Chương 22:
Lần đầu tiên nghe thấy anh níu giữ, trái tim cô yếu mềm tới nỗi không thể chạm vào nổi.
Nhưng một tình yêu không thực tế thì thôi đi, anh cũng đầy mâu thuẫn và đấu tranh trong nội tâm như cô.
Chương 22.2
Vừa may trước cửa khách sạn luôn có taxi đỗ chờ khác, tôi ngồi lên một trong những chiếc đó, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi tầm nhìn của Lâm Khải Chính.
Lái xe hỏi tôi đi đâu? Tôi ngỡ ngàng, mịt mù, bỗng nhiên nhìn thấy trước mặt có xe bus, đuôi xe có dòng quảng cáo: “Triển lãm ảnh của chuyến du lịch một mình – khoác ba lô chụp ảnh.”, tôi rất thích chương trình này, thuận tay chỉ nó rồi nói: “Ở chỗ kia, nhà triển lãm!”
Xe khởi động đi về phía trước, chỗ giao nhau đúng lúc đèn xanh, rẽ trái là ra đường lớn.
Cổ tôi cứng ngắc, ngồi trên xe, không dám quay đầu, dường như tầm nhìn của anh vẫn trên đỉnh đầu tôi như cũ. Cho tới khi xe chạy rất xa rất xa, tôi mới nhẹ nhàng nhìn lại đằng sau, lúc này, tầng cao nhất của khách sạn Quân Hoàng đã bị các kiến trúc lớn nhỏ hoàn toàn che lấp.
Chiều chủ nhật, trong triển lãm có rất nhiều trẻ con, lúc nào cũng có thể nghe thấy tiếng vui đùa của chúng và tiếng trách mắng của cha mẹ, nhưng những bức ảnh đẹp đẽ kia vẫn khiến tâm trí tôi tập trung. Đang nhìn đến say sưa, đột nhiên nghe thấy người gọi: “Chị Trâu.”
Quay đầu, là Đinh Giáp, cậu ta đeo trên thắt lưng một cái loa nho nhỏ, bên tai đeo tai nghe, cười tươi như hoa.
“Cậu đây là …?” Tôi chỉ chỉ trang bị của cậu ta.
“Em là hướng dẫn viên của triển lãm, có cần em phục vụ chị không?” Cậu ta đáp.
“Có cần tiền không?” Tôi nhướng mày hỏi.
Cậu ta lắc đầu: “Không cần, em có nghĩa vụ giới thiệu mà.”
“Vậy thì đương nhiên là được rồi.”
Thế là cậu ta bắt đầu giới thiệu cho tôi từng bức từng bức ảnh, dưới sự chỉ bảo của cậu ta, quả thật tôi mới nhìn ra điều huyền diệu trong ảnh, có phần ngạc nhiên, thích thú. Người lớn và trẻ em tập trung cạnh tôi càng lúc càng nhiều. Khi kết thúc thuyết minh, khán giả và tôi đều nhiệt liệt vỗ tay cho cậu ta.
Mọi người dần di tản, Đinh Giáp đi cùng tôi ra khỏi phòng triển lãm.
Tôi dừng bước, tạm biệt cậu ta, đột nhiên cậu ta lấy ra vài tờ giấy nhỏ: “Em có vài phiếu miễn phí ở quán café này, hay là em mời chị cốc café?”
Tôi không có lý do để từ chối, hơn nữa, lúc này tôi đến bước đường cùng rồi, cũng thích có người nói chuyện, giết thời gian. Tôi hỏi: “Cậu không cần tiếp tục làm việc à? Có thể nghỉ không?”
“Vừa nãy em chuẩn bị tan làm, chị đợi em lát, em trả máy móc này.” Nói xong, cậu ta vội vàng quay người chạy về phía quầy lễ tân总台, dừng lại ở đó một chút, khoác túi bò lên rồi quay lại, bước chân cậu ta nhẹ nhàng khiến tôi bỗng chốc cảm giác mình đang già đi nhiều quá.
