng Trung này rồi, nhưng vì thích văn phong dịch của Jini nên hàng ngày vẫn chờ đợi để được đọc. Cảm ơn bạn đã dịch bộ truyện hay như vậy. ^_^
e khóc suốt khi đọc ngoại truyện này…huhu…đau lòngq quá…chẳng lẽ 2 ng k còn hi vọng sao???? iu nhau đến thế mà…ss ơi..còn 1 ngoạu truyện nữa đúng hok ạh?
ôi trời ơi T____________T
như thế này, như thế này thì khổ quá, nếu LKC cứ hành hạ bản thân như thế thì sao sống tiếp được, sống như thế tự kỷ chết mất :-s
chẳng lẽ mỗi lần nhớ TV anh lại bày lên kế hoạch này, lý do nọ để đc gặp và ngắm chị từ xa sao????
cứ như thế cả đời mãi mãi thầm lặng dõi theo chị như thế?????
vậy cuộc sống vợ chồng của anh cũng đâu thể hạnh phúc, anh đã nói anh và GTD chỉ có thể gọi là “ổn”, ổn vì giữa họ không có tình yêu, chỉ là tình bạn. Trên thực tế, những gia đình đầm ấm hạnh phúc vẻ bên ngoài như thế cũng mau chóng tạn vỡ thôi :-ss
thật ra đọc từ chi tiết anh xây cầu đi bộ cho TV thì mình thương anh, thương anh lắm. Biết tìm đâu người yêu mình như thế T_____T
Vậy theo U phải làm sao đây,chẳng lẽ phải đạp đổ bao nỗ lực,hi vọng,hơn cả đó chính là tâm nguyện của nam 9,chính vì tâm nguyện này mà anh ấy đã bước từ cõi chết trở về,tiền tài và quyền lực đã kéo anh ấy trở lại,đã có một đoạn tuy chỉ là lời nói dối của LKC với TV về việc những vết thẹo trên cổ tay là do đánh nhau nhưng đó cũng một phần là sự thật,chỉ có quyền lực và địa vị mới có thể khiến kẻ khác tôn trọng anh ấy ,nhìn anh ấy = con mắt khác.Hơn nữa bản thân TV cũng chưa thể vượt qua được bóng đen cái chết của e gái,chưa thể chấp nhận…mặc dù cả hai đều khắc khoải và hi vọng,ta nghĩ cái kết này của tg cũng là một điều hợp lý nhưng nếu là ta ta sẽ chưa kết thúc ở đây…ta sẽ đợi LKC thực hiện lời hứa ba năm sau của anh ta,đợi TV có được sự thứ tha của TN từ thế giới bên kia…còn về GTD thì….đó đã là định mệnh rằng ty này thuộc về hai người bọn họ…cũng giống như TH và CTK vậy…cũng khó tránh khỏi tổn thương nhưng cuối cùng họ cũng đã tìm được hp.khi đó ta sẽ Ending và là một HE
ah ý mình là anh không nên tự hành hạ mình như thế, chứ mình không nghĩ họ sẽ quay lại với nhau, mặc dù tình cảm của họ sâu nặng lắm. Đâu thể biết được liệu 3 năm sau chuyện gì sẽ xảy ra nữa, 3 năm sau GTD có để họ đến với nhau, không thể nói trước được thời gian. Nếu mọi việc đều đã được định trước như ý muốn thì nó không còn là cuộc sống nữa bạn à
Tình yêu thứ ba….
………….. đau đớn, ngọt ngào nhưng cũng đầy khắc khoải……..
………….yêu như thế, yêu đến vậy nhưng cũng chỉ là ‘đến vậy’ mà thôi….
…………..có lẽ đúng như LKC nghĩ: “Cuộc đời con người, có lúc chính là như vậy, dần dần kết thúc.”
Doc truyen nay xong minh thay buon qua.Cung buon Trau Vu va thuong Khai Chinh nhieu qua,Cuoc doi con nguoi ngan ngui, gap dc nhau va yeu nhau do la duyen so, vay ma ko biet tran trong. Neo duong cua tinh yeu chan that co bao gio phang lang dau chu?Neu dc gap tac gia minh hy vong ban se viet tiep phan 2 cua cau chuyen nay!!!!!!!!!!!!!!!
Minh da doc rat nhieu tieu thuyet tinh yeu cua cac tac gia Trung Quoc nhung co le day la tac pham buon nhat ma minh da tung doc.hic.Buon qua!!!!!!!!!!!!!!!!
doc xong truyen nay m cam thay rat buc xuc…ko the chiu duoc tai sao LKC lai co the noi voi GTG cau cuoi truyen do…minh thuc su ghet LKC. ghetttttttttttttt
4h sáng hni e mí đọc xong truyện này, có rất nhìu truyện khiến em pải thức qua đêm để đọc nhưng ko có mấy truyện khiến e phải gào lên một cái sau khi đọc xong rồi khóc như …. điên như tr nỳ.
là con gái, ai chẳng mog có một LKC để yêu? có một LKC yêu mình?
