Hóa ra yêu nhưng không nhất định có thể mãi mãi ở bên nhau ……
Chương 27.2
Lâm Khải Chính vốn dĩ muốn đợi tôi cùng về, bị tôi khéo léo từ chối.
Tôi và Trâu Thiên tiếp tục ở lại quê nhà giải quyết vài việc hậu sự của mẹ, đồng thời cũng tìm tông tích Trâu Nguyệt xung quanh thị trấn bé nhỏ này nhưng không thu hoạch được gì. Không còn cách nào chúng tôi đành ngồi xe bus đường dài trở về thành phố.
Trên đường đi, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, lo âu chồng chất. Trâu Thiên tỉnh dậy trong cơn gà gật, thấy tôi như vậy, an ủi nói: “Chị, đừng lo, Trâu Nguyệt cũng không còn nhỏ nữa, từ từ chị ấy sẽ tự nghĩ thông suốt”.
“Nếu có thể nghĩ thông suốt, nó sớm đã nghĩ thông suốt rồi, chị lo nó đường quang không đi lại đâm quàng bụi rậm”. Tôi yếu ớt đáp.
“Nhưng chị, em có câu này chị đừng giận nhé?” Trâu Thiên dè dặt nói.
“Không sao, em nói đi”.
“Chuyện chị và họ Lâm kia không nên giấu chị ấy, nói sớm có thể sẽ tốt hơn”.
“Đó cũng chẳng phải chuyện quang minh chính đại gì, ban đầu nghĩ không nhất định phải để nó biết”. Tôi nói thẳng.
“Đúng vậy, vậy chị và họ Lâm định thế nào?”
“Chẳng định gì, cũng không định nổi, đi từng bước tính từng bước”.
“Chị, chuyện của anh rể không phải do họ Lâm hại chứ?’
“Em nghe ai nói?”
“Em đoán vậy. Anh rể sống ở tầng dưới nhà chúng ta, ra ra vào vào, nguy hiểm!” Trâu Thiên bĩu môi nói.
“Đừng nói linh tinh. Anh ấy nào có bản lĩnh đó”. Tôi khẽ rít lên.
“Anh ta có nhiều tiền! Đàn ông có nhiều tiền là tốt! Sau này em không định ở lại trường, nhất định ra ngoài tạo dựng sự nghiệp!” Trâu Thiên ngồi bên nói lên ý nguyện to lớn.
Tôi quay đầu nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, chỉ cảm thấy tâm trạng thê lương. Vì sao? Mãi mãi đều không có người để ý tình yêu của tôi và anh. Tiền bạc giống như một ký hiệu lớn, khiến tất cả những thứ khác mất đi ý nghĩa.
Trở về nhà, mười mấy ngày không bước chân vào, bụi bám đầy, căn phòng tĩnh mịch im ắng, không hề có dấu tích Trâu Nguyệt tở về. Tôi và Trâu Thiên đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không biết thế nào mới ổn.
Trâu Thiên đột nhiên nói: “Lên mạng xem xem, xem chị ấy có trên mạng không?”
Nó bước vào phòng của Trâu Nguyệt, mở vi tính ra, sờ mó một hồi, thất vọng nói: “Không có trên mạng”.
Tôi bước tới phòng khách, lại gọi vào di động của Trâu Nguyệt, vẫn là tín hiệu tắt máy. Có lẽ, tôi nên báo cảnh sát, tôi thầm suy nghĩ.
Đột nhiên nghe Trâu Thiên gọi trong phòng: “Chị nhanh lại xem này”.
Tôi tưởng tin tốt, chạy vào phòng, Trâu Thiên chỉ màn hình vi tính, “Em vừa phát hiện Trâu Nguyệt có một blog, chị xem ở trên viết những gì”
Tôi sát lại gần xem, tên của blog là : Cuộc sống hạnh phúc của tôi. Trong đó là nhật ký Trâu Nguyệt hàng ngày ghi lại, nhưng tôi nhìn thấy nội dung nhật ký lại là tình yêu mà Trâu Nguyệt biên soạn, còn nam chính là Lâm Khải Chính!
“Hôm nay, Khải Chính đến đón tôi đi làm, tôi vừa lên xe, anh liền tặng tôi một bó bách hợp, [jini83.wordpress.com]vì hôm nay là một trăm ngày tôi và anh ấy yêu nhau”…. “Hôm nay chúng tôi cãi nhau, vì anh ấy kiên quyết muốn tôi đừng đi làm ở công ty, còn tôi không đồng ý, đương nhiên cuối cùng, vẫn là anh ấy nhượng bộ”… “Tối nay chúng tôi cực kỳ lãng mạn, anh đưa tôi đi ven sông ngắm cảnh đêm, ôm tôi trong gió đêm ấy, hôn lên mái tóc tôi”… “Tôi hoàn toàn hiến dâng bản thân mình cho anh ấy, cho dù anh ấy lấy ai làm vợ, tôi đều không hối hận”….
Tôi dùng chuột bấm nhanh, càng nhìn càng khó bề tưởng tượng, nhật ký luôn tiếp tục viết cho tới ngày mẹ tôi bị bệnh nguy kịch, trong nhật ký hôm đó nó viết: “Hôm nay Khải Chính đi Hồng Kông rồi, tôi tiễn anh ra sân bay, hai đứa lưu luyến không rời”.
Bên cạnh, Trâu Thiên cũng kinh ngạc: “Trâu Nguyệt thực sự bị tẩu hỏa nhập ma rồi…”
Sự tình gay go hơn tôi tưởng tượng, tình yêu đơn phương của Trâu Nguyệt dành cho Khải Chính lại điên cuồng như vậy, nó tự thôi miên bản thân, hoang tưởng ra một thế giới khác[jini83.wordpress.com]. Vậy mà, khi nó biết chân tướng sự thật, khi nó biết chị gái nó lại đang sống cuộc sống mà nó tưởng tượng, đòn tấn công này với nó sẽ như thế nào? Nghĩ tới đây, tôi nổi da gà, không dám nghĩ tiếp nữa.
Tôi gần như không dám ôm hy vọng gọi được điện thoại cho nó, không ngờ lần này, lại gọi được, hơn nữa nó cũng nghe máy.
Tôi vội vàng cẩn thận hỏi: “Tiểu Nguyệt, em ở đâu?”