Quán kinh doanh có vẻ kém, phải tới tận lúc khách đến mới đun nước nóng, tôi và cậu ta ngồi ở bàn tròn nhỏ chờ đợi.
Tôi nói: “Chị mời em mới phải, hôm nay em vất vả làm thêm rồi, nói đi, muốn ăn gì?”
Cậu ta cười: “Chị làm em như trẻ con ấy, còn muốn ăn vặt ư?”
“Trâu Thiên tham ăn kinh khủng.” Tôi cũng cười.
“Trâu Thiên thường nói tới chị gái, biết chị rất vất vả vì cậu ta.”
“Không có gì, nó có thể học, đương nhiên nên nuôi nó ăn học.”
Cậu ta vẫn cười như thế. Tôi nhìn dáng nghiêng nghiêng của cậu ta, mặc dù cười nhưng khóe mắt cũng không có chút vết nhăn, đời người tốt biết bao, nỗi lo lắng lớn nhất chẳng qua là tất cả vẫn chưa bắt đầu.
“Có thời gian tới nhà chị chơi.” Tôi quan tâm, y hệt như phụ huynh.
Đột nhiên cậu ta đỏ mặt, mắc cỡ xoa đằng sau đầu: “Em đã hẹn Trâu Nguyệt hai lần nhưng cô ấy thường từ chối, nói không có thời gian.”
Nhất thời tôi quên cả sự đau buồn của bản thân, thực lòng mừng cho Trâu Nguyệt, người con gái khuê nữ có thể gặp được người theo đuổi khỏe mạnh đáng yêu, quang minh chính đại như thế, thực sự là phúc của người đó. Tôi mỉm cười an ủi: “Không sao, con gái thường hơi mắc cỡ.”
Phía bên chủ quán gọi, cậu ta nhảy qua, bưng hai cốc café nóng hổi.
“Xin lỗi, ở đây chỉ có café nhanh, có lẽ chị uống không quen.” Cậu ta ngồi xuống, áy náy nói.
“Không sao, tôi không biết uống café.” Tôi mỉm cười. — Trong phút chốc lại nhớ tới Lâm Khải Chính ngồi trong quán Starbuck, cười nói với tôi: “Theo anh sẽ học được cách uống café.” Nghĩ tới vẻ yêu chiều trên gương mặt khôi ngô của anh, bất giác tâm trạng ngẩn ngơ, vội cúi đầu uống một ngụm café, để che giấu sự đau thương.
Sao biết café vô cùng nóng, bỏng cả đầu lưỡi tôi, tay tôi run lên, café đổ ra ngoài một nửa, hắt cả lên người tôi, vạt áo màu kem bị loang một mảng lớn.
Tôi vội đứng lên, dùng tay phủi nhẹ, Đinh Giáp cũng lấy khăn giấy đưa tôi, không ngừng xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, quên không nhắc chị, café rất nóng.”
Tôi nhận lấy tờ giấy ăn lau đi, cười nói: “Không sao, chỉ trách bản thân chị không cẩn thận.”
Café thấm vào từng sợi nhỏ một đoạn áo, cho dù lau thế nào, vẫn để lại vết mờ mờ. Đây là trừng phạt ư? Tôi thầm nghĩ. Cũng có lẽ đến hoài niệm sâu xa tận đáy lòng của bản thân đều không nên có nữa!
Do bất đồng tối hôm đó, giữa tôi và Trâu Nguyệt trước sau đều có chút xa cách. Với tôi kỳ thực trong lòng áy náy, với nó có lẽ vẫn nghi ngờ không tan như cũ.
Sau bữa tối nó đang rửa bát, tôi dựa bên cửa hỏi: “Phỏng vấn thế nào?”
“Xếp thứ 14. Em quá căng thẳng.”