nhưng chắc có ít người như Trâu Vũ, quá lí trí…………
e ghét, ghét tất cả những nv trong truyện này, sao Trâu Nguyệt có thể ích kỉ đến mức quá đáng như thế? sao Trâu Vũ có thể lí trí đến như thế? sao LKC lại là một người giàu đến như thế? sao Giang Tương Giao ngây thơ (hay cáo già?!?) đến như thế?……
nhưng nếu ko như thế lại không pải câu truyện này… haizzzzzzzz…
e vẫn chưa ra khỏi ghế nhà trường, e vẫn mộng mơ vào một ty đẹp, vào môt tương lai tốt đẹp phía trc… nhưng truyện này dạy e một chân lý : đời không như là mơ… tự nhiên lại thấy sợ quá, sợ tương lai phía trc, sợ phải làm ngươì lớn…
các ss ơi, thật sự cuộc đời tàn nhẫn vậy sao??? (
Đời k tàn nhẫn, chỉ là học cách chấp nhận thực tế thôi em ạ, chứ vẫn còn rất nhiều câu chuyện đẹp như mơ mà, ss đã bảo đừng vì truyện này mà e sợ cuộc sống, e dè với tình yêu mà
nhưng dù sao e vẫn mog 1 cái HE cho tr này..
tại k bít có phải e suốt ngày mơ mộng k mà e vẫn cứ tin những ng` yêu nhau thì sẽ đc ở bên nhau.
mong chờ vào cái 3năm của LKC quá….
mong ss sẽ tiếp tục dịch những tr hay để bọn e đc đọc ké với
ủng hộ ss hết mình *tung hoa, tung lá* :X:X
mình thấy dù có gặp nhau sớm thì đã sao
chưa chắc 2 người đã đến được với nhau
vì cái vướng mắc của 2 người vẫn là tn và sự tham vọng cua lkc
lkc không thể buông xuôi mọi thứ là sự thật
nếu có thể thì lúc nào buông mà chả đươc
câu nói của lkc là gặp nhau sớm hơn chỉ là cái cớ ngụy biện thôi
Jini oi, e phai lam sao day, bi jo e dang o trong truong hop cua Trau Vu…e da lam het cach de tu bo, nhung k the…e k dc li tri nhu TV, cung k du manh me nhu co ay…ng ay cua e thi k nhu LKC, a ay co the lam cho moi chuyen co ket cuc khac hon…e k the nao dung yeu a ay dc, e phai lam sao bi jo…
ss k biết khuyên em thế nào, chỉ mong em chọn con đường nào không làm mình tổn thương thôi. Cuôc sống còn dài phía trước, hãy lý trí hơn và để lại đường lùi cho mình. Hạnh phúc hay không cũng ở cảm nhận của chính bản thân mình.
đoc lại ngoại truyện một lần nữa vẫn còn nguyên cảm xúc như lần đầu tiên đọc. “tình yêu thứ ba” và “thất tịch không mưa” của ss là hai truyện duy nhất mà em không đủ dũng cảm để đọc lại dù bản thân rất muốn,em sợ không thoát ra đc nỗi ám ảnh mang tên “tại sao?”
cám ơn ss đã dịch những truyện hay như vậy.
D cung doc nhieu truyen nhung “tinh yeu thu ba” that su la mot truyen khien ai da doc qua cung k khoi boi hoi….1 cchut buon mang mac va nhat la khien nguoi ta phai suy nghi. tinh yeu dep that nhung cung …that khien nguoi ta dau that dau khi nho..khi nghi ve no…D thich cach yeu li tri cua trau vu,,,,luon trong tu the chu dong,,,,,du ket qua cua tinh yeu do buon that, dau that nhung khi nghi ve tinh yeu nhu vay thay no that dep..de nho mai…
Cam on Jini nhieu lam…^_^
neu vay dung thu doc cuon truyen nay di.cung la kieu truyen nhu the nay nhung co ve viet hay hon va cunng k lam ta buon nhieu den the
ten chuyen la co mot tinh yeu k the nao quen
Câu chuyện về một tình yêu sâu sắc, nhưng thực tế mà nó mượn vào cũng nhiều ảo tưởng quá. Một biến tấu để nam nhân vật chính không thể chọn nữ nhân vật chính. Nhưng nếu rào cản thông thường quá thì cảm giác tình yêu không sâu sắc. Thế nên phải có thêm 1 mạng người để làm rào ngăn giữa họ.
Nếu thực tế, có lẽ sẽ ít có 1 cô gái sống lơ mơ mà đủ sức sống sót trong công ty lớn như Trâu Nguyệt, hoặc ít ra – cô ấy cũng ko phải em gái của 1 người sống lí trí như Trâu Vũ. Thực tế có lẽ Giang Tâm Dao chưa chắc đã thông suốt hết mà thông cảm. Thực tế có lẽ không cần đến cái chết của Trâu Nguyệt, không cần một nửa gia sản họ Giang thì tình yêu của họ vẫn có thể không thành vì những lí do vụn vặt hơn.