“Em ở đâu chị quan tâm không? Chỉ sợ chị mong muốn em mãi mãi biến mất!” Giọng nó sắc nhọn nhói tai.
“Tiểu Nguyệt, đừng nói ngốc nghếch, nhanh về nhà, có chuyện gì chúng ta nói trực diện”.
“Muốn nói trực diện với em? Được, chị đến tầng thượng tòa nhà A của khu nhà Trí Lâm, chị biết nơi đó, chị tới đi!”
Khu nhà Trí Lâm? Khu nhà Trí Lâm? Tôi nhớ ra rồi, chính là nơi tôi từng cứu cậu công nhân Tiểu Lưu, “Được, em đừng đi, chị lập tức tới”.
“Một mình chị đến, Tiểu Thiên không được đến!” Nó cương quyết nói bên đầu kia điện thoại.
“Được!” Tôi cúp máy, chạy ra phía cửa, Trâu Thiên đi theo, tôi nói với nó: “Em ở nhà đi, chị đưa Tiểu Nguyệt về”.
Vừa xuống lầu, điện thoại của Khải Chính đến.
“Em về đến nhà rồi chứ?” Anh hỏi
“Em đến rồi, bây giờ đi đến khu nhà Trí Lâm, Trâu Nguyệt hẹn gặp em ở tầng thượng toà nhà A”.
“Cô ấy làm gì?”
“Nhất thời không nói rõ, Khải Chính, trong lòng em hơi sợ, anh có thể qua một chút không, có lẽ nó sẽ nghe lời anh”.
“Được, anh lập tức tới, em cẩn thận chút nhé”. Anh đồng ý.
Tôi thở hổn hển chạy lên tầng thượng tòa nhà A khu nhà Trí Lâm, không giống lần trước, bây giờ công trình đã hoàn toàn xong, tầng thượng bằng phẳng, bốn phía xây lên thanh chắn bảo vệ cao nửa người[jini83.wordpress.com]. Nhưng, gió trên cao vô cùng mạnh, tứ phía ngoài bầu trời, không hề có bất cứ cảnh vật nào, hai chân tôi mềm nhũn, tim đập nhanh hơn.
Nhìn ra chỉ thấy Tiểu Nguyệt đứng dựa vào thành lan can, mái tóc tung bay theo gió, biểu hiện trên mặt khác thường.
Tôi cắn chặt răng, bước tới phía nó, cách nó khoảng mười mét, nó ngăn tôi lại “Đừng lại gần nữa, em không muốn gần chị, nhìn thấy chị đã khiến em thấy ghét!”
Tôi không dám chọc giận nó, chỉ có thể dừng bước “Tiểu Nguyệt, cho dù có hiểu lầm gì, chúng ta về nhà nói chuyện”.
“Lâm tổng đã yêu chị ở chính nơi này hả?” Trâu Nguyệt không thèm để ý lời đề nghị của tôi, chỉ hỏi.
“Anh ấy không yêu chị! Anh ấy chưa từng yêu chị! Anh ấy đùa với em thôi, không ngờ em cho là thật”. Tôi hét lên
Đột nhiên nó gào lên: “Chị còn lừa em! Bây giờ chị còn lừa em, em giống đứa ngốc, bị chị lừa cho xoay vòng vòng, chị rất vui đúng không? Rất tự hào đúng không?”
“Tiểu Nguyệt, em đừng kích động, có chuyện gì từ từ nói!”
“Dáng vẻ anh ấy nhìn chị, dáng vẻ anh ấy nắm tay chị, kẻ mù cũng biết hai người ở bên nhau! Chị còn đến lừa em!”
“Em hiểu lầm rồi, chị và anh ấy chỉ là bạn tốt, chỉ là bạn bè quan hệ rất tốt!” Tôi luôn ngu xuẩn như vậy, khi bị người khác nhìn thấu, tôi chỉ biết phủ nhận, tuy trong lòng biết rõ phủ nhận này căn bản không hề có sức thuyết phục.
Quả nhiên, Trâu Nguyệt hoàn toàn không bị mắc lừa, tiếp tục cuồng loạn nói: “Bộ quần áo đó cũng là của anh ấy, đúng không? Em đã biết chị còn nói không phải, chị còn ép em gọi điện cho anh ấy, chị biết em không dám đối diện với anh ấy, vì vậy chị ép em như vậy?! Cả đêm cả đêm chị không về nhà, nói với em làm thêm, nói đi công tác với em, thực ra chị đều ở bên anh ấy, có phải không? Phải không? Em cho dù chết cũng không đổi lại được một cuộc điện thoại của anh ấy, nhưng chị cái gì cũng làm được [jini83.wordpress.com]. Từ nhỏ chị đã giỏi hơn em, chị mãi mãi giỏi hơn em! Trong lòng chị nhất định đang cười giễu em, đắc ý chết đi được, đúng không?!…”
Nó gần như không còn là Trâu Nguyệt mà tôi biết nữa, gương mặt thanh tú của nó trở nên méo mó, khiến người ta kinh sợ.
Tôi biết phủ nhận cũng không phải cách, không thể không dùng giọng nói lớn tiếng như vậy ngắt lời nó: “Trâu Nguyệt, em đừng nghĩ như vậy. Cho dù chị và anh ấy bên nhau cũng không có kết cục tốt đẹp, anh ấy đã kết hôn như vậy, rời xa chị. Chị không nói cho em vì chị luôn muốn kết thúc, hơn nữa sớm muộn cũng sẽ kết thúc!”
Nghe lời tôi nói, Trâu Nguyệt dừng lại một lát, xót xa bật khóc, “Trâu Vũ, chị biết em yêu anh ấy, chị biết vì yêu anh ấy, mà em đau khổ đến mức không thể sống tiếp, vì sao chị còn muốn cướp anh ấy đi?[jini83.wordpress.com] Anh ấy và người khác kết hôn, em không quan tâm, anh ấy và người khác yêu nhau, em không quan tâm, nhưng em chỉ cần nghĩ tới lại là chị! Lại là chị ruột em! Em chỉ muốn chết! Chỉ muốn đi chết!” Nói xong, ngữ khí của nó lại cao vút lên, vừa nói vừa dùng tay đấm mạnh lên tường.
