Tình yêu thứ ba: Chương 18.1

Chương 18

Tình yêu này dây dưa hơn, bất lực hơn, khác xa với tưởng tượng của cô. Bản thân chỉ có thể lún sâu vào, muốn thôi mà không thể.

Chương 18.1

Lâm Khải Chính đi nhưng không nhanh trở về, từ Hồng Kông lại đi New York, sau đó lại tới Thượng Hải. Anh đúng như hẹn ước, ngày ngày gọi điện thoại, nhưng thường trong bối cảnh cực kỳ yên tĩnh, chắc là tìm nơi nào không có người mới bắt đầu gọi[jini83.wordpress.com]. Còn tôi thấy số của anh cũng sẽ nghiêng người tránh những kẻ nhàn rỗi xung quanh. Nghĩ tới bản thân cũng cảm thấy thật buồn cười, tôi vốn là một người cực ngay thẳng, lại vì tình yêu với người đàn ông này mà làm ra việc như vụng trộm.

Nhưng có lẽ cũng chính vì như vậy, ngọt ngào lại tăng lên gấp bội.

“Thật muốn nhanh chóng trở về, nhưng quả thật không thể rứt ra được.” Anh thường nói một cách vô cùng áy náy.

“Không sao, anh chú ý sức khỏe.” Tôi thường chu đáo trả lời.

“Có nhớ anh không?”

“Có chứ.”

“Khi nào?”

“Bây giờ.”

“Nhưng anh thì khác. Chỉ có lúc này, khi nghe thấy giọng của em mới không nhớ em.” [jini83.wordpress.com]Giọng nói thì thầm của anh khiến trái tim tôi như cất lời ca, cúp máy, tôi nhìn ra xa, cười ngốc nghếch hồi lâu mới thu lại tâm tư bay xa trở về.

Chỉ điện thoại lại có thể ngăn lại nỗi nhớ nhung như thủy triều dâng trào mỗi sáng, tuy là tình yêu vụng trộm lại đặc biệt dày vò trái tim tôi.

Cao Triển Kỳ lật mặt triệt để với tôi. Từ hôm đó, anh ta hiếm khi gặp mặt tôi, cho dù bất đắc dĩ phải tiếp xúc, cũng thể hiện hoàn toàn lãnh đạm. Nhưng thi thoảng tôi cũng nghe thấy anh ta gọi điện thoại người khác, thái độ thân thiết, đoán chắc quan hệ không bình thường, cộng thêm việc nghe các đồng nghiệp bàn luận, nói anh ta và con gái của chánh án toà án nào đó qua lại rất thân mật, [jini83.wordpress.com]khiến tôi nhẹ nhõm. Vốn nên như vậy, mất đi khả năng với tôi còn có thể tạo ra càng nhiều khả năng.

Một tuần sau, một công ty tôi cố vấn bị kiện cáo vì tranh chấp bản quyền, tôi nhất định phải đi Bắc Kinh biện hộ[jini83.wordpress.com]. Ngày tôi xuất phát cũng chính là ngày Lâm Khải Chính trở về. Muốn gặp anh ấy một lần, vì vậy tôi đặt vé máy bay chuyến cuối cùng hôm đó, giữa thời gian bay và thời gian anh hạ cánh có hai tiếng, còn có thể gặp nhau.

Nhưng, thời tiết không tốt, Thượng Hải mưa dông, toàn bộ chuyến bay bị chậm lại. Anh gọi cho tôi trong tiếng huyên náo ở sân bay kêu tôi nhất định đợi tới thời gian cuối cùng mới vào kiểm tra an ninh.

Tôi vẫn cứ trì hoãn trong sảnh lớn, cho tới khi trên loa thông báo chuyến bay của tôi bắt đầu soát vé mới không lưu luyến không rời mà vào cửa kiểm tra an ninh.

Lúc vội vàng xếp hàng soát vé, nghe thấy loa thông báo chuyến bay của Thượng Hải đã hạ cánh. Thật không đúng lúc, chính là 10 phút trước sau, anh đến tôi đi.