Nếu đã thực tế, thì người con trai ko hẳn là hoàn mỹ đến “vạn người mê” – vì thật ra con gái cũng thực tế lắm, yêu và thần tượng ai đó rất khác nhau.
Câu chuyện sâu sắc vì một tình yêu dang dở sâu sắc, lí trí và đáng trân trọng. Và vì tình yêu vẫn cần sự lãng mạn, nên cuối cùng nó cũng mang hơi hướng cải cách của ngôn tình. Cứ giả như anh quay đầu nhìn thấy cô gái của anh đang ở bên đường, và anh thu xếp để 5 năm sau đi ở ẩn với nàng trên một hòn đảo ít người – thì độc giả sẽ quên ngay những day dứt trước đó – quên luôn anh &nàng giữa hàng ngàn câu chuyện khác.
Và vì đọc xong mà không quên được nên phải đi phản đối thực tế một chút. Vì truyện vẫn hay lắm.
Cảm ơn người dịch rất nhiều.
Bạn này nói cứ như đi ra từ suy nghĩ của mình vậy, rất giống mình cảm nhận. Mình là con người mâu thuẫn, có đôi nét giống Trâu Vũ, tính tình vui vẻ, yêu đời, hay cười, lãng mạn, thích một tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng nhưng lại quá lý trí và thực tế. Cái đầu không cho phép con tim đi lạc vào ” vườn gai “. Bạn phân tích rất chuẩn nhưng truyện mà, nếu cứ thực tế đến trần trụi, phũ phàng thì còn j để đọc nữa? Tình yêu thứ ba, Thất Tịch k mưa là 2 truyện ám ảnh nhất với mình nhưng đọc TY thứ 3 không khóc vì kết thúc như vậy dù đau lòng nhưng hợp lý và để lại dư âm, chứ nếu 2 ng bên nhau thì hơi” hoang tưởng, mơ mộng hóa” và ng đọc sẽ quên nhanh thôi;)
SS à. Thực ra e đọc truyện này của ss khá lâu rồi nhưng hôm nay e đọc lại e mới comt ss ạ. Đọc câu truyện này e cảm thấy tâm trạng thật phức tạp,vừa đau lòng cho Trâu Vũ cho Lâm Khải Chính. Cả 2 con người quá thực tế và quá lý trí. Lý trí đã đánh bại lại all, kể cả tình yêu của cả 2 con người đó. E thực k biết liệu ai có thể yêu đc như Trâu Nguyệt hay k, có thể chết vì người đàn ông k thể yêu mình hay k nữa. Nhưng cái chết của cô ấy cũng chính là đòn chí mạng lấy đi sự lưu luyến còn lại của LKC và TV. Ôi, e thấy tâm trạng quá. Cảm tưởng như mình chính là người chứng kiến cho sự đau lòng của tất cả con người trong truyện vậy. Buồn ghê cơ!, nhưng câu chuyện thực tế e rất thích. Vì cuộc sống vốn dĩ k có màu hồng mà ss. Cảm ơn ss đã dịch truyện. Hình như ss k còn dịch truyện nữa thì phải. Hii, cảm ơn ss lần nữa.
thật buồn có lẽ chưa bao giờ tôi đọc một câu truyện nào buồn và có kết cục lưu tâm đến vây. Thật đáng buồn cho hai người họ TV và LKC, chuyện họ gặp được nhau và yêu nhau thật là bất công, thà đừng bao giờ biết về nhau có phải tốt k? Sẽ k ai phai buồn và TV cũng sẽ k mất đi người thân yêu của mình. Dù chỉ là một câu truyên thôi nhưng khiến tôi có cái cảm giác như môt chuyện thưc tế và thực sự thấy buồn cho số phan của họ, TV một người phụ nữ rất mạnh mẽ LKC một ngươi đàn ông tài giỏi, lãnh đạm vậy mà cũng phải khuất phục và rơi lệ vì tình yêu. Kết cục như vây khiến họ có lẽ k bao giờ quên nhau được. Câu truyện để lại cho tôi một ám ảnh lớn sau khi đọc vì nó có phần rất thực tế dù biết nó không thể sảy đến với mình đâu ^^~. Dù sao vẫn phải cám ơn jini đã dịch câu truyện này, rất cám ơn ban.
Phụ nữ Phải lấy người yêu mình chứ đừng lấy người mình yêu.Chính vì thế mình tin tưởng rằng với ty sâu đậm của LKC với Trâu Vũ thì chắc chắn họ sẽ trở lại bên nhau.Còn GTD thì sớm muộn gì cũng sẽ rút lui vì cô ấy hiểu sẽ k có dc ty của LKC.Sống cả đời với người chồng k có ty với mình thì k có điều gì đau khổ hơn.
