Tình yêu thứ ba: Chương 25.2

Dịch: Jini

Edit: Timyeu

Chương 25:

Trở lại cuộc sống mỗi người, cô khó tránh khỏi băn khoăn mông lung, đặc biệt khi cô lại đối diện với người phụ nữ đã được định trước sẽ ở bên anh…..

Chương 25.2

Tối hôm ấy, Cao Triển Kỳ say khướt, còn may Đinh Giáp có thể lái xe mới không để con Mazda của anh ta qua đêm tại cửa quán bar.Tuân theo chỉ thị khi anh ta tỉnh, chúng tôi bảy tay tám chân hò nhau khiêng anh ta vào nhà Tả Huy.

Sáng sớm hôm sau, tôi bị tiếng chuông di động đánh thức, lật người khỏi giường tóm di động, nhìn số, cuối cùng là anh.

Tôi nắm di động, ngồi mép giường, để đầu óc tỉnh táo mới nhận điện.

“Dậy rồi à?” Anh dịu dàng hỏi.

“Chưa ạ.”

“Còn ngủ à? Sắp 9h rồi.”

Do ảnh hưởng mạnh của rượu, đầu tôi vẫn có chút phình ra, nói cho lấy lệ:

“À, vậy thì dậy.”

“Hôm qua sau khi trở về vẫn luôn bận, đợi lúc rảnh đã hơn 12h rồi, nghĩ chắc em đang ngủ nên không gọi điện.” Anh giải thích dài dòng.

Bận gì? Tôi thực muốn hỏi ngược lại, nhưng lý trí mách bảo tôi, đây là lời nói ngu xuẩn nhất. Thế là, tôi chỉ lãnh đạm nói: “Anh bận việc của anh, không cần thường xuyên gọi điện cho em, có thời gian thì liên lạc sau.” — Giả tạo, nhưng rất phong độ.

Quả nhiên, anh lại áy náy: “Xin lỗi, em vẫn ổn chứ?”

“Ổn vô cùng, em phải dậy đi làm rồi, ngày đầu tiên sau ngày lễ đi muộn quá, chủ nhiệm sẽ mắng.” Tôi nói một cách cởi mở.

“Có một chuyện……” Ngữ khí anh đột nhiên có chút do dự.

“Chuyện gì?”

“Hôm qua Tâm Dao nhắc đến, hôm nay có thể cô ấy sẽ liên hệ với em.”

“Cô ấy tìm em làm gì?”

“Cô ấy có bản hợp đồng, muốn xin em vài ý kiến.”

“Anh không nói cho cô ấy biết, bây giờ luật sư Cao phụ trách công ty anh à?” Tôi cảm thấy không vui, Khải Chính có trách nhiệm tránh xảy ra tình huống bất tiện như vậy.

“Cô ấy tin vào tố chất nghề nghiệp của em, cứ muốn liên hệ với em.”

“Hôm nay em tắt máy là được.” Tôi bực mình nói.

“Thực ra không sao đâu, cô ấy chỉ gọi điện xin tư vấn một chút thôi, hợp đồng nhỏ, em chỉ cần coi như hồ sơ bình thường mà trả lời là được.” Anh xoa dịu tôi.

“Em sẽ giới thiệu luật sư Cao.”

“Vậy cũng được, tự em xem làm thế nào nhé. Tối cùng ăn cơm được không?”

“Để sau hẵng nói.” Tâm trạng tôi không tốt, trả lời cũng rất khó chịu.

“…… Anh sẽ gọi điện lại.” Anh cũng nhạy cảm, không kiên trì nữa.

Vứt điện thoại một bên, tôi ngồi ngây ở đầu giường, nhìn chăm chú lên lịch trên tường, ngày 18 tháng 10 sắp tới rồi.

Xuống tầng dưới, gọi Cao Triển Kỳ dậy, tôi ngồi xe anh ta cùng đi làm.

Tầng dưới văn phòng, tôi vừa xuống xe, đột nhiên có một người phụ nữ tóc tai bù xù, âm thanh sắc nhọn lao về phía tôi: “Trâu Vũ, cô là con hồ ly tinh, quyến rũ chồng tôi, xem tôi xử lý cô thế nào!” [jini83.wordpress.com]Trong chớp mắt một cái bạt tai vù vù ngay trước mặt.May mà tôi thân thủ nhanh nhẹ, đầu nghiêng đi, tránh được đòn tấn công.