“Chẳng phải chỉ tuyển 10 người ư? Còn có hy vọng không?”
“Anh rể nói anh ấy sẽ hỏi han hộ, chắc vấn đề nhỏ thôi.”
Tôi gật đầu, dặn dò: “Nếu cần tặng quà, nhất định nhớ phải nói cho chị biết, không thể cứ bắt anh ta bỏ tiền.”
Nó vâng một tiếng.
Tôi vờ như vô tình nói: “Đinh Giáp ấy, hôm nay chị vô tình gặp cậu ta.”
Nó cúi đầu rửa bát, dường như không nghe thấy.
“Thực ra em có thể suy nghĩ một chút, cậu con trai này trông rất đứng đắn, nghề nghiệp cũng khá, điều hiếm có là gia thế trong sạch, rất chất phác, đáng tin.”
Nó vẫn không nói gì như cũ, chăm chỉ đặt từng cái bát đã rửa, khô coong nước lên giá bát.
“Tuổi tác em cũng không còn nhỏ nữa, hôm trước mẹ cũng hỏi về vấn đề cá nhân của em đã giải quyết thế nào đấy? Vẫn luôn không thấy em chính thức yêu đương lần nào, cứ như vậy sẽ bỏ qua cơ hội.” Tôi nói một cách chân thành.
“Anh ấy không phải mẫu em thích.” Trâu Nguyệt buồn bã nói, lau lau tay, ra khỏi bếp, bước vào phòng nó.
Nghe thấy lời nói này của nó, tôi có chút bực mình, đi theo sau nó hỏi: “Rốt cuộc mẫu người nào mới là mẫu em thích, em nói xem nào?”
“Chị biết đấy, còn cần em nói ư?” Nó buông ra một câu, chuẩn bị đóng cửa.
Tôi bước nhanh lên hai bước, dùng chân chặn cửa phòng nó, nói một cách khó chịu: “Trâu Nguyệt, chị nghiêm túc thảo luận với em, em đừng có không biết tốt xấu.”
Nó quay đầu, biểu hiện ngạo mạn: “Em cũng nghiêm túc trả lời câu hỏi của chị! Đinh Giáp căn bản chỉ là một đứa trẻ, em không muốn yêu đương với một đứa trẻ!”
“Vậy em muốn yêu đương với ai? Muốn cùng người có sự nghiệp? Trưởng thành ổn định? Có nhà có xe? Đàn ông như thế trên đời này có mấy người?”
“Cho dù chỉ có một người em cũng cam tâm tiếp tục đợi.”
Tôi biết nó chỉ ai, trong lòng cực kỳ tức giận, ngữ điệu bất giác trở nên cay nghiệt: “Người xếp hàng đợi đàn ông thượng hạng đó rất nhiều, em còn không biết đứng ở số thứ mấy?”
“Chỉ cần đợi được anh ấy, cho dù là số thứ mấy, khi người khác vứt bỏ, em sẽ có cơ hội.” Trâu Nguyệt trước nay chưa bao giờ ngẩng đầu hiên ngang như thế trước mặt tôi, thậm chí nó còn mỉa mai lại tôi: “Không biết chủ nhân chiếc áo đó trong tủ chị có phải cũng là đàn ông thượng hạng không? Không biết chị lại xếp thứ mấy đây?”
Tôi nhất thời nghẹn giọng, đang định bày ra dáng điệu lý luận một trận với nó, nó quay đầu đóng cửa, còn khóa luôn.
Tôi chán nản ngồi trên ghế sô fa, cảm thấy rất nản lòng, đúng thế, tôi sớm đã không có lập trường chỉ trích nó u mê không tỉnh ngộ rồi, so sánh ra, việc tôi làm có lẽ còn ngu xuẩn đê tiện gấp trăm lần.
là la’ la em dc tem kakakakakakaka
vào thấy k có ai em lo giành tem trước, mới đọc xong, lưới tình rộng nhỉ, thưa đấy mà chẳng ai lọt, nghĩ mà thương cho tình yêu của họ wá
cướp tem ^^
đứng ở tình thế này , thật khó xử , nếu là e thì e cũng kg biết phải đối mặt ra sao ??