Thực ra mình không thấy GTD nguy hiểm hay đáng chết ở chỗ nào, cô ấy là một cô gái bình thường, yêu và muốn được hạnh phúc. Bạn thử đặt mình vào hoàn cảnh của cô ấy xem, Bạn có dám nói mình sẽ từ bỏ chồng mình chỉ vì anh ta yêu người khác hơn bạn? Chắc chắn bạn sẽ tìm mọi cách để bảo vệ hạnh phúc của mình, và chắc chắn bạn sẽ căm ghét Trâu Vũ và luôn hi vọng một ngày nào đó chồng mình sẽ mềm lòng trước tình cảm của mình.
Tớ không đánh giá gì về chuyện 3 người ở đây, ai cũng có lý lẽ, tình cảm và một lý do riêng. Tình yêu thì muôn màu muôn vẻ và không ai có thể biết tình yêu nó sẽ như thế nào, chỉ biết tình yêu có thể làm tất cả. Yêu là yêu thôi, không cần phải để ý bất cứ ai, bất cứ thứ gì xung quanh. Truyện này quả thực rất hay, thực tế. Đúng là tình yêu thứ 3, buồn nhưng đẹp, khắc cốt ghi tâm, nó khiến người ta đau đáu, ám ảnh và dai dẳng. Nếu cuộc sống mà mình muốn thứ j đều được thì đâu còn gọi là Tình yêu thứ 3?
Tớ thấy thương cho cả 3 nhân vật: Trâu Vũ, Tâm Giao và LKC. Mỗi ng đều thực sự bế tắc trong cs của chính mình….
Tớ nghĩ câu nói của bạn hok được chuẩn xác lắm , cái j gọi là chồng yêu người phụ nữ kia hơn bạn ?
Thực sự thì LHC chưa bao h yêu GTG thì sao lại có thể nói như anh đã từng trao cho cô tình yêu kia chứ ? Vốn là chưa từng được yêu cớ sao hok buông tay
Vấn đề ở chỗ Lâm Khải Chính từng tốn nhiều năm theo đuổi Giang Tâm Dao, những lời yêu thương không thể chưa từng nói, thậm chí ở cuối truyện, khi Giang Tâm Dao nói I love you, Khải Chính cũng trả lời bằng câu I love you, too cơ mà
.
Đứng ở góc độ độc giả thì biết Khải Chính yêu ai, chứ đứng ở vị trí Tâm Dao, chắc gì đã nhận ra.
Giống như, bạn có chồng hoặc có người yêu, luôn quan tâm ngọt ngào với bạn, giờ bảo anh ta thực ra chỉ lừa dối bạn, mấy ai tin được ngay?
Trâu Vũ cũng từng nói, chỉ mình tôi coi trọng tình yêu này, còn với người ngoài, họ chỉ nghĩ đến hai chữ tiền bạc.
Ngay cả Cao Triển Kỳ bên Trâu Vũ lâu là thế, biết rõ tính tình Trâu Vũ, vậy mà còn cho rằng Trâu Vũ bên Lâm Khải Chính chỉ vì đam mê nhất thời hoặc vì tiền bạc lợi danh. Đến người quen thân của mình còn cho rằng vậy, nói chi đến vợ danh chính ngôn thuận của người ta?
chào mọi người,
Em là một silent reader, nhưng hôm nay, đọc đươc bộ truyện này, em thấy mình không thể silent được nữa. Nó quá sâu sắc. Em rất thích câu nói cua ss jini ngay từ đầu truyện”Vì câu chuyện này hợp với ai thích cuộc sống thực tế, trần trụi, cái cuộc sống ngay bên cạnh bạn, không phải đi tìm đâu xa, không hoa lệ và đầy màu hồng. Phải chăng vì tôi quá già để tin vào cổ tích nên tôi rung động khi đọc truyện này.”.Và câu nói đó đã khiền em tò mò thực sự. Em đoc truyện, rồi bị cuốn hút 1 cách kì lạ.Đầu tiên là từ sự dại dột đến ngu ngốc cua trâu nguyệt. Nhưng cũng chinh điều đó dã mang trâu vũ và khải chính đến bên nhau. Em khâm phuc sự lí trí cua trâu vũ, thich sự tham vọng cua khai chính… và ngương mộ tình yêu mà họ danh cho nhau. Em thich kết thúc cua truyện. Vì sao ư? Vi cuộc sống luôn trần trụi như thế, mà tình yêu không thể là tất cả.Nếu họ ở bên nhau, sẽ là 1 kêt thúc đẹp như chuyen cổ tích. Nhưng liệu trâu vũ có thể hạnh phúc không khi sự ám ảnh cua trâu nguyệt vẫn còn đó. Tình chị em mà, đâu thể nói ghét mà quên là quên được. Còn khải chính, ngày hôm nay của anh đi lên từ bao nỗ lực, đạp lên mọi âm mưu tranh gianh, đó kị, liệu anh có thể bình thản mà buông xuôi?Còn cả tâm dao nữa, 1 con người có sự sắc sảo bao boc trong cái vỏ ngây thơ. Nhưng là phụ nữ mà, nếu em là cô ấy em cũng sẽ không thể buông tay.^_^. Lúc đoc nhưng dòng cuối cùng của truyện, em đang nghe ”cơn mưa dĩ vãng cua mytam. Nó có 1 câu thế này”Người đã đến vẫn cứ đi đi như định mệnh”. Và thế là em ngồi khoc tutu.Phải chăng lá định mệnh thật. Nhưng em tin sau lưng trâu vũ luôn là ánh mắt của khai chinh. Cố lên trâu vũ nhé!