Lúc này, Cao Triển Kỳ nhanh chóng chạy tới, kéo thích khách ra xa tôi. Tôi nhìn kỹ lại, hóa ra là phu nhân Bạch Lệ của anh ta, tuy trong vòng tay của chồng nhưng cô ta vẫn căm ghét nhìn tôi, miệng không ngừng kêu gào: “Tôi đã biết cô chẳng phải thứ gì tốt mà, ỷ mình xinh đẹp, lẳng lơ, lăng nhăng, bây giờ còn quyến rũ chồng tôi, tôi nói cho cô biết, [jini83.wordpress.com]cô cẩn thận một chút, sớm muộn cũng có báo ứng!”

Cao Triển Kỳ rít lên kêu cô ta câm miệng, xung quanh người đi đường tò mò vây lại.

Tôi dở khóc dở cười, xách túi quay người đi về phía văn phòng. Đi được vài bước, cảm thấy vẫn chưa thoải mái, lại quay đầu tới chỗ cô ta.

Thấy tôi quay lại trả đòn, Bạch Lệ nhất thời ngậm miệng. Tôi trực tiếp đi tới trước mặt cô ta, nhẹ nhàng nói: “Nếu tôi muốn quyến rũ chồng cô, căn bản không cần đợi tới ngày hôm nay, đâu tới lượt cô đến đây ghen tuông?”

Nói xong, tôi kiêu ngạo quay người rời đi. Cô ta im lặng mấy giây sau lưng tôi, lập tức bùng phát tiếng chửi rủa ầm ĩ.

Có lúc tưởng tượng tới tình huống như vậy xảy ra, thậm chí đây cũng là đối thoại tôi sớm đã luyện tập, nhưng không ngờ lại ứng nghiệm chỗ Cao Triển Kỳ. Đáng buồn cười biết bao, quả xấu trồng chỗ khác lại báo ứng ở chỗ này.

Tôi nhếch miệng, mang theo nụ cười kỳ lạ vào văn phòng, bắt đầu làm việc.

10 giờ sáng, cửa phòng tôi có tiếng gõ nhẹ, tôi ngước mắt khỏi hồ sơ vụ án, một gương mặt xinh đẹp đáng yêu xuất hiện trước mắt tôi.

Tôi kinh ngạc, đứng hẳn lên, miệng lập tức chào hỏi: “Giang tiểu thứ?!”

Sao cô ấy tới đây? Khải Chính vì sao không thể khống chế được cục diện như vậy chứ, chẳng phải đã nói chỉ cần gọi điện tư vấn ư? Không hề liệu trước được phải đánh giáp lá cà? Tôi cười tươi, trong lòng lại tức giận oán hận.

Giang Tâm Dao cười tươi rói, giọng nói vẫn đậm chất Hồng Kông: “Luật sư Trâu, ngại quá, lại tới làm phiền cô.”

“Không sao, không sao, mời ngồi!” Tôi hết sức niềm nở, dường như vô tình hỏi một câu: “Sao cô biết văn phòng tôi?”

“Trước đây cô cho tôi danh thiếp, cô quên rồi à?”

“À, đúng vậy. Có chuyện gì tôi có thể giúp?” Tôi không ngừng hối hận.

Giang Tâm Dao lấy vài tờ giấy trong túi, đưa tới trước mặt tôi: “Mấy người bạn của tôi quyên ít tiền, muốn trùng tu lại phật đường chùa Khởi Phúc thờ cúng Quan Âm, phương trượng trong chùa đã viết bản thỏa thuận, tôi muốn nhờ cô xem qua giúp tôi.”

Tôi vội trả lời: “Nghiệp vụ Trí Lâm hiện nay đều chuyển sang cho một luật sư khác của văn phòng chúng tôi phụ trách, không bằng trực tiếp nhờ anh ấy giúp cô xem?”

“Ken cũng nói như vậy, nhưng đây lại chẳng phải việc công ty, là việc cá nhân của tôi, tôi cảm thấy có duyên với cô, nên vẫn là muốn tìm cô, phí luật sư vẫn trả theo quy định.” Cô ấy trề môi, gọi tiếng tiếng Anh của Khải Chính bằng ngữ điệu yêu chiều, vào tai tôi khiến người ta ngẹt thở.