I’ i’ , haha, cam on ss jini & ban timyeu nha!
Cảm ơn bạn Jini!
ss jini co gang len nha. thank nang!
Thanks ss Jini
mong cho mai
Thanks Jini
Càng đọc càng đau lòng nhưng mà không dừng lại được…. Thks Jini
Mình cũng cảm nhận như thế. Đau lòng…
Thanks ss
HIC
mất mạng tý mà đã nhiều người thé này rồi
Tks jini
hic. sao mà càng đọc càng thấy đau lòng. càng đọc càng ghét trâu nguyệt.
C
Trâu Nguyệt si tình quá!!!!
Trâu Nguyệt cứ như con nít mới biết yêu ấy, cứ khăng khăng dành bằng được thứ đồ chơi mình thích. Em rất ghét loại con gái này, sẵn sàng vì một thằng đàn ông mà xa cách chị mình. Hừ. Đã thế lại còn lợi dùng chồng cũ của chị dù biết chị không yêu anh ta nữa. Rõ ràng là muốn gán Trâu Vũ với anh ta để Trâu Vũ rời khỏi Lâm Khải Chính. Cái kiểu mình không có thì cũng đừng ai hòng có được. Người ngoài đối xử thế chẳng sao, đằng này lại là chị mình.
Có thể là Trâu Nguyệt yêu Khải Chính thật, nhưng vì một tình yêu không chút thực tế (thực tế Khải Chính không yêu cô ta, thực tế tính cách cô ta cũng chẳng xứng với Khải Chính) mà hậm hực, tức giận (phải chăng có thêm ganh ghét) chị của mình thì vẫn không chấp nhận được.
Hừ. Cứ thử đi xin việc, thành công mà không cần sự giúp đỡ của người khác xem.
Hi vọng Trâu Vũ hạnh phúc.
phai dung vao vi tri cua ng do rui hay nhan xet ban ui. minh chi la ng dung ngoai thi chi co the phan xet mot cach khach wan thui. neu ko co nhung ng nhu TN thi cung chang co ng nao li tri nhu TV. con ng la nhu vay thui. neu ng nao cung nhu ng nao thi chang con gi la y nghia cuoc song nua.
cuoc song von di muon mau ma
Mình cũng đặt mình vào vị trí của bạn Trâu Nguyệt rồi và mình vẫn nghĩ là người thân là duy nhất, còn đàn ông thì rất nhiều. Vậy nên mình chẳng chấp nhận được một Trâu Nguyệt vì một người đàn ông mà xa cách chị mình.
Rõ ràng cái gì Trâu Nguyệt cũng muốn chẳng phải sao? Muốn có Lâm Khải Chính, muốn một công việc tốt. Lâm Khải Chính không có được thì hằn học, gay gắt vì chị mình có được. Công việc thì dựa vào quan hệ với chồng cũ của chị.
Với cả mình kỳ thị bạn Trâu Nguyệt ngay từ đầu rồi. Vì một người không yêu mình mà đi tự tử=)) Thiệt là trẻ con! Không biết quý trọng bản thân mình, bây giờ lại cứ muốn chị mình phải coi trọng mình cơ.
Nói chung là mình kỳ thị mấy người vì một người đàn ông không yêu mình mà trở mặt với người thân.