Cuộc đời con người, có lúc chính là như vậy, dần dần kết thúc.Em rất cảm ơn ss jini và tim yêu đã bỏ công sức dịch và post truyện. Đay chỉ là vài dòng cảm nhạn của em, có gì ko đúng lắm thì mong cac ss bỏ qua.Hẹn gặp lại cac ss^^^^^^^^^^^
Gja nhu 2 nguoi gap nhau s0m h0n,thj chac co le m0j thu cung se khac di nhjeu. Bu0n va dau l0ng. Dung m ghet cau noi cua lkc,cai gi ma ‘i love u too’. ‘cd c0n nguoi doi luc chjh la nvay,dan dan ket thuc’ la y gj day tr0j!!
Nếu gặp nhau sớm hơn, lúc đó Trâu Vũ còn là vợ/ người yêu của Tả Huy mất rồi
)
đúng vậy ở trên đã có một comt..có lẽ đó chính là định mệnh,trong tình yêu sớm hay muộn ko ý nghĩa
1 tình yêu thực sự khắc cốt ghi tâm. thích truyện này. thích cả ss jini nữa
anh Khải Chính lại tự hành hạ mình như thế. đau lòng quá. hu hu
‘[Bất chợt nghĩ, Tâm Dao có thể có loại phong cách ngây thơ này, Lâm Khải Chính quay đâu cười cười, cũng đáp: “I love you, too”.]
Đồng sàng mộng dị, mỗi người một suy nghĩ. A tưởng chị ngây thơ ( Cáo cụ thì có). Chị thì làm thế nhắc nhở, kêu gọi tình cảm của anh khi nhìn thấy tình địch. Cuộc hôn nhân như thế quả là tồi tệ
Mình thấy những nhận xét đầu tiên của Jini khi post truyện này là đã nói hết ý rồi, đúng là tình yêu thứ 3, yêu lắm, khắc khoải lắm nhưng luôn biết là không thể đến được với nhau, nếu chỉ có GTD thôi thì khi LKC có được sự nghiệp riêng cho mình rồi thì có thể bỏ cô ấy nhưng TV thì sao, TV không thể nào quên được cái chết của TN, cô ý ko thể đến được với LKC đâu, kể cả có yêu sâu sắc đến mấy. Chỉ hy vọng, 10 năm sau, giữa LKC và GTD chưa có con, TV chưa lấy ai, thì họ sẽ đến với nhau. Hì, con người còn sống là còn hy vọng mà.
Vậy là hết truyện thật rồi, hết cảm giác ngày ngày ngóng chờ rồi. Mong dự án tiếp theo của Jini.
Thanks Jini và Timyeu nhiều nhiều nhé
thanks.Trong cuoc song tinh cam de danh duoc nguoi minh yeu la dieu tat yeu. Nguoi nhu Tam Giao co the noi la mot nguoi khon ngoan kheo leo
có lẽ nó quá sâu sắc , sâu sắc tới mức ai cũng biết nó sâu sắc mà k biết ở điểm nào, zậy đó, cũng đã thử qua tình yêu, hôn hít, nhung nhớ, đau khổ rồi có lúc như 1 đứa mách.
Mình cũng đã đọc trước bản tiếng Trung này rồi, nhưng vì thích văn phong dịch của Jini nên hàng ngày vẫn chờ đợi để được đọc. Cảm ơn bạn đã dịch bộ truyện hay như vậy. ^_^
Vẫn còn 1 ngoại truyện, và phần lời bạt của tác giả
.
Không thích ngoại truyện 2, nhưng mê mẩn những lời bạt của tác giả, giống như lúc đọc lời giới thiệu của sjs Jin vậy
.
Dung trach LKC boi ban than anh da qua dau kho roi
e khóc suốt khi đọc ngoại truyện này…huhu…đau lòngq quá…chẳng lẽ 2 ng k còn hi vọng sao???? iu nhau đến thế mà…ss ơi..còn 1 ngoạu truyện nữa đúng hok ạh?