“Tôi không phải ý đó, Giang tiểu thư, nếu cô tin tưởng tôi, tôi sẽ giúp cô xem.” Tôi đành đồng ý.

Cô ấy cười, vẻ mặt hài lòng. Mặt cô ấy không đánh phấn, làn da rám nắng, nhẵn bóng. [jini83.wordpress.com]Mái tóc thả ngang vai, bên thái dương có thể nhìn thấy những sợi tóc mới lờm chờm, rất đáng yêu. Mấu chốt là cô ấy mặc một bộ thể thao màu vàng sữa, cứ như mật ong và  bơ chảy toàn thân, ngọt ngào thơm ngát, có lẽ, chỉ có người trong lòng không theo đuổi cái gì mới dám mặc màu này.

Không còn cách nào, tôi đành vùi đầu nghiên cứu bản thỏa thuận. Bản thỏa thuận do người tụng kinh niệm phật viết ra hoàn toàn chả có gì, tôi đành bắt tay vào làm lại bản mới mất gần tiếng đồng hồ.

“Cảm ơn cô nhé! Ở đây giờ luật sư một tiếng bao nhiêu tiền, tôi sẽ trả.” Nhận lấy tờ thỏa thuận đã in ra, Giang Tâm Dao rất vui mừng.

“Không cần, không cần, cô làm việc thiện, tôi nên giúp mới phải .” Tôi vội nói, trong lòng hy vọng cô ấy nhanh chóng rời đi.

“Tôi kêu Ken tới đón, trực tiếp ra sân bay.” Cô ấy nói xong bèn gọi điện.

Tôi đứng lên ra khỏi văn phòng, thực không muốn nghĩ tới dáng vẻ cô ấy khi nói chuyện cùng Khải Chính.

Chưa tới 2 phút, di động của tôi kêu, Khải Chính gọi tới: “Em ở đâu?”

“Ở văn phòng.”

“Tâm Dao sao chạy tới chỗ em?” Ngữ khí của anh dường như có chút căng thẳng.

“Anh không biết, sao em biết?” Tôi đứng ngoài cửa cố thấp giọng nói: “Xin anh nhanh tới đón cô ấy đi đi!”

“Anh lập tức tới ngay!” Anh đồng ý rồi cúp máy.

Tôi đứng ở cửa, hít sau hai hơi, điều chỉnh lại tâm trạng, trở về phòng làm việc.

“Sao rồi, Lâm tổng sẽ tới đón cô chứ?” Tôi ra sức hỏi to.

“Vâng, anh ấy lập tức tới ngay.” Cô ấy mỉm cười trả lời.

Tôi ngồi về chỗ cũ, cầm cốc trà của mình lên uống, âm thầm tính xem bao lâu Khải Chính mới có thể tới giải tỏa cục diện bế tắc này.

Cô ấy bước tới cửa sổ nhìn phong cảnh. Công trường ngoài cửa sổ bận rộn, khói bụi mịt mù. Trong phòng nhất thời im lặng, khiến con người bất an.

Tuy gặp nhau đã lâu nhưng có một chủ đề chúng tôi vẫn luôn chưa nhắc tới, nên nói hay không nói? Tôi suy nghĩ mấy lần. Cuối cùng, thầm hạ quyết tâm, nói một cách ngọt ngào: “Chúc mừng việc tốt của cô sắp tới.”

Cô ấy quay đầu lại, cười sáng lạn: “Cảm ơn! Thực ra lần này chúng tôi cũng sẽ mời vài người bạn tốt tới Hồng Kông tham gia hôn lễ, hôm qua tôi còn bàn bạc với Ken có mời cô cùng tham gia không, vì cô là người bạn duy nhất tôi quen bên này.”

Nghe thấy lời này, tôi bật cười. Thật hoang đường, người chỉ gặp mặt có hai lần, sao có thể nghĩ tới mời tôi? Hoặc lời lẽ sâu xa, đánh rắn động cỏ?”

Nhưng nụ cười ngây thơ và ánh mắt trong veo của cô ấy khiến tôi cắt đứt nghi ngờ không lí do này. Tôi đành khách sáo trả lời: “Những người như chúng tôi lấy đâu ra tư cách tham gia chứ?”