Hoàn toàn đồng ý với bạn Sa.
vì cô ấy yếu mềm như thế, nên chị Vũ mới khổ tâm trăm bề. nhưng suy cho cùng, không vì chị Nguyệt yeus đuối, chị Vũ có gặp anh Chính không. truyện hoàn toàn thực tế. diễn biến quá hợp logic, không có cái này ,thì không có cái kia. vì thế hãy cmar nhận truyện ý. phê phán chi ai.
minh dong y voi ban leo. neu nhu cau chuyen nay nhan vat chinh la trau nguyet thi sao, ko ai pit dc
noi tam con nguoi ai cung itki ca ma
” Em rất ghét loại con gái này, sẵn sàng vì một thằng đàn ông mà xa cách chị mình.” Trâu Vũ cũng vẫn yêu Khải Chính dù cho biết em gái có tình cảm.vì thấy có lỗi mà Trâu vũ cũng giữ khoảng cách vs em mình. vậy vs tình yêu không ai không ích kỷ. =>> bạn đã quá thiên vị khi nhận xét như thế.
“. Đã thế lại còn lợi dùng chồng cũ của chị dù biết chị không yêu anh ta nữa ” hoàn toàn là Tả Huy tự nguyện. ngay từ đầu cũng thấy tình cảm anh em rể của họ rất tốt.nếu như Tả Huy không có ý vs Trâu Vũ thì t nghĩ anh ấy cũng vẫn giúp Nguyệt. =>> ý này của bạn tôi thấy hoàn toàn suy diễn
“Rõ ràng là muốn gán Trâu Vũ với anh ta để Trâu Vũ rời khỏi Lâm Khải Chính. cái kiểu mình không có thì cũng đừng ai hòng có được.” ngay từ khi chia tay anh Tả, Nguyệt đã thấy hị mình sầu khổ thế nào.sống cùng nhau, Nguyệt biết tình cảm chị dành cho anh rể ra sao. chị bị người ta làm đau đớn như thế, Nguyệt biết chứ, nhưng do khi thấy anh đã biết hối lỗi, trong khi chị thì chưa có ý chung nhân mới, lẽ đương nhiên Nguyệt nghĩ chị còn yêu anh, càng muốn gắn kết anh chị. và khi Tả Huy trở về thì Nguyệt cũng đâu biết chuyện tc của chị vs Khải Chính? thế thì sao có thể nói nguyệt như ý bn. thật quá thiếu chính kiến
“Có thể là Trâu Nguyệt yêu Khải Chính thật, nhưng vì một tình yêu không chút thực tế” Khải Chính và Trâu vũ yêu nhau. nhưng bạn có thấy nó thực tế không? hoàn toàn không thực tế. ngay cả họ cũng nhâm thấy như thế. vì cớ gì mà nói mình Nguyệt yêu không thực tế.
“Cứ thử đi xin việc, thành công mà không cần sự giúp đỡ của người khác xem.” đúng là Nguyệt phải nhờ vả người khác, nhưng không có nghĩa Nguyệt không có thực lực như bạn phát ngôn. phải biết rằng trước đó công ty Khải Chính đã tuyển dụng Nguyệt, có qua mối quan hệ quan biết thật, nhưng Khải Chunhs cũng phải công nhận thực lực của cô ấy, giữ cô ấy lại công ty. và ngay cả chị Vũ, khi làm việc của mình, dù là người tài giỏi, vẫn cần nhờ đến mối quanheej quen biết kia mà. cớ gì bạn nói thiếu căn cứ như thế
chẹp
chán cho những ý kiên thiếu sát đáng của bn về truyện
Tất nhiên là mình biết truyện này nó logic, và vì đời nó cũng thế nên mình mới ghét loại người như Trâu Nguyệt. Đọc truyện cũng như cảm nhận cuộc sống thôi, yêu người này được thì cũng ghét người kia được.