ôi trời ơi T____________T
như thế này, như thế này thì khổ quá, nếu LKC cứ hành hạ bản thân như thế thì sao sống tiếp được, sống như thế tự kỷ chết mất :-s
chẳng lẽ mỗi lần nhớ TV anh lại bày lên kế hoạch này, lý do nọ để đc gặp và ngắm chị từ xa sao????
cứ như thế cả đời mãi mãi thầm lặng dõi theo chị như thế?????
vậy cuộc sống vợ chồng của anh cũng đâu thể hạnh phúc, anh đã nói anh và GTD chỉ có thể gọi là “ổn”, ổn vì giữa họ không có tình yêu, chỉ là tình bạn. Trên thực tế, những gia đình đầm ấm hạnh phúc vẻ bên ngoài như thế cũng mau chóng tạn vỡ thôi :-ss
thật ra đọc từ chi tiết anh xây cầu đi bộ cho TV thì mình thương anh, thương anh lắm. Biết tìm đâu người yêu mình như thế T_____T
ah quên mất, em cảm ơn ss jini và timyeu nhiều lắm ^^
Vậy theo U phải làm sao đây,chẳng lẽ phải đạp đổ bao nỗ lực,hi vọng,hơn cả đó chính là tâm nguyện của nam 9,chính vì tâm nguyện này mà anh ấy đã bước từ cõi chết trở về,tiền tài và quyền lực đã kéo anh ấy trở lại,đã có một đoạn tuy chỉ là lời nói dối của LKC với TV về việc những vết thẹo trên cổ tay là do đánh nhau nhưng đó cũng một phần là sự thật,chỉ có quyền lực và địa vị mới có thể khiến kẻ khác tôn trọng anh ấy ,nhìn anh ấy = con mắt khác.Hơn nữa bản thân TV cũng chưa thể vượt qua được bóng đen cái chết của e gái,chưa thể chấp nhận…mặc dù cả hai đều khắc khoải và hi vọng,ta nghĩ cái kết này của tg cũng là một điều hợp lý nhưng nếu là ta ta sẽ chưa kết thúc ở đây…ta sẽ đợi LKC thực hiện lời hứa ba năm sau của anh ta,đợi TV có được sự thứ tha của TN từ thế giới bên kia…còn về GTD thì….đó đã là định mệnh rằng ty này thuộc về hai người bọn họ…cũng giống như TH và CTK vậy…cũng khó tránh khỏi tổn thương nhưng cuối cùng họ cũng đã tìm được hp.khi đó ta sẽ Ending và là một HE
ah ý mình là anh không nên tự hành hạ mình như thế, chứ mình không nghĩ họ sẽ quay lại với nhau, mặc dù tình cảm của họ sâu nặng lắm. Đâu thể biết được liệu 3 năm sau chuyện gì sẽ xảy ra nữa, 3 năm sau GTD có để họ đến với nhau, không thể nói trước được thời gian. Nếu mọi việc đều đã được định trước như ý muốn thì nó không còn là cuộc sống nữa bạn à
Tình yêu thứ ba….
………….. đau đớn, ngọt ngào nhưng cũng đầy khắc khoải……..
………….yêu như thế, yêu đến vậy nhưng cũng chỉ là ‘đến vậy’ mà thôi….
…………..có lẽ đúng như LKC nghĩ: “Cuộc đời con người, có lúc chính là như vậy, dần dần kết thúc.”
thanks nàng
Doc truyen nay xong minh thay buon qua.Cung buon Trau Vu va thuong Khai Chinh nhieu qua,Cuoc doi con nguoi ngan ngui, gap dc nhau va yeu nhau do la duyen so, vay ma ko biet tran trong. Neo duong cua tinh yeu chan that co bao gio phang lang dau chu?Neu dc gap tac gia minh hy vong ban se viet tiep phan 2 cua cau chuyen nay!!!!!!!!!!!!!!!
Ề ề ta và nàng này ko phải một đâu nha,nhìn cái ava ý
Minh da doc rat nhieu tieu thuyet tinh yeu cua cac tac gia Trung Quoc nhung co le day la tac pham buon nhat ma minh da tung doc.hic.Buon qua!!!!!!!!!!!!!!!!
doc xong truyen nay m cam thay rat buc xuc…ko the chiu duoc tai sao LKC lai co the noi voi GTG cau cuoi truyen do…minh thuc su ghet LKC. ghetttttttttttttt
4h sáng hni e mí đọc xong truyện này, có rất nhìu truyện khiến em pải thức qua đêm để đọc nhưng ko có mấy truyện khiến e phải gào lên một cái sau khi đọc xong rồi khóc như …. điên
như tr nỳ.
(
là con gái, ai chẳng mog có một LKC để yêu? có một LKC yêu mình?
nhưng chắc có ít người như Trâu Vũ, quá lí trí…………
e ghét, ghét tất cả những nv trong truyện này, sao Trâu Nguyệt có thể ích kỉ đến mức quá đáng như thế? sao Trâu Vũ có thể lí trí đến như thế? sao LKC lại là một người giàu đến như thế? sao Giang Tương Giao ngây thơ (hay cáo già?!?) đến như thế?……
nhưng nếu ko như thế lại không pải câu truyện này… haizzzzzzzz…
e vẫn chưa ra khỏi ghế nhà trường, e vẫn mộng mơ vào một ty đẹp, vào môt tương lai tốt đẹp phía trc… nhưng truyện này dạy e một chân lý : đời không như là mơ… tự nhiên lại thấy sợ quá, sợ tương lai phía trc, sợ phải làm ngươì lớn…
các ss ơi, thật sự cuộc đời tàn nhẫn vậy sao???