“Không có đâu, đều là bạn tốt thôi mà. Nhưng Hồng Kông rất vô vị, cũng không có gì thú vị.” Dường như cô ấy thực sự đang suy nghĩ tới khả năng mời tôi.

Tôi vội vàng làm gián đoạn suy nghĩ của cô ấy, nhắc tới chủ đề khác.

Khải Chính rất nhanh đã tới, tôi đứng lên tiễn khách. Giang Tâm Dao nói: “Đến đây, đi xuống cùng tôi, tôi có quà tặng cô.”

Tôi xua tay từ chối, lùi lại phía sau, nhưng cô ấy cố chấp nắm tay tôi, kéo tôi xuống lầu.

Thấy tôi và Giang Tâm Dao cùng nhau xuống lầu, Khải Chính đứng cạnh xe hơi biến sắc.

Giang Tâm Dao hào hứng nói: “Ken, vali hành lí của em đâu?”’

Khải Chính mở cốp xe, Giang Tâm Dao lục tìm. Tôi đành đứng đợi một bên, không còn cách nào cả. Chỉ có thể thấy Lâm Khải Chính trộm nhìn tôi chăm chú, tôi vờ nhìn xung quanh coi như không biết.

Lúc này, Giang Tâm Dao lấy ra một hộp nhỏ đưa tôi, sau đó lùi về bên cạnh Khải Chính, ngẩng đầu nói với anh: “Luật sư Trâu sửa lại thỏa thuận cho em rất lâu, lại không nhận tiền của em, em tặng luật sư Trâu bức tranh Đường Ca.”

“Ừ, được.” Khải Chính ấp úng nói.

Tôi mở hộp ra, trong đó là một bức tranh lụa được gấp ngay ngắn, mở ra nhìn là tượng phật, khuôn mặt hiền từ.

Giang Tâm Dao ở bên giải thích: “Đây là tranh Quan Âm của phần tử phật giáo truyền vào Tây Tạng, tôi nhờ người bạn Tây Tạng tìm cho, rất đẹp đúng không? Tặng cho cô đấy.”

Thực ra với tôi, tất cả Bồ Tát đều như nhau, không có xấu đẹp. [jini83.wordpress.com]Nhưng thành ý tốt của cô ấy, tôi đành lên tiếng cảm ơn. Nhận bức tranh, vô tình, trông thấy ánh mắt quan tâm sâu sắc của Khải Chính đang đứng ở phía sau Giang Tâm Dao, nhất thời, cảm thấy nụ cười trên mặt mình không cách nào duy trì được nữa.

Cũng may Giang Tâm Dao quay người lên xe, cuối cùng cứu tôi khỏi bể khổ.

Đứng bên lề đường, mắt tiễn chiếc Land Rover to lớn rời đi, tiếng mày đào đất vang bên tai, tôi quên bịt mặt lại, mùi khói bụi, khô cằn, nóng hung hăng xộc vào mũi.

Đúng lúc tôi ngơ ngẩn bên đường, có người ghé sát nói bên tai tôi: “Người phụ nữ vừa nãy là ai?”

Tôi giật nảy mình, quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt Cao Triển Kỳ, trên má anh ta hiện lên dấu 5 ngón tay ửng đỏ.

Anh ta nhìn tôi, hỏi tiếp: “Là vợ Lâm Khải Chính à?”

Tôi ừ một tiếng không tình nguyện.

“Trâu Vũ, cô hết hy vọng rồi.” Ngữ khí của Cao Triển Kỳ là kiểu cười trên sự đau khổ của người khác.

Tôi chẳng thèm để ý tới anh ta, quay người lên lầu. Anh ta đi theo sau tôi tiếp tục ồn ào: “Xinh đẹp như vậy, có tiền như vậy, cô hoàn toàn không có sức cạnh tranh mà. Vẫn nên thực tế chút đi, suy nghĩ tới người bên cạnh cô đi[jini83.wordpress.com]. Tôi quyết định li hôn rồi, không cách nào sống tiếp với người phụ nữ điên ấy, quả thật biến thái! Tới lúc ấy, cô cũng là ly hôn, tôi cũng ly hôn, ai cũng không kém ai. Hai chúng ta ở bên nhau cũng hợp lý, sao nào? Suy nghĩ nhé!”