Điện thoại đột nhiên reo, anh sốt ruột hỏi: “Em lên máy bay chưa?”

“Đang xếp hàng chuẩn bị lên rồi.” Tôi thất vọng trả lời.

“Anh vừa xuống. Em có thể ra ngoài cửa kiểm tra an ninh không?”

“Không được đâu, sắp cất cánh rồi.”

“Có thể đi chuyến bay sáng sớm ngày mai không?”

“Không kịp, sáng mai tòa án có cuộc họp hòa giải, nhất định phải tham gia.
“Vậy được rồi, sớm trở về em nhé!” Anh nói một cách thông cảm.

Tôi đồng ý rồi cúp máy, tâm trạng suy sụp. Từ chỗ tôi xếp hàng có thể lờ mờ nhìn thấy chỗ đỗ máy bay, biết rõ không thể nhìn thấy cái gì, tôi vẫn cố gắng phân biệt những chiếc máy bay to nhỏ ngoài kia, [jini83.wordpress.com]đoán xem anh xuống từ cái nào.

Thỉnh thoảng có cảm giác về số mệnh, dường như tôi với anh luôn bở lỡ giống như duyên phận chưa sửa chữa được. Hoặc có lẽ, khi đầy hoài nghi lo lắng cho tương lai sẽ dễ dàng trở nên mê tín nhỉ.

Tiếp viên hàng không bắt đầu cho khách qua, tiếng “đinh đinh” của máy kiểm tra vé vang lên. Tôi chấn chỉnh lại tâm trạng, di chuyển lên phía trước theo đoàn người, phía sau có người áp sát lên, tôi vội tiến lên trước nhường đường, nhưng người đằng sau vẫn áp sát lên, lại nhường, lại áp sát lên. Chuyện này làm tôi rất khó chịu[jini83.wordpress.com], định quay đầu nổi giận, trong giây phút quay đầu, ngửi thấy mùi nước hoa nhàn nhạt cực quen thuộc, sau đó lại thấy gương mặt mỉm cười của Lâm Khải Chính.

Tôi ngạc nhiên vui vẻ kêu to một tiếng, hai chúng tôi ôm chặt nhau. Mọi người xung quanh chắc là kinh ngạc không hiểu, tôi đã không còn để ý nhiều nữa, chỉ vùi mặt lên vai anh, ra sức cọ đi cọ lại, tới khi hai má ửng đỏ mới ngẩng đầu cười ngốc với anh.

“Sao anh vào được?” Tôi hỏi

“Đương nhiên anh có cách.” Anh đáp

Cuối cùng cũng thấy anh, cảm giác tiếc nuối vừa này biến thành hư không.

Mọi người xung quanh đều vào cửa soát vé, anh ôm tôi lên trước, tôi đưa vé cho tiếp viên, quay đầu định nói tạm biệt với anh[jini83.wordpress.com]. Nhưng anh cười không nói, lại lấy ra tấm vé đằng sau, đưa tiếp viên hàng không.

Tôi càng kinh ngạc: “Anh cũng đi Bắc Kinh?”

“Không, anh tiễn em đi Bắc Kinh.” Anh đáp.

“Tiễn em?!” Tôi không tin hỏi lại.

“Đúng, tiễn em. Sáng mai anh trở lại, chiều có cuộc hợp nhất định phải tham gia.” Anh vừa nói vừa lấy túi máy tính trong tay tôi.

“Cảm ơn.” Tôi cảm động chỉ nói được hai từ này.

“Không cần cảm ơn.” Anh lại trả lời một cách nghiêm túc, tôi đánh nhẹ anh một cái.

Hai chúng tôi lên máy bay, anh không ngồi ghế mình, mà cùng tôi tới khoang thường, thương lượng đổi vị trí với người ngồi cạnh tôi, hạng thường đổi lấy hạng VIP, người đó đương nhiên chọn cái tốt, đứng lên rời đi. Sau đó, anh ngồi cạnh tôi, dáng cao chân dài, có phần hơi chật.