Đời k tàn nhẫn, chỉ là học cách chấp nhận thực tế thôi em ạ, chứ vẫn còn rất nhiều câu chuyện đẹp như mơ mà, ss đã bảo đừng vì truyện này mà e sợ cuộc sống, e dè với tình yêu mà
nhưng dù sao e vẫn mog 1 cái HE cho tr này..
tại k bít có phải e suốt ngày mơ mộng k mà e vẫn cứ tin những ng` yêu nhau thì sẽ đc ở bên nhau.
mong chờ vào cái 3năm của LKC quá….
mong ss sẽ tiếp tục dịch những tr hay để bọn e đc đọc ké với
ủng hộ ss hết mình *tung hoa, tung lá* :X:X
mình thấy dù có gặp nhau sớm thì đã sao
chưa chắc 2 người đã đến được với nhau
vì cái vướng mắc của 2 người vẫn là tn và sự tham vọng cua lkc
lkc không thể buông xuôi mọi thứ là sự thật
nếu có thể thì lúc nào buông mà chả đươc
câu nói của lkc là gặp nhau sớm hơn chỉ là cái cớ ngụy biện thôi
Jini oi, e phai lam sao day, bi jo e dang o trong truong hop cua Trau Vu…e da lam het cach de tu bo, nhung k the…e k dc li tri nhu TV, cung k du manh me nhu co ay…ng ay cua e thi k nhu LKC, a ay co the lam cho moi chuyen co ket cuc khac hon…e k the nao dung yeu a ay dc, e phai lam sao bi jo…
ss k biết khuyên em thế nào, chỉ mong em chọn con đường nào không làm mình tổn thương thôi. Cuôc sống còn dài phía trước, hãy lý trí hơn và để lại đường lùi cho mình. Hạnh phúc hay không cũng ở cảm nhận của chính bản thân mình.
đoc lại ngoại truyện một lần nữa vẫn còn nguyên cảm xúc như lần đầu tiên đọc. “tình yêu thứ ba” và “thất tịch không mưa” của ss là hai truyện duy nhất mà em không đủ dũng cảm để đọc lại dù bản thân rất muốn,em sợ không thoát ra đc nỗi ám ảnh mang tên “tại sao?”
cám ơn ss đã dịch những truyện hay như vậy.
Truyện thực sự hay, Thank Jini đã dich và tìm được 1 truyên hay như . Đọc xong có cảm nhận third love đâu có xấu như trước đây mình vẫn nghĩ
doc xong bi am anh qua chi em oi
D cung doc nhieu truyen nhung “tinh yeu thu ba” that su la mot truyen khien ai da doc qua cung k khoi boi hoi….1 cchut buon mang mac va nhat la khien nguoi ta phai suy nghi. tinh yeu dep that nhung cung …that khien nguoi ta dau that dau khi nho..khi nghi ve no…D thich cach yeu li tri cua trau vu,,,,luon trong tu the chu dong,,,,,du ket qua cua tinh yeu do buon that, dau that nhung khi nghi ve tinh yeu nhu vay thay no that dep..de nho mai…
Cam on Jini nhieu lam…^_^
neu vay dung thu doc cuon truyen nay di.cung la kieu truyen nhu the nay nhung co ve viet hay hon va cunng k lam ta buon nhieu den the
ten chuyen la co mot tinh yeu k the nao quen
Truyện rất hay, cái chết của ng e làm họ càng xa nhau hơn… Nhưng mình thấy yêu mà cứng răn quá thì ko có có cảm giác an toàn …
Mình có thấy cuốn “Một thoáng mưa gió, tôi yêu e” or “Mưa gió thoáng qua, anh yêu em” cũng hay ^^
Câu chuyện về một tình yêu sâu sắc, nhưng thực tế mà nó mượn vào cũng nhiều ảo tưởng quá. Một biến tấu để nam nhân vật chính không thể chọn nữ nhân vật chính. Nhưng nếu rào cản thông thường quá thì cảm giác tình yêu không sâu sắc. Thế nên phải có thêm 1 mạng người để làm rào ngăn giữa họ.
Nếu thực tế, có lẽ sẽ ít có 1 cô gái sống lơ mơ mà đủ sức sống sót trong công ty lớn như Trâu Nguyệt, hoặc ít ra – cô ấy cũng ko phải em gái của 1 người sống lí trí như Trâu Vũ. Thực tế có lẽ Giang Tâm Dao chưa chắc đã thông suốt hết mà thông cảm. Thực tế có lẽ không cần đến cái chết của Trâu Nguyệt, không cần một nửa gia sản họ Giang thì tình yêu của họ vẫn có thể không thành vì những lí do vụn vặt hơn.
Nếu đã thực tế, thì người con trai ko hẳn là hoàn mỹ đến “vạn người mê” – vì thật ra con gái cũng thực tế lắm, yêu và thần tượng ai đó rất khác nhau.