“Anh tưởng rằng anh muốn ly hôn là có thể ly hôn à, cẩn thận vợ anh bắt anh tự tử, cho dù không tự tử thì cũng sẽ khiến anh tán gia bại sản!” Tôi nói một cách ngoa ngoắt.

“Vậy cô không cần lo, đừng quên, tôi mới là luật sư, sao có thể không nghĩ tới đường lui?”

Bước vào văn phòng, tôi đặt cái hộp đó lên bàn. Cao Triển Kỳ cầm lên mở ra, nói: “Oa, đây là cái gì? Nhìn thấy tối tăm.

“Gọi cái gì mà Đương Ca? Đồ Tây Tạng.”

“Lâm Khải Chính tặng cô?”

“Không.”

“Vợ anh ta?”

Tôi không tiếp lời, biểu thị ngầm thừa nhận.

“Không có việc thì tặng cô làm gì? Người giàu thật lạ. Sẽ không có dụ ý gì chứ? Có lẽ viết lời nguyền rủa ở chỗ nào đó.” Cao Triển Kỳ cầm bức tranh lên xem trên xem dưới.

Tôi giật lại, bỏ vào trong hộp: “Không hiểu đừng nói lung tung! Làm việc của anh đi!”

Cao Triển Kỳ đột nhiên nhớ ra cái gì, sát lại tôi nói: “Đúng rồi, chuyện sát nhập của công ty Lâm Khải Chính và công ty vợ anh ta, có hy vọng không hả?”

“Sát nhập? Sát nhập làm gì?” Tôi ngạc nhiên.

“Cô chưa biết à? Kỳ trước đã tiến hành một thời gian rồi, sẽ lấy một phần của bên bất động sản công ty Trí Lâm sáp nhập với bên kia, đó lại là tài sản tốt nhất của Trí Lâm. Nghe nói cha vợ Lâm Khải Chính chuẩn bị giao cho con rể, sau này liên thủ mạnh mẽ, Lâm Khải Chính chắc chắn sẽ như diều gặp gió, tiền đồ không giới hạn!”

Sát nhập, nghĩa là bước nhảy vọt của sự nghiệp, cũng nghĩa là Lâm gia và Giang gia thân thiết không tách rời, nhưng Lâm Khải Chính lại chưa từng nhắc tới việc này với tôi. Có lẽ không cần nhắc nhỉ? [jini83.wordpress.com]Tôi nghĩ, hoặc nhắc tới cũng chỉ như thêm một cái gai dài trong lòng, còn nhớ tôi từng nói với anh, không cần cho tôi tất cả, chỉ cần 1% là được rồi, quả nhiên, anh chỉ cho tôi 1%.

Tôi trăn trở suy nghĩ, Cao Triển Kỳ càng đổ dầu vào lửa:“Việc lớn như vậy mà anh ta không nói cho cô à? Sau khi sát nhập sợ rằng tổng công ty chuyển tới Hồng Kông, tới lúc đó cô làm thế nào? Nạp thiếp? Cũng nói, nói chung không được người thì nghĩ cách lấy chút tiền, cô không thể mềm tay!……”

Tôi đột nhiên quay phắt đầu lại, nhìn anh ta hét to: “Anh ở đây lải nhải cái gì? Cút ra xa cho tôi, việc của tôi sau này anh ít tự cho là mình thông minh đi, lắm mồm lắm miệng!”

Thấy tôi nổi giận, Cao Triển Kỳ biết điều, giơ hai tay đầu hàng, ỉu xìu đi ra. Còn lại tôi, ngơ ngẩn trước cửa sổ, trong đầu trống rỗng.

About these ads

Có mộ phản hồi

  1. sắp hết ùi…sao bùn wa’…nếu thực sự là bùn thì e ủng hộ chị TV…bởi chị ấy xứng đáng có 1 hạnh phúc trọn vẹn thuộc về chị…

  2. Tình yêu này bỏ là đúng, sau khi họ cưới nhau rồi thì sẽ là tình yêu tội lỗi, vì Trâu Vũ sẽ là người thứ ba. Tội nghiệp Trâu Vũ quá. Không sao thoát nổi những con người nhà giàu quyền thế này.