Lần gặp mặt không ngờ này hoàn toàn khiến tôi choáng váng đầu óc. Tôi chỉ biết ngây ngốc nhìn anh, nhìn anh cởi áo khoác ngoài, tháo lỏng cà vạt, thắt dây an toàn, chỉnh lại tư thế ngồi.

Anh thấy tôi như vậy, giơ tay véo cằm tôi: “Ngốc à?”

“Không ạ, trở thành si tình rồi.” Tôi nói: “Con gái của văn phòng chúng em từng hỏi em, khi ở cùng anh có chảy máu mũi, chảy nước miếng, tầm nhìn bị mơ hồ, kích động muốn phạm tội không? Còn nói đây là triệu chứng bệnh si tình.”

“Nói gì vậy? Làm như anh giống heroin.” Anh ra làm vẻ không vui.

“Đừng đắc ý, không tốt như vậy đâu, em nói giống như bệnh chó điên.” Tôi phản bác.

Anh cười, nhưng mặt lại lộ ra vẻ mệt lả, hốc mắt có phần sâu xuống.

“Gần đây có phải rất vất vả không?” Tôi hỏi

“Ừ, một tuần chạy 3 nơi, tham gia không dưới 20 cuộc họp, gặp không dưới trăm người, mỗi ngày ngủ không quá 4 tiếng, em nói vất vả hay không?”

“Sao còn gấp thế? Không thể sắp xếp nghỉ ngơi một chút à?”
”Anh muốn nhanh về gặp em, liều mạng thu ngắn thời gian, kết quả em lại phải đi, anh không cam tâm, vì vậy sắp xếp bọn họ mua vé cùng chuyến bay với em, may mà vé máy bay hạng nhất chưa bán hết.”[jini83.wordpress.com] Anh giơ tay ôm tôi vào lòng: “Không gặp em lần nữa, anh sẽ phát điên mất.”

Máy bay bắt đầu lên không trung, tôi dựa vào lòng anh, cảm nhận được hạnh phúc và yên ổn.

Tôi cầm tay anh lên, nhìn đường chỉ tay: “Em biết xem tay à?” Anh hỏi

“Biết ạ.” Tôi đáp bừa.

“Nhìn thấy gì rồi?”

“Nhìn thấy nhà anh gia sản bạc triệu, thê thiếp thành đàn, trai gái quanh chân.” Tôi dùng tay vẽ nhẹ vào lòng bàn tay anh.

“Vậy em có nhìn thấy công việc hàng ngày của anh, tâm sức quá mệt mỏi, không cách nào hưởng thụ cuộc sống không.”

“Thế ư? Bận thật vậy à?” Tôi ngẩng đầu đau lòng nhìn anh.

“Cơ thể đã không còn của mình, hoàn toàn không có tự do.” Anh than thở

“Không bằng làm ít đi một chút, dù sao anh cũng có đủ tiền rồi.”

“Nhà anh rất phức tạp, không biết em đã từng nghe qua chưa.”

“Biết một chút.”

“Bố anh đã lùi lại phía sau, kinh doanh tạm thời giao anh quản lí, nếu anh có chỗ sơ suất, ông ấy có thể thay người bất cứ lúc nào.[jini83.wordpress.com] Vì vậy, anh phải tự mình làm mọi việc, không thể dựa vào ai.

“Đổi thì đổi, cùng lắm em nuôi anh.” Tôi nửa đùa nửa thật.

Anh cười khẽ, không trả lời.

Trên cổ tay anh vẫn đeo đồng hồ, dây đồng hồ toàn bằng thép , khá dày, ánh vàng rực rỡ. Tôi hỏi: “Chiếc đồng hồ này sao có hai vòng số?”

“Thiết kế hai múi giờ, khi ra nước ngoài sẽ tiện hơn.” Anh đáp

Tôi nghịch đồng hồ của anh, đột nhiên phát hiện trên cổ tay và mu bàn tay anh có vài vết sẹo nhỏ. “Đây là thế nào? Mẹ kế ngược đãi anh à?”
Anh véo tai tôi nói: “Trong đầu em đâu ra lắm suy nghĩ khác thường thế hả? Chỉ là hồi nhỏ anh nghịch ngợm, thường hay đánh nhau với bạn học.”