Cái xa cách của Trâu Vũ khác hoàn toàn so với cái xa cách của Trâu Nguyệt, bạn đọc hẳn cũng thấy rõ. Có loại xa cách là để bảo vệ, còn có loại xa cách mang vị hằn học gây tổn thương người khác. Còn về vấn đề thực tế, mình không nói là tình yêu của Khải Chính và Trâu Vũ hợp thực tế này nọ, bởi lẽ chính Trâu Vũ đã quyết định và rất cố gắng chấm dứt chuyện tình này. Vì cớ gì Trâu Vũ không tiếp tục ở bên Khải Chính? Vì cớ gì mà Trâu Vũ phải giấu diếm mối quan hệ của hai người? Vì mối quan hệ đó không thực tế, vì đối phương là người mà em cô yêu. Nên thế nào cũng phải chấm dứt. Còn Trâu Nguyệt thì sao? Cô ta làm được gì?
Về Tả Huy, Trâu Vũ đã nói n lần rằng cô và anh ta không còn cơ hội nữa, nhưng người vẫn gọi hai tiếng anh rể là Trâu Nguyệt, bất chấp cảm xúc của Trâu Vũ. Đã đến thế còn có thể gán ghép được sao. Cũng là do Trâu Nguyệt suy nghĩ chưa chín chắn.
Trâu Nguyệt đã tự mình chọn tự tử, từ bỏ công việc tốt, lương cao CHỈ VÌ một người không yêu mình, thì sau đó phải biết tự mình đứng mà dọn dẹp cái đống lộn xộn mà mình gây ra. Thực ra cũng có thấy Trâu Nguyệt cố gắng, ít nhất là cố gắng tìm việc, nhưng cũng cố gắng lắm níu kéo thứ tình yêu ảo tưởng của riêng cô ta, hại mình lại thêm hại người.
Dù sao thì đó là cảm nhận của mình về một nhân vật, hành động của cô ta cho mình cảm nhận thế. Một người chọn tự tử, được cứu sống, mà vẫn không biết tự chọn đường để bản thân mình đường hạnh phúc, lại còn kéo theo (dù vô tình hay cố ý) người thân của cô ta chìm vào đống láo nháo do cô ta gây ra thì mình không thương được. (Việc mình ác cảm với Trâu Nguyệt chính là tự tử vì một người không yêu mình, dù là người ta yêu mình cũng không đáng như thế. Tất cả chỉ là cô ta tự nghĩ, tự hoang tưởng, tự đau khổ, dằn vặt rồi tự tử. Thật ấu trĩ! Mẹ cô ta vẫn nằm viện tiếp máu một tuần một lần, cô ta dư máu quá mới nghĩ chuyện tự tử thế. Quá ích kỷ!)
Cảm nhận, suy nghĩ của riêng mình, không ép buộc ai phải theo ý mình cả. Mình cm dài thế chỉ vì mình thích truyện, và chịu khó viết ra cảm nhận cũng là một cách trân trọng tác phẩm mình thích và cảm ơn dịch giả là ss Jini thôi.
Thanks ss nhé :X
Cảm ơn tất cả mọi người đã comment cảm nhận truyện này. Bản thân Jini không ưa Trâu Nguyệt, vì Jini ghét tất cả những người tự tử vì một tình yêu không đáng, bố mẹ nuôi nấng hai mấy năm để làm gì, mẹ ốm đau, bệnh tật, cô ta chẳng gánh vác cùng Trâu Vũ thì thôi, còn như đứa trẻ vòi gì được nấy.
Nói cung cô ta bị bệnh hoang tưởng, ích kỉ, vô trách nhiệm. Đó là cảm nhận của Jini, nếu thương chị cô ta sẽ không cư xử như vậy.
Dù sao đây là câu chuyện có ý kiến phản hồi trái chiều, mỗi ng có một cảm nhận và đánh giá khác nhau, nhưng mong mọi người giữ được hòa khí khi tranh luận.
tớ ngồi chờ cả ngày luôn
rảnh, nhảy vô ý kiến tào lao thôi
k tranh luận đâu
có người vì tự tử, giành lấy 1 nửa của tớ đấy
chị Jj lâu post thế
hic
êu, cô mới đọc hôm qua còn j, phải cho tôi đi chơi mới có sức về làm việc chứ, hẹn tối mai nhá
em đi học vậy
haizzzzzzzzzzz
chị ơi
về chưa
về đi
haizzzzzzzzzz
Mình cũng ko có 1 chút cảm tình nào với Trâu Nguyệt cả!