    Chưa tới ngày cưới đã buồn thế này. huhu, cảm ơn ss Jini & timyeu nhiều nha .

  3. Moj lu0n lo dj lung tung ve ma da mat tem oy;-(! Nhung chyen hnay cuoi cung c cug faj doj mat thoj. Bu0n wa,n0j bu0n cu len l0j,tu tu tham dan vao l0ng,tjm cu nhoj dau,…ko bjet n0j gi…k th0t nen loi…chj la…bu0n!!thu0ng!x0t xa cho c! C ah,n0j dau bu0n ko co lay m0t aj de se chja,tam su. Co le djeu t0t nhat bgjo la co m0t ng ben canh bjet lang nge,m0t bo vaj de c dua vao!

    • Ừ, mình cũng nghĩ cô ấy rất sâu & tinh ý. Cớ vì sao cứ đi tìm Trâu Vũ cơ chứ. Nếu chỉ là một hợp đồng nho nhỏ với chùa, tại sao công ty bố cô ấy không có luật sư để ghé mắt nhìn cái. Nhất là thời đại này, chỉ cần một bản email. Mình nghĩ cô ấy có thuê người xem xét theo dõi LKC & Trâu Vũ rồi. Tới văn phòng đi loanh quanh, chắc cô ấy cũng đã thấy vật crystal lưu niệm mà LKC kiếm cớ hồi kia mang sang tặng cho TV.(hồi đó hok tin là do cô ấy tặng đâu)

      Kỳ này cô ấy tặng TV tranh lụa Đường Ca, chắc ý nói: Phật tại tâm & cô ấy luôn nhìn thông suốt sự việc, chỉ là bao dung thôi nên bỏ qua. hix, toi nghiep TV ma`.

  4. be ngoai Tam Dao nay co ve tot nhi.nhung m cu thay sao y.duong nhu Tam Dao biet chuyen roi nhung van gia vo la chua biet.nghi lam.oh thuong Trau Vu qua.nhieu luc m thay ghet LKC qua.haiz dung la dan ong coi trong su nghiep hon dan ba.oh kho than cho 2 nguoi do,yeu nhau nhung ko den dc voi nhau

  5. Sắp hết rồi. Hết nhanh nhanh để khỏi kéo dài sự đau đớn. Tội nghiệp Trâu Vũ. Những người đàn ông chấp nhận vì mỹ nhân hy sinh cả giang sơn vốn chỉ có trong tiểu thuyết. Đối với đàn ông, sự nghiệp và người thân là thứ quan trọng nhất. Một người phụ nữ không may bước qua đời họ cuối cùng cũng chỉ là một vật hy sinh mà họ sẽ dẫm lên không thương tiếc. Đau lòng thật…

  6. hjx hjx ss ơi ngày cưới của TV vs LKC là sn e đấy… dã man quá, hok chịu đâu seo tự dưng lại lấy ngày đẹp ấy ra làm ngày kết thúc cho 1 mối tình đẹp đang dang dở chứ :( (

  7. truyện này ngày càng đi vào chỗ bế tắc, giống như cuộc sống của mình bây giờ ,nếu mình cũng có 1 ng yêu mình như Lâm Khải Chính yêu Trâu Vũ. dù có phải đau khổ bao nhiêu mình cũng sẽ vượt qua được. Mỗi khi đọc truyện này tim mình như thắt lại,đau đến không chiu nổi. mình không mong kết thúc HE bởi vì truyện này không phải la truyện cổ tích.Cám ơn bạn rất nhiều,một bản dịch hay.mình sẽ thật may mắn nếu có 1 ng bạn như bạn

  8. thanks.,Mình thấy TV tuy thực tế, lí trí nhưng cũng ngây thơ k kém.tất cả có lẽ là trò đùa của số phận.chị chỉ có thể là trạm dừng chân k bao giờ là bến đỗ trong đời của LKC.k thích Tâm Dao tí nào,có lẽ con ng này ích kỉ hơn ta tưởng, dù có yêu sâu đậm đến đâu thì mình cũng k níu giữ tình cảm k thuộc về mình.