“Thắng nhiều hay thua nhiều hơn?”

“Mỗi thứ một nửa. Anh đánh nhau từ tiểu học tới trung học, từ trong nước tới nước ngoài, người nước ngoài khá khỏe, độ khó càng lớn.”

“Thật nhìn không ra, anh nho nhã vậy, giống một đứa trẻ ngoan hơn.” Tôi thẳng người, nhìn kĩ anh.

“Càng trông không giống, càng biết đánh.” Anh có phần đắc ý.

“Bây giờ còn đánh không?”

“Không đánh nữa, khi sắp tốt nghiệp trung học, đột nhiên anh hiểu ra một đạo lí, vũ lực không tốt như tiền bạc. Vì vậy về sau, anh không còn đánh nhau nữa.”

“Là cha dạy anh à?”

“Đúng, ông dạy anh học cách biết khi nào dùng tiền mua chuộc lòng người.” Ngữ khí anh có phần tự chế giễu.

“Khải Chính…” Tôi phủ lên ngực anh, lần đầu tiên gọi tên anh.

“Gì em?” Anh kề mặt hỏi.

“Em chỉ cần một nửa của anh, chỉ cần một nửa, hoặc có thể ít hơn, 30%, 20%, 10%, kể cả 1% cũng được.”

“Anh muốn cho em 100%”

“Không cần nhiều đến vậy, chỉ cần một chút chút bé nhỏ, nhưng, nhất định là điểm tốt nhất của anh, được không?” Tôi dùng đầu ngón tay biểu thị một chút chút.

Anh giơ tay ra nắm tay tôi: “Phần tốt nhất của anh không chỉ một chút chút.”

“Vậy anh có thể để lại một ít cho người khác.” Tôi trả lời.

Anh biết tôi nói gì, anh biết tôi chỉ ai, vì vậy anh im lặng. Còn tôi, nhất thời nhớ lại gương mặt tươi cười của Giang Tâm Dao đứng trước Quan Âm nghìn tay, trong lòng cũng dâng lên cảm giác có tội.

Một lúc lâu sau, anh lên tiếng: “Vì sao em chưa từng hỏi về Giang Tâm Dao?”

“Muốn hỏi nhưng không biết nên hỏi thế nào?” Tôi trả lời thành thật.

“Đối với Tả Huy, anh cũng như vậy.” Anh nói

“Tả Huy? Rất đơn giản, yêu nhau thời đại học, tốt nghiệp xong kết hôn, sau đó anh ta ngoại tình, đòi ly hôn, em đồng ý, chỉ đơn giản như vậy thôi.” Tôi dùng vài câu ngắn gọn khái quát 10 năm trước của mình.

“Nhưng em từng khóc rất thương tâm vì anh ta.”

“Cảm giác bị người khác phản bội thật không dễ chịu. Vì vậy, anh cũng đừng để Giang Tâm Dao biết tới sự tồn tại của em.”

“Cô ấy sớm muộn cũng sẽ biết.”

“Hy vọng cô ấy mãi mãi không biết. Cô ấy là một người con gái đáng yêu.” Tôi tự nói.

“Anh quen cô ấy nhiều năm rồi, hồi ở Mỹ, bọn anh ở cùng một khu phố. Cha anh từ lâu đã nói cho anh biết,  nếu anh  muốn thành công trong sự nghiệp nhất định phải lấy cô ấy làm vợ. Vì vậy, anh liền theo đuổi cô ấy, tặng cô ấy hoa, tặng cô ấy quà, anh luôn cố gắng để bản thân thích cô ấy, cũng khiến cô ấy thích anh.”

“Hai người quả thực vô cùng xứng đôi.”