đọc rồi lại muốn đọc nữa.nhưng mà mình tò mò về kết thúc quá.cho em hỏi còn dài không chị.ước gì KC vs TV được bên nhau nhỉ.mong sao kết thúc la anh KC bỏ tất cả để đến với TV:D:D
có 27 chương bn ạh
đã nói ngay từ đầu là nếu muốn đọc một truyện cổ tích thì đừng đọc sẽ mất công còn gì
sẽ không có cái ” mong sao………” như bạn mong đâu
hiiiiiiiiiiiii
Thanks ss và timyeu. ^^
thật sự thì Trâu Nguyệt cũng không có lỗi.nếu các bạn đặt hoàn cảnh mình vào TN các bạn cũng sẽ như vậy thôi.trong ty luôn có sự ích kỉ mà.nhưng mình hy vọng câu truyện sẽ kết thúc có hậu.TN sẽ tìm được một người hợp với mình.cả Tả Huy nữa.anh ấy cũng rất tôt.TV và KC sẽ được bên nhau^^^!!!!!!!!
hi vọng làm gì bạn
cứ để tâm trạng theo mạch truyện của tác giả đi
như thế hay hơn đấy
thank ss Jini…e dang chan qua, that tinh roi, ma doc truyen nay nua…huhuhu
thanks hic hic
úi ss ơi ss post nhanh đi hỗi hộp wa
(
Cam on Jini!
Mot ngay vui!
Tks ss!!!
em chờ lâu quá, nên là cà, xen vô ý kiến của các babcs quá nhiều, các bác thông cảm ạh.
hic
nhung ma noi chung la moi ng moi y
ko ai dung hoan toan cung chan co ai sai tuyet doi ca
nhu ng xua co cau cu de hau the phan xet nhu the nao thui ha
ghet TN wa.co chap wa ma.thanks chi
thanks nàng
Cám ơn Jini. Bạn dịch rất hay. Chúc cuối tuần vui vẻ
Thanks Jini
o.sao van co chuong moi nhi?sot ruot the
thanks
dạo này tâm trạng không tốt nên cũng không dám đọc truyện nhiều.. sợ mình ngập sâu trong những dòng chữ, những cảm xúc đau thương… tình yêu quả là thứ khiến con người đau đớn đến tận cùng…
tks ss…phải công nhận Trâu Nguyệt mù quáng…và hoang tưởng…
thank you!
Tại sao lại có người như Trâu Nguyệt cơ chứ!
cứ thử đặt bản thân vào Trâu Nguyệt xem. Nếu biết chị gái mình 1 mặt khuyên e gái bỏ LKC, 1 mặt lại quan hệ yêu đg vs a ta, há chẳng phải Trâu Nguyệt rất đau đớn sao, đó cũng chính là ty thứ 3 tựa đề truyện nói, hơn nữa ty giữa Trâu vũ và LKC là thứ ty ko chấp nhận đc, về lí trí là như vậy, còn xét theo con tim thì sẽ rất đau đớn, nếu đến đc vs nhau thì Trâu Nguyệt đau khổ nhất, lúc ấy TV và LKC là 1 thứ ty ích kỉ, đặt bản thân lên trc mà quên đi e gái ra sao, ko đến đc vs nhau thì cũng khổ vì yêu mà ko đến đc vs nhau. nhg thà ct đau còn hơn có tình yêu mà mất đi ng thân, cũng day dứt hơn. trc sau thì cũng là đau khổ, duyên phận đã định rồi khó mà vượt qua, có vượt qa đc thì phải trả giá rất đắt. Tình yêu là vậy. càng hp càng phải trả giá.