  9. đúng là TD đã bít rùi nên mới làm vậy.cô này cũng ko phải là ng ngây thơ một ti nào hết a.chỉ tội chị TV ngây thơ ko bít thui.đau khổ quá.huhu.ghét rất ghét LKC.anh này đúng là quá ích kỉ mà.ko xứng đáng đc tình yêu của chị TV.tiền nhiều nhưng ko bao h mua đc tình cảm hết.sao con ng ham mê tiền bạc đến vậy cơ chứ.bùn nhưng đây đúng là thực tế mà.huhu.cầu mong tg viết tiếp cho chị TV có một TY mới đẹp hơn ,hạnh phúc hơn.iu chị lắm lắm

  10. truyen nay na na’ chuyen me chong an thit ca? nha nang dau.minh nghi TV nen bo mac tat ca?lam 1 nguoi dan ba giau giem cua LKC cung duoc.du` sao thi nguoi dan ong do cung van yeu thuong minh ma

  11. Trâu Vũ không hợp với Khải chính. Tớ thấy cô vợ chính thức của anh ta hợp đấy..thâm trầm, bí hiểm..lòng sâu không thấy đáy…Trâu Vũ trong chuyện yêu đương vẫn cứ ngây thơ quá..:( thật đáng tiếc..!!

    • Sâu sắc cỡ nào cũng không chạm đến chân tình của người khác đâu bạn. Người đàn ông khôn ngoan nhận ra sự sâu sắc của bạn cho nên sẽ ko bao giờ tin bạn. Cuộc sống của người đàn ông như LKC thì mọi thứ đều quy ra bằng tiền, họ dùng tiền để mua mọi thứ quá giỏi rồi cho nên họ ko cần một người vợ giỏi chuyện đó nữa đâu. Thứ LKC cần là người phụ nữ như TV, bên cạnh tài năng, bản lĩnh (đâu phải dễ mà ăn hiếp người như TV) TV còn là một người rất bình dị, ko mưu cầu danh lợi.

      • Mình cũng nghĩ vậy. Quan trọng hơn không phải là tiêu chuẩn hay phù hợp này nọ mà TV mang lại cho LKC cảm giác muốn chở che, muốn yêu thương, tình yêu là thứ không có lí do, trái tim tự đập theo nhịp của nó, theo nguyên tắc của nó mà không ai hiểu nổi, không ai có thể thao túng.

    • Chừng nào bạn đi quýnh LKC, kêu mình một tiếng, sẽ chạy sang trói him cho !! Đau lòng cho Trâu Vũ quá, không hẳn là Trâu vũ ngây thơ, rõ ràng là thông minh & sáng suốt, nhưng TV có trái tim mềm & nhiệt tình….Đó là lý do đàn ông luôn muốn đứng bên cạnh cô để tay che thời tiết dùm, dù cuộc sống không giản dị như thế :( (

      Ghet’ LKC, so*. nguoi nhu TD , 2 nguoi du’ng la` nen cuoi nhau di! Ghet’!

  12. thay thuong cho tv, nhung dung ghet td cac c.e ah, neu m o hoan canh nhu co ay thi m se lam gi? doc truyen nay e ko ghet ai ca chi thay thuong ma thoi, ai cung rat dang thuong ca. neu ma ghet thi cung ghet ti’ ti tn va ctk. ma ss oi chua co chuong moi ah, e mat an mat ngu ca ngay oy

    • ờ ờ
      đồng ý là chờ cả 2 ngày rồi ý
      thống nhất là không gét ai
      ai cũng đáng thương
      họ sống như cuộc đời thật vậy
      nhìn đâu cũng thấy người quen
      có khi thấy cả bản thân
      thanks chị Jj

  13. Mong các bạn không vào blog Jini comment những vấn đề liên quan đến chính trị nhạy cảm giữa Trung Quốc và Việt Nam.
    Nếu có, mạn phép mình sẽ xóa luôn.
    Xin lỗi Leo vì chị đã xóa comment của em, cảm ơn em đã ủng hộ.

  14. mấy hôm nay jini bỏ rơi độc giả sao?
    5 hôm rồi vẫn không thấy bóng dáng của chap mới.đọc chuyện thì đau đớn như chính nhân vật nhưng mình vẫn mong sự đau lòng đó.
    mình đồng cảm với TV.

  15. Pingback: Tình yêu thứ ba [Read Online] « khotruyendownload

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s