Trạngthái tinh thần của nó khiến tôi vô cùng lo lắng, tôi cố lấy tinh thần chậm rãi đi về phía nó: “Tiểu Nguyệt, xin lỗi, là chị không đúng, tất cả là lỗi của chị, chỉ cần em tha thứ cho chị, chị bảo đảm, chị lập tức chia tay anh ấy, không bao giờ gặp mặt nữa!”
Trâu Nguyệt nhìn xuống tầng dưới, đột nhiên quay đầu hỏi: “Chị gọi anh ấy đến à?”
Tôi gật đầu đáp: “Đúng, anh ấy không hề biết suy nghĩ trong lòng em. Em có thể nói chuyện với anh ấy”.
Trâu Nguyệt bật cười, “Có gì để nói chứ? Hoặc để hai chị em mình đến để hai gái chăm một chồng”.
“Nếu em yêu anh ấy, ít nhất em nên cho anh ấy biết”. Tôi tiếp tục an ủi nó. Gió trên tầng thượng càng lúc càng mạnh, tôi thực không có dũng khí di chuyển lên phía trước.
“Em sẽ để anh ấy biết”. Trâu Nguyệt nói xong đột nhiên trèo qua lan can, đứng trên mép ngoài.
Tôi sợ ngây người, hét lớn: “Tiểu Nguyệt, em làm gì vậy?”
Nó buông một tay, gió thổi lay động bộ quần áo mỏng của nó.
Tôi không dám làm bừa, chỉ có thể đau khổ cầu xin: “Trâu Nguyệt, xin lỗi, nhanh vào đây, đừng dọa chị, em đừng dọa chị. Mẹ vừa rời xa chúng ta, chúng ta chỉ còn lại ba người, em nhanh vào đây!”
Trâu Nguyệt nhìn xuống tầng dưới, lại nhìn tôi, oán hận nói: “Anh ấy nói anh ấy mãi mãi sẽ không bỏ chị, Trâu Vũ, hôm nay em muốn để chị cam tâm tình nguyện bỏ rơi anh ấy. Em sẽ nhảy từ chỗ chị đến trước mặt anh ấy, như vậy, hai người mãi mãi không thể ở bên nhau”
Nói xong, nó không hề do dự buông nốt tay kia, nhảy thẳng xuống.
Ký ức của tôi dừng lại ở hình ảnh tôi chạy tới trước lan can nhìn, trong vườn hoa tầng dưới, trong bụi cây xanh mướt, bị đè bởi hình dáng một người – Trâu Nguyệt, bên cạnh, một chiếc Jeep màu đen, vừa vặn một người bước xuống.
Tôi chôn Tiểu Nguyệt bên cạnh mẹ, tôi quỳ ở đó, nói một vạn câu xin lỗi với họ.
Sau đó, tôi không bước chân ra khỏi nhà, ở một tháng trong căn phòng nhỏ cũ nát ở quê, nằm trên chiếc giường lớn mà hồi nhỏ tôi và Trâu Nguyệt ngủ cùng, nhớ lại những đoạn ngắn hồi thơ ấu, lòng dau như cắt.
Lâm Khải Chính đến vô số lần, thường đứng dưới tầng cả đêm, hy vọng gặp mặt tôi. Tôi không gặp anh, tôi nói với anh trong điện thoại: “Xin anh, đừng để em nhìn thấy anh, em thực sự chịu không nổi nữa”. Sau đó, đến điện thoại của anh tôi cũng không nhận.
Một buổi sáng nào đó của một tháng sau, tôi dậy khỏi giường, đang đánh răng, dì mang một người tới, kêu tên tôi, tôi quay người, lại là Tả Huy. Bản chải đánh răng trong tay rơi xuống đất, tôi đầy miệng bọt nói với Tả Huy: “Trâu Nguyệt nó không nghe lời, nó chết rồi”.
Tả Huy bước tới, nhặt cốc và bàn chải đánh răng, đặt dưới vòi nước, ấn nước rửa sạch, lại đưa cho tôi, nói: “Anh biết rồi, đánh răng, rửa mặt đi, trở về cùng anh nhé”.
Tôi thực sự trở về thành phố cùng anh ta. Tôi không hỏi anh ta ra như thế nào, vì sao có thể ra. Là ân huệ của Lâm Khải Chính thì thế nào chứ? Giữa tôi và anh ấy, Trâu Nguyệt đã vẽ một dấu chấm cho chúng tôi.
Tôi bắt đầu đi làm lại, giây phút bước vào văn phòng, mỗi người đều đến bày tỏ thăm hỏi với tôi, nhưng ánh mắt họ nhìn tôi ý tứ sâu xa. Cũng may tôi đã không còn để ý, so với sống chết, chìm đắm trong trò hề thì thế nào chứ?
Tôi đặt chiếc di động đó, vòng cổ đó, thẻ tín dụng đó và bức tranh Bồ Tát ấy vào một chiếc hộp, phong kín nó lại, nhờ Cao Triển Kỳ trả cho Lâm Khải Chính.
Sau khi Cao Triển Kỳ trở về, ngồi ở bàn đối diện với tôi, thở dài nói: “Ôi, một đôi đẹp biết bao, nói tan là tan”.
Tôi cúi đầu làm việc, không thèm để ý đến anh ta.
Anh ta nói tiếp: “Cô không nhìn thấy biểu hiện của Lâm Khải Chính sau khi mở chiếc hộp đó ra, Trâu Vũ, cô coi như đã giúp tôi xả giận, cuối cùng cũng để tôi thấy dáng vẻ bị đánh bại của anh ta!”
Tôi đau đến không thể chịu được, chỉ có thể tiếp tục cúi đầu, giả vờ thờ ơ.
Cao Triển Kỳ không buông tha cho tôi, thò đầu quan sát biểu hiện của tôi: “Hey, nếu cần mượn tôi bờ vai, nhân lúc tôi vẫn còn thì nói sớm một chút”.
Tôi ngẩng đầu, trợn mắt lườm anh ta: “Được rồi! Cút ra xa một chút, cẩn thận ăn đánh!”
Anh ta chạy ra ngoài, ra khỏi cửa còn không quên quay đầu thêm một câu: “Bạn gái hoang dã, tôi thích thế!” Tôi biết anh ta muốn đùa cho tôi vui, tuy uổng công vô ích.
Tôi bước tới cửa sổ ngắm phong cảnh, một tháng không ở đây, chiếc cầu dành cho người đi bộ cuối cùng cũng hoàn thành. Rất kỳ lạ, mắt tôi lại khô, ráo hoảnh, hóa ra, trong bi thương nhất, nước mắt đều thành xa xỉ.