“Đúng vậy, tất cả đều rất hợp, cũng rất thuận lời. Nhưng sau khi gặp em , anh mới phát hiện, nếu thực sự yêu một người, trái tim của mình sẽ không nghe theo khối óc chỉ huy, anh không cố gắng làm gì cả nhưng chỉ cần nhìn thấy em,[jini83.wordpress.com] anh đã không còn thuộc về chính mình nữa.” Anh dùng cằm chạm nhẹ lên tóc tôi.

“Em cũng vậy. Nhưng Cao Triển Kỳ nói, phụ nữ yêu anh trên cả trăm nghìn?” Tôi phải công nhận, lời nói của Cao Triển Kỳ trước sau đều khiến tôi canh cánh trong lòng.

“Nhưng người phụ nữ Lâm Khải Chính yêu từ đầu đến cuối lại chỉ có mình em.” Anh khẽ trả lời.

Nhìn từ cửa sổ bé nhỏ, chúng tôi bay lượn trên tầng mây, dưới những vì sao dày đặc. Tôi dựa lên ngực anh, đếm nhịp tim anh. Mỗi một giây đều quý giá như vậy.

Tới Bắc Kinh đã 8h tối.

Anh nắm tay tôi ra khỏi máy bay, ngồi lên chiếc xe đã đợi từ lâu.

Chúng tôi trải qua một buổi tối cực kỳ vui vẻ, bữa ăn phong phú cùng với triền miên cả đêm.

Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy trong ánh nắng buổi sớm, anh vẫn ngủ say cạnh tôi, gương mặt đẹp trai nhìn nghiêng thật khiến người ta rung động. Tôi nhẹ nhàng vào nhà tắm, sợ làm anh tỉnh giấc.

Nhưng khi tôi bước ra khỏi nhà tắm, phát hiện anh đã mặc quần áo xong, đứng bên cửa sổ nghe điện thoại, sắc mặt trầm xuống.

“Cho dù thế nào, tôi không đồng ý. Cuộc họp chiều nay tôi vẫn giữ ý kiến này.” Anh nói chắc như đinh đóng cột trong điện thoại, sau đó gập máy một tiếng “bụp”.

Anh quay người, thấy tôi, sắc mặt dịu lại, tôi hỏi: “Không có chuyện gì chứ?”

“Không có gì.” Anh bước tới ôm nhẹ tôi: “Ngủ ngon không?”

“Ngủ ngon ạ.”

“Anh phải đi rồi, chuyến bay lúc 10h, Bắc Kinh lại hay tắc đường.” Anh vừa nói vừa bước vào nhà tắm.

Tôi buồn bã nằm lên đệm vẫn còn hơi ấm, không ngừng lưu luyến.

Anh bước ra, cúi người nhìn tôi: “Không vui à?”

“Vâng.”

“Không nỡ ư?”

“Vâng.”

“Lần sau chúng ta sẽ đi tới nơi khác, đi xa hơn một chút, lâu hơn một chút, được không?” Anh dỗ dành tôi.

“Vâng.”

“Đi ăn sáng thôi, anh phải ra sân bay rồi.” Anh kéo tôi lên, ôm tôi rời phòng.

About these ads

Có mộ phản hồi

  1. e đc đọc dầu tiên àh
    lúc đầu phát hiện truyện cũng là tới chương 17 rồi
    e ngồi đọc 1 mạch
    k có để đọc tiếp
    thấy sao mà nản thế
    nhưng
    giờ quen
    mỗi sáng nào mở mắt ra cũng chạy vô máy đầu tiên, gõ ” tình yêu thứ ba”
    có thì vồ vập đọc ngay, đọc lai sợ hết mất
    không có thì ngày vào tìm mấy lần
    như hôm nay, cứ về tới nhà là lào vào gõ ” tình yêu thứ ba”
    giờ này mới đc toại nguyện
    an tâm đi học đc rồi
    hiiiiiiiii
    thank’s chị Ji

      • em cố tìm để đọc
        nhưng nản
        vì của chị hay
        chị đưng dịch truỵen khác nữa
        dịch cho xong truyện này đi
        đang đọc truỵện này rồi, em k còn muốn đọc truyện nào khác
        hình anhe chị TV vs cả anh LKC cứ trôi hết vào những trang truyện đó
        bắt đền chị

          • thế em yên tâm rồi
            hiii““
            chị không đc ốm
            nhất định tránh mưa gió, tránh nắng, tránh chỗ đông người… vì đang dịch sốt phát ban ở hà nội
            ốm mệt lắm
            tất cả phải cận thận
            chị mà ốm, em … biết làm thế nào vs chị TV và anh LKC
            !!!!