Câu chuyện sâu sắc vì một tình yêu dang dở sâu sắc, lí trí và đáng trân trọng. Và vì tình yêu vẫn cần sự lãng mạn, nên cuối cùng nó cũng mang hơi hướng cải cách của ngôn tình. Cứ giả như anh quay đầu nhìn thấy cô gái của anh đang ở bên đường, và anh thu xếp để 5 năm sau đi ở ẩn với nàng trên một hòn đảo ít người – thì độc giả sẽ quên ngay những day dứt trước đó – quên luôn anh &nàng giữa hàng ngàn câu chuyện khác.
Và vì đọc xong mà không quên được nên phải đi phản đối thực tế một chút. Vì truyện vẫn hay lắm.
Cảm ơn người dịch rất nhiều.
Bạn này nói cứ như đi ra từ suy nghĩ của mình vậy, rất giống mình cảm nhận. Mình là con người mâu thuẫn, có đôi nét giống Trâu Vũ, tính tình vui vẻ, yêu đời, hay cười, lãng mạn, thích một tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng nhưng lại quá lý trí và thực tế. Cái đầu không cho phép con tim đi lạc vào ” vườn gai “. Bạn phân tích rất chuẩn nhưng truyện mà, nếu cứ thực tế đến trần trụi, phũ phàng thì còn j để đọc nữa? Tình yêu thứ ba, Thất Tịch k mưa là 2 truyện ám ảnh nhất với mình nhưng đọc TY thứ 3 không khóc vì kết thúc như vậy dù đau lòng nhưng hợp lý và để lại dư âm, chứ nếu 2 ng bên nhau thì hơi” hoang tưởng, mơ mộng hóa” và ng đọc sẽ quên nhanh thôi;)
SS à. Thực ra e đọc truyện này của ss khá lâu rồi nhưng hôm nay e đọc lại e mới comt ss ạ. Đọc câu truyện này e cảm thấy tâm trạng thật phức tạp,vừa đau lòng cho Trâu Vũ cho Lâm Khải Chính. Cả 2 con người quá thực tế và quá lý trí. Lý trí đã đánh bại lại all, kể cả tình yêu của cả 2 con người đó. E thực k biết liệu ai có thể yêu đc như Trâu Nguyệt hay k, có thể chết vì người đàn ông k thể yêu mình hay k nữa. Nhưng cái chết của cô ấy cũng chính là đòn chí mạng lấy đi sự lưu luyến còn lại của LKC và TV. Ôi, e thấy tâm trạng quá. Cảm tưởng như mình chính là người chứng kiến cho sự đau lòng của tất cả con người trong truyện vậy. Buồn ghê cơ!, nhưng câu chuyện thực tế e rất thích. Vì cuộc sống vốn dĩ k có màu hồng mà ss. Cảm ơn ss đã dịch truyện. Hình như ss k còn dịch truyện nữa thì phải. Hii, cảm ơn ss lần nữa.
ss vẫn dịch nhưng đợt này bận nên chưa có ngày trở lại với blog được, cố gắng Tết phục vụ mọi người mà không biết có làm nổi không?
sao lai co the ket thuc bang anh noi I LOVE YOU CHU nhung dang cho mjnh khoc hon nua lai la noi voi giang tam dao chu ko phai voi trau vu huhu………….
thật buồn có lẽ chưa bao giờ tôi đọc một câu truyện nào buồn và có kết cục lưu tâm đến vây. Thật đáng buồn cho hai người họ TV và LKC, chuyện họ gặp được nhau và yêu nhau thật là bất công, thà đừng bao giờ biết về nhau có phải tốt k? Sẽ k ai phai buồn và TV cũng sẽ k mất đi người thân yêu của mình. Dù chỉ là một câu truyên thôi nhưng khiến tôi có cái cảm giác như môt chuyện thưc tế và thực sự thấy buồn cho số phan của họ, TV một người phụ nữ rất mạnh mẽ LKC một ngươi đàn ông tài giỏi, lãnh đạm vậy mà cũng phải khuất phục và rơi lệ vì tình yêu. Kết cục như vây khiến họ có lẽ k bao giờ quên nhau được. Câu truyện để lại cho tôi một ám ảnh lớn sau khi đọc vì nó có phần rất thực tế dù biết nó không thể sảy đến với mình đâu ^^~. Dù sao vẫn phải cám ơn jini đã dịch câu truyện này, rất cám ơn ban.
Phụ nữ Phải lấy người yêu mình chứ đừng lấy người mình yêu.Chính vì thế mình tin tưởng rằng với ty sâu đậm của LKC với Trâu Vũ thì chắc chắn họ sẽ trở lại bên nhau.Còn GTD thì sớm muộn gì cũng sẽ rút lui vì cô ấy hiểu sẽ k có dc ty của LKC.Sống cả đời với người chồng k có ty với mình thì k có điều gì đau khổ hơn.
không biết phải diễn tả cảm xúc của mình như thế nào sau khi đọc xong. kết thúc rất thỏa đáng. Cám ơn chị đã dịch truyện, rất có ý nghĩa.
Tai sao lai hanh hạ bản thân như vây ko đáng .minh nghĩ khải chính la ng trầm cảm nên dễ rung đông trc cô gai bản lĩnh như trâu vũ