Vài ngày sau, chúng tôi đột nhiên nhận được một công hàm của công ty Trí Lâm, muốn hủy hợp đồng cố vấn pháp luậ với chúng tôi, không có lý do, họ không định thu lại phí cố vấn đã bỏ ra.
Lại qua hai ngày nữa, lần lượt có vài đơn vị cố vấn đưa ra yêu cầu hủy hợp đồng, còn có vài đương sự của vụ kiến lớn đang tiếp xúc cũng không rõ nguyên cáo đòi cắt đứt quan hệ.
Chủ nhiệm Trịnh và Cao Triển Kỳ lo lắng hỏi thăm xung quanh, muốn níu giữ thế cục nhưng họ không yêu cầu tôi bất cứ điều gì, tuy chúng tôi đều biết là ai làm vậy.
Cho tới một ngày, ngân hàng tôi làm cố vấn cũng đòi hủy hợp đồng trước thời hạn với chúng tôi, tôi hỏi họ: “Vì sao?”
“Không biết, chỉ thị của cấp trên”.
“Cấp trên nào?”
“Cụ thể chúng tôi cũng không rõ, tóm lại, rất tiếc không thể tiếp tục hợp tác”.
Lâm Khải Chính cậy thế ức hiếp người khác như vậy, bỗng nhiên tôi tức giận, tôi trực tiếp gọi taxi tới công ty Trí Lâm. Đương nhiên, tôi vào Trí Lâm không hề dễ dàng như đi trên đồng bằng, bảo vệ đã không còn nhận ra tôi, trải qua tầng tầng kiểm tra, lớp lớp đăng ký, thông báo, khi tôi đứng trước văn phòng anh, anh mở cửa, đứng ở cửa chờ tôi.
Gặp lại, như đã xa cách nhau mấy thế kỷ, anh gầy đi, tiều tụy, một tay đút túi quần, một tay chống cửa, nhìn sâu vào mắt tôi.
Trái tim tôi gần như nhảy ra khỏi lồng ngực, chỉ muốn trực tiếp bay vào lòng anh, nhưng tôi chỉ có thể đứng cách xa anh hai bước, không dám lại gần nửa phân.
“Vào đi rồi nói”. Anh lên tiếng, giọng nói khàn khàn.
Tôi bước vào, anh đóng cửa lại, tôi ở trước, anh phía sau, tôi không quay người, anh cũng không cất bước, im lặng hồi lâu, anh khẽ giọng:
“Gần đây em có khỏe không?”
Tôi hơi gật đầu.
“Mấy cái hủy bỏ hợp đồng đó đều là tạm thời, qua vài ngày bọn em có thể lấy lại hợp đồng, bao gồm cả công ty anh”.
Quả nhiên là một tay anh gây ra, để ép tôi ra mặt. “Vậy thì được rồi, tạm biệt anh”. [jini83.wordpress.com]Tôi quay người định đi, anh nghiêng người chắn ngay trước mặt tôi, hương thơm khiến tôi ngây ngất lâu ngày không ngửi thấy lại xuất hiện lần nữa, tôi nhất thời hoảng loạn, bị ép đến lùi bước.
“Thực sự không thể ư? Trâu Vũ, cần bao lâu em mới có thể quên đi những chuyện đó? 5 năm, 10 năm, 20 năm? Em nói bao lâu, anh sẽ đợi em bấy lâu”. Giọng nói của anh chân thành, đầy thương cảm.
“Mãi mãi”. Tôi khẽ nặn ra hai từ, dường như mang theo cả chút máu.
“Cô ấy là cô ấy, chúng ta là chúng ta, vì sao phải hy sinh tình cảm của chúng ta vì cô ấy?” Anh cao giọng.
“Nó không phải người khác, nó là em gái em, vì chúng ta nó mới chết”.
“Em sau rồi, không liên quan tới em, vì anh, cô ấy mới chết, chỉ cần có một ngày anh khiến cô ấy tuyệt vọng, cô ấy sẽ lựa chọn con đường này. Nhưng, đây là điều cô ấy lựa chọn, không phải anh ép cô ấy, cũng không phải em ép. Vì sao phải khiến chúng ta chịu trách nhiệm?” Những lời này nhất định anh cất giữ rất lâu trong lòng, nói ra vô cùng lưu loát.
Tôi buộc lòng phải làm vậy, ngước mắt nhìn anh. Gương mặt anh chỉ cách tôi nửa thước, tôi có thể nhìn rõ bóng mình trong mắt anh. Tôi chỉ cần hơi nhích lên là có thể nhào vào lòng anh, bỏ hết nỗi thống khổ phía sau. Nhưng tôi biết rõ, tôi không thể.
“Là chúng ta sai! Chúng ta luôn nghĩ tất cả rồi sẽ thay đổi, chúng ta luôn lừa dối chính mình, chỉ cần đủ kiên trì thì có thể mãi mãi ở bên nhau! Vì lý do này, chúng ta coi thường những người bên cạnh, chúng ta lừa dối họ, che giấu họ, nhưng coi thường càng lâu, che giấu càng lâu thì tổn thương càng sâu[jini83.wordpress.com]. Trâu Nguyệt không thể chịu đựng nổi, không phải anh không yêu nó, mà là anh đã yêu em, còn em nghiễm nhiên lừa dối nó.” Những lời này tôi cũng nghĩ rất lâu rồi nên nói ra mới lưu loát như vậy.
“Cô ấy đã chết rồi, nhưng chúng ta còn sống tiếp”. Anh vội vàng trách móc.
“Nếu chúng ta không dừng lại, có lẽ sẽ có người nhảy lầu tiếp”.
“Anh có thể giải quyết tốt mọi thứ, anh sẽ không để bi kịch xảy ra”.
Tôi im lặng lắc đầu: “Không có khả năng, không có khả năng đâu, Trâu Nguyệt trước khi nhảy lầu đã nói: “Em nhảy từ chỗ chị đến trước mặt anh ta, như vậy, hai người mãi mãi không thể ở bên nhau”. Nó nói không sai, không có khả năng đâu”. Tôi không muốn thảo luận thêm nữa, nghiêng người mở cửa.
Anh chặn tay tôi lại, ôm tôi vào lòng. Tôi giật mình, theo bản năng giật ra thật xa[jini83.wordpress.com]. Nhìn thẳng anh, tôi xót xa nói: “Đừng chạm vào em, thực sự đừng chạm vào em, Khải Chính, trời biết em yêu anh nhiều thế nào, nhưng, em thực sự không thể ở bên anh, em thực sự không làm được, xin lỗi! Xin lỗi! là em hại anh, là em hại Trâu Nguyệt, nếu ban đầu em không lựa chọn bắt đầu, bây giờ mỗi người đều sống rất tốt! Xin lỗi…”
Tay anh chán nản buông xuống, mắt anh tuôn ra dòng lệ. Lần đầu tiên tôi thấy nước mắt của anh.
Anh tuyệt vọng quay người, bước tới bên cửa sổ, quay lưng lại với tôi, nói ra câu nói cuối cùng: “Trâu Vũ, em nhớ rõ, trừ phi thế giới này tận thế, nếu không, số điện thoại của anh mãi mãi sẽ không đổi”.
Tôi không trả lời anh, mở cửa đi ra ngoài. Trong mắt vẫn vô cùng khô cạn.
Taxi đưa tôi đến trước cửa quán Starbucks, quán cà phê đó, vẫn sáng sủa sạch sẽ, một đôi nam nữ ngồi bên cửa sổ, cô gái xem một quyển tạp chí, chàng trai gõ gõ đánh đánh trên máy tính, ánh sáng rực rõ xuyên qua cánh cửa chiếu lên tứ phía, khiến tôi không thể tập trung nhìn[jini83.wordpress.com]. Ánh mắt tôi đờ đẫn, tôi di chuyển bước chân lên cây cầu dành cho người đi bộ, từng bậc lại từng bậc, từng bậc lại từng bậc, bậc thang rất ít, mặt cầu hiện ra trước mắt.
Vô tình, tôi phát hiện dưới góc cây cầu, khảm nạm một bảng nhỏ bằng đồng, nhìn kĩ, trên đó viết dòng chữ: “Lâm Khải Chính tiên sinh quyên tặng cây cầu này, vô cùng cảm ơn”.
Là anh xây? Là anh xây? Vì tôi ư? Thực sự vì tôi ư? Vì sao anh chưa bao giờ nói qua? Tôi quỳ xuống, đau lòng dùng tay phủi nhẹ bụi bám trên đó, nhẹ nhàng lau sạch tên anh. Nước mắt cuối cùng cũng rơi, từng giọt lớn từng giọt lớn, thấm đãm một phần con đường xi măng trước bảng đồng.
Tôi và Lâm Khải Chính không gặp mặt nữa, không lâu, anh đi Hồng Kông, không trở lại.
Nghiệp vụ của Trí Lâm vẫn làm, nghiệp vụ khác cũng đều trở lại, tôi điên cuồng làm việc, kiếm được số tiền lớn, thời gian trôi qua như bay.
Cao Triển Kỳ ly hôn, rồi lại yêu đương, bạn gái không phải là tôi.
Tả Huy yêu rồi kết hôn, vợ cũng không phải tôi.
Có điều, tôi cũng tích cực phối hợp, tham gia các hoạt động xem mặt. Nhưng, muốn nhìn trúng một người đàn ông thật rất khó, luôn có khuyết điểm thế này, thế kia, khiến tôi mất hứng.
Ngày 20 tháng 10 năm 2006, tôi đi Hồng Kông. Liên hoan liên hiệp luật sư tỉnh và luật sư Hồng Kông, tổ chức một đoàn phỏng vấn, văn phòng chúng tôi có một người, chủ nhiệm Trịnh dành cho tôi. “Đi cho khuây khỏa đi”. Trong lời của ông ta có ý thâm sâu.
Hành trình của đoàn thăm viếng rất căng, có huấn luyện, có tham quan, tôi căn bản không có thời gian dạo chơi ở Hồng Kông, nhưng rốt cuộc có một người khác cũng đang sống dưới bầu trời này, tôi có thể nhìn thấy những vì sao và ánh đèn anh ấy cũng thấy là đủ, ít nhiều cũng khiến người ta được an ủi.[jini83.wordpress.com] Buổi tối, tôi đi dạo trên con đường gần đó, vẫn vô tình chú ý đến mỗi người đàn ông cao to đi qua tôi. Đương nhiên không có anh, đây là thành phố có mật độ dân số lớn nhất thế giới, cho dù có hẹn gặp mặt nhau cũng có thể không tìm thấy nhau, huống hồ là gặp gỡ ngẫu nhiên trên đường.
Buổi trưa trước hôm về, tôi tới SASA đối diện khách sạn, mua giúp chị em trong văn phòng mấy đồ mỹ phẩm dưỡng da, xách túi to túi nhỏ, khi trở về, đứng bên lề đường chờ đèn giao thông[jini83.wordpress.com]. Đèn sáng, dòng xe lưu chuyển dừng lại, nhường đường cho người đi bộ. Tôi đang định nhấc chân, sau đó liền nhìn thấy Lâm Khải Chính.
Cuối cùng đã nhìn thấy anh, xem ra rốt cuộc chúng tôi có duyên hơn cả người bình thường. Anh lái chiếc xe mới tinh màu bạc, xe đang dừng trước mặt tôi, một tay anh đặt trên vô-lăng, tay kia cầm điện thoại áp bên tai, đang gọi điện. Tuy nhìn không rõ gương mặt anh nhưng lông mày đen sậm, đôi mắt sâu, sống mũi cao, còn có ngón tay thon dài đang cầm điện thoại, đều quen thuộc đến vậy, giống như hôm qua còn bên nhau, cúi đầu cười nói[jini83.wordpress.com]. Anh sống thế nào? Vui vẻ không? Hạnh phúc không? Tôi nhìn không ra, chỉ thấy anh đang chuyên tâm nói chuyện gì đó qua điện thoại với người khác, ánh mắt dán chặt lên đèn giao thông phía trước.
Nếu tôi bước lên một bước, gõ gõ cửa, anh sẽ quay đầu, nhìn thấy tôi, sau đó anh sẽ lập tức cúp máy, lập tức mở cửa xuống xe, anh sẽ bước tới trước mặt tôi gọi tên tôi, thậm chí có lẽ, tại giao lộ phồn hoa này, anh có thể không màng mọi thứ ôm chặt tôi. Hơn một năm không gặp, chúng tôi dẫu sao đã từng yêu nhau như vậy.
Tôi nhìn anh, tham lam, kìm nén nhìn anh, tôi thầm gọi to tên anh, dùng giọng nói đinh tai nhức óc, tôi thầm nghĩ, nếu chúng tôi thực sự có cảm ứng, có lẽ anh có thể nghe thấy.
Đáng tiếc, anh không nghe thấy. Lúc này, anh chống tay nghe điện thoại, hơi động đậy, tôi đột nhiên phát hiện, nơi cổ áo anh, trên cổ tay lộ ra một miếng dán vết thương nho nhỏ.
Trái tim tôi đau một cách dữ dội.
Đèn đỏ tắt, đèn xanh hiện lên, anh tiếp tục dặn dò gì đó trong điện thoại, lái xe về phía trước. Tôi nhìn anh chăm chú, không dám buông lơi.
Lúc này, tầm mắt đột nhiên xuất hiện một gương mặt khác, là gương mặt của Giang Tâm Dao, tâm trạng tôi hốt hoảng, không hề phát hiện cô ấy ngồi ghế sau. Khi tôi nhìn Lâm Khải Chính, cô ấy cũng ngồi thẳng, nhìn tôi từ cửa sổ phía sau xe, dùng nụ cười ngây thơ cười với tôi.
Hóa ra, cái gì cô ấy cũng đều biết!
Xe biến mất trong dòng xe, ánh tà dương của mặt trời phía xa xuyên qua các toà nhà cao tầng san sát, trực tiếp chiếu lên mặt tôi.
Tôi vốn tưởng rằng tình yêu lãng mạn trên thế giới chỉ có hai loại, một là loại tình yêu trên phim, dù bực mình lắm cũng vẫn có thể khiến bạn rơi nước mắt, loại kia là tình yêu mà bản thân đang trải nghiệm, dù đối phương là con heo, bạn cũng có thể đau đớn tới mức mất ngủ cả đêm.
Nhưng bây giờ tôi mới biết, còn có tình yêu thứ ba, loại tình yêu này, ai cũng đều biết, ai cũng đều cảm động, ai cũng đều kín như miệng bình, ai cũng đều giữ kín như bưng. Nó là dòng nước ngầm, chảy nhanh không ngừng, vàng thau lẫn lộn. Nếu bạn không may gặp phải, vẫn là nên trốn xa thì tốt hơn, quả thực không trốn được, bị ôm mối hận, bị quấn lấy, trầm luân trong đau khổ và ngọt ngào khắc cốt ghi tâm, vậy tôi cũng chỉ có thể chúc bạn xây thành chính quả, tuy tôi biết điều này rất khó rất khó, vì tôi chưa làm được.
PS: Lẽ ra phần này chia làm hai nhưng Jini post hết luôn. Vậy là các bạn chỉ còn gặp lại hai ngoại truyện và một phần chia sẻ cảm nhận của tác giả là chia tay với Tình yêu thứ ba này.
Và giờ mọi người đã biết Tình yêu thứ ba là gì nhé!
Câu chuyện tình yêu buồn luôn có kết thúc buồn…. đắm chìm trong cảm xúc của câu chuyện không ai mong điều đó…hy vọng….3 năm sau họ có thể trở về bên nhau.
Ta cũng như nàng rất muốn một cái kết đẹp.ty này họ đã hi sinh…người khác cũng đã hi sinh sinh mênh của mình…có thể nói ty này đầy máu và nước mắt,vậy mà lại ko để họ về với nhau..thực đau lòng
E đã bị dụ dỗ đọc truyện này, mặc dù em biết kết thúc không như em mong đợi. Em vẫn luôn thực tế vào cuộc sống, nhưng lại luôn mong muốn một kết thúc có hậu khi đọc truyện hoặc xem phim. Nếu để so sánh với ” Anh có thích nước Mỹ không?”, em còn thấy day dứt hơn cả khi em đọc truyện đó( em hay bị ám ảnh không khí của truyện), nhưng em thích cái kết của ACTNMK, dù sao kết thúc vẫn là trong tình yêu và có hạnh phúc. Nhưng kết thúc này, tất cả đều đau khổ. Em đã rất hy vọng, khi TN đứng trên tòa nhà định nhảy xuống, tác giả có thể để cho TV một cơ hội nhảy xuống thay TN. Cái kết trong suy nghĩ này của e tuy có chút tàn nhẫn, nhưng nếu TV chết, TN sẽ có khả năng tỉnh ngộ, thoát khỏi cảnh mộng tưởng, nếu TV chết, LKC tuy đau khổ, nhưng đó có thể sẽ là một đòn kích thích để anh ta ly hôn, sống một cuộc sống khác, thoải mái và không khổ sở như hiện tại. Và nếu TV chết, cô ấy mãi mãi không biết đến đau khổ nữa, vì sống như hiện tại, vĩnh viễn không thể ở bên nhau, cũng không thể yêu người khác, như vậy còn đau đớn gấp vạn lần.
sao toi doc toan nhung loi dau long vay? biet rang oy se khoc nhung van cu muon doc, du biet ket qua ruyen la nhu vay nhung van luon mong 2 nguoi ay’ quay ve ben nhau, lkc van cho\ doi trau vu quay ve\. va lkc ly hon cuoi trau vu va van quan ly cong ty binh thuong, con ve phan gia san thi cua aj thj van nhu cu. 2 nguoi ay song hanh phuc ben nhau
Một vài ý kiến chủ quan của em thế thôi.
Cảm ơn tác giả đã viết truyện (em rất thích Lời tác giả ở cuối truyện, rất thích)
Cảm ơn Jini đã dịch một câu truyện rất ý nghĩa
Cảm ơn Timyeu đã Edit truyện.
P/S: Nếu là Giang Tâm Dao, em cũng không buông tay, vì thực tế, LKC chưa bao giờ nói hết sự việc với cô ấy. E không ghét ai trong câu chuyện này, nhưng đặc biệt thích nhất CTK.^^. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
Chuyen buon qua. Khi moi doc minh cu nghi ket chuyen 2 nguoi yeu nhau se duoc o ben nhau nhung ket qua that bat ngo. Hy vong sau 3 nam ho se duoc ve voi nhau
Nếu ta là tg thì tình yêu thứ ba này sẽ trở thành ty duy nhất,chú ko phải là biệt ly như thế.Cuộc đời vốn đã rất phũ phàng,ty vốn đã hèn mọn vậy tai sao ko để ty dưới ngòi bút của mình được thỏa nguyện,giống như một câu nói ta dã từng nghe qua”sao không để văn chương tô hồng cuộc đời vốn xám xịt”.Dù sao cũng xin gửi lời cảm ơn chân thành đến TG và người Edit
TN chết đi mà gieo cay đắng cho người chị và một người vẫn luôn miệng nói yêu mà rốt cuộc hông để ai được hạnh phúc thì quả nhiên TN rất ích ký̉. Đọc xong Truyện có khóc mà khóc cho cuộc đời này thực tế đến nỗi nẩy mầm thêm một tình yêu thự́ ba là hai người yêu nhau lại không đến được nhau. Cảm ơn Jin đã dịch thêm một chuyện đau lòng. [-.-]
toi vua doc vua cam dong den chay ca nuoc mat nhung cung ko ngo truyen lai ket thuc ko co hau va buon nhu the ko nhung vay ma lam khai cinh la noi”I LOVE YOU TOO” doi voi giang tam giao chu ko phai ket thuc voi tu do cho trau vu toi cung ko hieu long mjnh dang nghi gi rat dau long cho moi tinh dep de ma dau buon giua khai chinh va trau vu chi mong duoc mot ket thuc khac co hau thoi huhuhu…………
toi doc tieu thuyet that hay chj cam thay tieu nguyet chi biet toi mjnh ma ko biet toi trau vu chi gai mjnh.trau vu da rat vat va vay ma tieu nguyet lai dung cai chet that bi tham de chia re trau vu va khai chinh .neu that su co mot nguoi dan ong nhu lam khai chinh thi toi se khong nhu trau vu ma lam tuot mat anh ,anh qua la mot nguoi qua hoan hao va yeu thuong nguoi con gai cua mjnh trau vu huhuhu………………..tac gia dung la qua vo tam khi viet ket thuc chuyen chia re mot moi tinh dep de ma chac tro nhu vay toi uoc ji co the thay ho ben nhau mai mai khi ket thuc chuyen huhuhu……….lam toi da khoc va ko biet tai sao lai day dut rat nhieu huhuh…………………..
Mình lại nghĩ rằng kể cả 3 năm sau hay nhiều năm sau nữa Trâu Vũ và Lâm Khải Chính vẫn khôgn thể về bên nhau được bởi cái chết của Trâu Nguyệt là sự ngăn cách quá lớn của 2 người.
Mình lại nghĩ rằng kể cả là 3 năm sau hay nhiều năm sau nữa, Trâu Vũ và Lâm Khải Chính vẫn không thể về bên nhau được vì cái chết của Trâu Nguyệt là sự ngăn cách quá lớn giữa 2 người.
Phải nói là truyện quá hay. Lần đầu tiên em đọc ngôn tình buồn như vậy. Đọc đến đoạn kết mà đêm phải bật khóc. LKC – TV yêu nhưg ko đến đc. Còn j đau đớn hơn kia chứ!
Trâu nguyêt luc đâu xh là tự tử roi cuối tr cũng lây cai chêt để uy hjêp ng khac. 2ng họ găp nhau cũng vì trâu nguyêt mà xa nhau cũng vì cô ây .minh thây đau long cho khải chính a yêu cô nhe nhàng mà sâu lắng từ đầu tr đến cuối toan là a tao hoan cảnh gap nhau jữa 2ng a ây wả là ko buông tay đc mà
Câu chuyện tình yêu buồn luôn có kết thúc buồn…. đắm chìm trong cảm xúc của câu chuyện không ai mong điều đó…hy vọng….3 năm sau họ có thể trở về bên nhau.
Ta cũng như nàng rất muốn một cái kết đẹp.ty này họ đã hi sinh…người khác cũng đã hi sinh sinh mênh của mình…có thể nói ty này đầy máu và nước mắt,vậy mà lại ko để họ về với nhau..thực đau lòng
ket thuc chuyen buon qua.co le nen ket thuc chuyen bang mot ket thuc mo se tot hon.vi nhu the se k cam thay nuoi tec…
E đã bị dụ dỗ đọc truyện này, mặc dù em biết kết thúc không như em mong đợi. Em vẫn luôn thực tế vào cuộc sống, nhưng lại luôn mong muốn một kết thúc có hậu khi đọc truyện hoặc xem phim. Nếu để so sánh với ” Anh có thích nước Mỹ không?”, em còn thấy day dứt hơn cả khi em đọc truyện đó( em hay bị ám ảnh không khí của truyện), nhưng em thích cái kết của ACTNMK, dù sao kết thúc vẫn là trong tình yêu và có hạnh phúc. Nhưng kết thúc này, tất cả đều đau khổ. Em đã rất hy vọng, khi TN đứng trên tòa nhà định nhảy xuống, tác giả có thể để cho TV một cơ hội nhảy xuống thay TN. Cái kết trong suy nghĩ này của e tuy có chút tàn nhẫn, nhưng nếu TV chết, TN sẽ có khả năng tỉnh ngộ, thoát khỏi cảnh mộng tưởng, nếu TV chết, LKC tuy đau khổ, nhưng đó có thể sẽ là một đòn kích thích để anh ta ly hôn, sống một cuộc sống khác, thoải mái và không khổ sở như hiện tại. Và nếu TV chết, cô ấy mãi mãi không biết đến đau khổ nữa, vì sống như hiện tại, vĩnh viễn không thể ở bên nhau, cũng không thể yêu người khác, như vậy còn đau đớn gấp vạn lần.
sao toi doc toan nhung loi dau long vay? biet rang oy se khoc nhung van cu muon doc, du biet ket qua ruyen la nhu vay nhung van luon mong 2 nguoi ay’ quay ve ben nhau, lkc van cho\ doi trau vu quay ve\. va lkc ly hon cuoi trau vu va van quan ly cong ty binh thuong, con ve phan gia san thi cua aj thj van nhu cu. 2 nguoi ay song hanh phuc ben nhau
Một vài ý kiến chủ quan của em thế thôi.
Cảm ơn tác giả đã viết truyện (em rất thích Lời tác giả ở cuối truyện, rất thích)
Cảm ơn Jini đã dịch một câu truyện rất ý nghĩa
Cảm ơn Timyeu đã Edit truyện.
P/S: Nếu là Giang Tâm Dao, em cũng không buông tay, vì thực tế, LKC chưa bao giờ nói hết sự việc với cô ấy. E không ghét ai trong câu chuyện này, nhưng đặc biệt thích nhất CTK.^^. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ.
thank you!
hay thật
. đọc xong chả dũng cảm mà yêu ai nữa^^~.nhân vật trâu nguyệt thực sự đáng ngưỡng mộ:)
Một kết thúc buồn . đọc xong chương này làm người ta muốn khóc đi được . Cùng lúc mất 2 người thân . mặc cảm tội lỗi không thể ở cùng người yêu . bùn .
Tình yêu đích thực không phải là sở hữu ,mà là chúc phúc …
Có lẽ thế.Một cái kết đẹp cho một ty ko hẳn là mãi mãi bên nhau…
Chuyen buon qua. Khi moi doc minh cu nghi ket chuyen 2 nguoi yeu nhau se duoc o ben nhau nhung ket qua that bat ngo. Hy vong sau 3 nam ho se duoc ve voi nhau
Yeu mot nguoi that su khong nhat thiet phai o ben nhau . That mong tat ca moi nguoi tren the gioi luon hanh phuc voi nguoi minh yeu . Cam on jini nha
Nếu ta là tg thì tình yêu thứ ba này sẽ trở thành ty duy nhất,chú ko phải là biệt ly như thế.Cuộc đời vốn đã rất phũ phàng,ty vốn đã hèn mọn vậy tai sao ko để ty dưới ngòi bút của mình được thỏa nguyện,giống như một câu nói ta dã từng nghe qua”sao không để văn chương tô hồng cuộc đời vốn xám xịt”.Dù sao cũng xin gửi lời cảm ơn chân thành đến TG và người Edit
Truyện hay ưa, đọc ma cảm động vô cùng nhưng cũng rất buồn.Mình mong kết thúc truyện Trâu Vũ và LKC sẽ ở bên nhau suốt đời.
TN chết đi mà gieo cay đắng cho người chị và một người vẫn luôn miệng nói yêu mà rốt cuộc hông để ai được hạnh phúc thì quả nhiên TN rất ích ký̉. Đọc xong Truyện có khóc mà khóc cho cuộc đời này thực tế đến nỗi nẩy mầm thêm một tình yêu thự́ ba là hai người yêu nhau lại không đến được nhau. Cảm ơn Jin đã dịch thêm một chuyện đau lòng. [-.-]
Ôi một kết thúc quá buồn,ước gì cho Lkc và Tv mãi được bên nhau về sau.mình ngưỡng mộ t/y của 2ng quá,đọc xong truyện này yêu LKC luôn mất.mẫu người đàn ông lý tưởng trong tình yêu.”e hãy nhớ rằng nếu thế giới này không sụp đổ thì số điện thoại của anh mãi không bao giờ thay đổi” ôi hay quá.
tung chuong cua cau chuyen toi deu thay minh nhu nhan vat.. that dau long.. ket thuc nay that lam toi cam thay dau long qua….
TN đúng là con điên! Đọc thật là bực mình!
toi vua doc vua cam dong den chay ca nuoc mat nhung cung ko ngo truyen lai ket thuc ko co hau va buon nhu the ko nhung vay ma lam khai cinh la noi”I LOVE YOU TOO” doi voi giang tam giao chu ko phai ket thuc voi tu do cho trau vu toi cung ko hieu long mjnh dang nghi gi rat dau long cho moi tinh dep de ma dau buon giua khai chinh va trau vu chi mong duoc mot ket thuc khac co hau thoi huhuhu…………
toi doc tieu thuyet that hay chj cam thay tieu nguyet chi biet toi mjnh ma ko biet toi trau vu chi gai mjnh.trau vu da rat vat va vay ma tieu nguyet lai dung cai chet that bi tham de chia re trau vu va khai chinh .neu that su co mot nguoi dan ong nhu lam khai chinh thi toi se khong nhu trau vu ma lam tuot mat anh ,anh qua la mot nguoi qua hoan hao va yeu thuong nguoi con gai cua mjnh trau vu huhuhu………………..tac gia dung la qua vo tam khi viet ket thuc chuyen chia re mot moi tinh dep de ma chac tro nhu vay toi uoc ji co the thay ho ben nhau mai mai khi ket thuc chuyen huhuhu……….lam toi da khoc va ko biet tai sao lai day dut rat nhieu huhuh…………………..
Mình lại nghĩ rằng kể cả 3 năm sau hay nhiều năm sau nữa Trâu Vũ và Lâm Khải Chính vẫn khôgn thể về bên nhau được bởi cái chết của Trâu Nguyệt là sự ngăn cách quá lớn của 2 người.
Mình lại nghĩ rằng kể cả là 3 năm sau hay nhiều năm sau nữa, Trâu Vũ và Lâm Khải Chính vẫn không thể về bên nhau được vì cái chết của Trâu Nguyệt là sự ngăn cách quá lớn giữa 2 người.
Phải nói là truyện quá hay. Lần đầu tiên em đọc ngôn tình buồn như vậy. Đọc đến đoạn kết mà đêm phải bật khóc. LKC – TV yêu nhưg ko đến đc. Còn j đau đớn hơn kia chứ!
- Nếu không có Trâu Nguyệt, họ sẽ không gặp lại nhau
Nếu không có Trâu Nguyệt, họ cũng sẽ không kết thúc ?
Pun.hjk
Trâu nguyêt luc đâu xh là tự tử roi cuối tr cũng lây cai chêt để uy hjêp ng khac. 2ng họ găp nhau cũng vì trâu nguyêt mà xa nhau cũng vì cô ây .minh thây đau long cho khải chính a yêu cô nhe nhàng mà sâu lắng từ đầu tr đến cuối toan là a tao hoan cảnh gap nhau jữa 2ng a ây wả là ko buông tay đc mà
tình tiết và nhân vật quá hợp lí và thực tế y như ngoài đời thường, đọc lại liên tưởng đến bản thân, thật sự là đau,
mình rất muốn mua truyện này nhưng mà tìm k thấy, k biết ở đâu có bán, ai biết chỉ mình với, thanks
truyen qua hay