  2. Em cảm thấy tình cảm của 2 người không chắc chắn, lúc nào cũng có thể tan vỡ, lúc nào cũng có thể có 1 người buông tay.
    Trẫu Vũ thì không nói, những lời nói của TV thể hiện điều ấy (dù có làm được hay không)
    Nhưng ngay cả khi KC luôn nói những lời ngọt ngào, em vẫn cảm thấy KC có thể rời bỏ TV bất cứ lúc nào để đạt được những thứ khác
    >”<

  3. Oa, hạnh phúc kìa !!! *xua xua tia buồn*

    Thật khổ cho hai người, chẳng có chương nào, à không, chẳng có phần nào của chương nào là hạnh phúc, vui vẻ trọn vẹn cả, thể nào cũng có xen chỗ này một ít, chỗ kia một ít tí ti nỗi buồn …

  4. “phụ nữ yêu anh trên cả trăm nghìn?”
    “Nhưng người phụ nữ Lâm Khải Chính yêu từ đầu đến cuối lại chỉ có mình em.”
    =>Nếu có người đàn ông đối mình như vây thì ngại gì mà ko theo chứ.
    Đọc truyện mà cứ vừa sung sướng vừa lo ngay ngáy thế này

  5. dù sau này kết quả có như thế nào thì họ cũng đã từng có một khoảng thời gian ngọt ngào hạnh phúc đến thế dù chỉ ngắn ngủi…thanks

  6. em tim doc nghe noi anh yeu em, bat ngo. that su la bat ngo,hanh phuc khi biet duoc blog cua c. co rat nhiu truyen hay, nhung e moi doc ntt3.e doc ngau nghien toi chuong 17,k thay c diich nua tuong la bi ngung roi.BUON! nhung moi toi phong b len tim thay c18,mung wa. lai dpc, hay va buon!lau lam roi,sau ACTNMK e moi tim dc mot tuyen lam e day dut va tam dac the nay. ty cua ho that b tac n ko phai la k loi thoaat.Tkc co dung cam de dau tranh hay tu bo? that su deu la con gai nen e ko muon ai bi ton thuong ca, ke ca la GTD boi co ay ko h co loi. oi,doc truyen chim dam trong truyn e ko yeu dc ai ca. huchuc

  7. “Nhưng sau khi gặp em , anh mới phát hiện, nếu thực sự yêu một người, trái tim của mình sẽ không nghe theo khối óc chỉ huy, anh không cố gắng làm gì cả nhưng chỉ cần nhìn thấy em,anh đã không còn thuộc về chính mình nữa.” Noi vay roi mai mot cung chia tay :( Vi chinh xac la nhu the!

    Thanks ss Jini & timyeu nhieu nha.

  8. Càng đọc càng thấy day dứt, thương hai người này quá đi. Mà anh LKC này toàn nói những lời động lòng người không nhỉ : “Nhưng anh thì khác. Chỉ có lúc này, khi nghe thấy giọng của em mới không nhớ em.”
    Cũng thương nhiều nhiều người dịch nữa, cố lên bạn nhé, ngày ngày mong ngóng
    Cám ơn rất nhiều

  9. Cám ơn bạn Jinni rất nhiều, bạn dịch truyện rất hay. Đối với truyện này mình thấy nó rất thật, trong cuộc sống có những trường hợp như vậy. Không phải lúc nào yêu nhau cũng có cái kết trọn vẹn, chỉ cần biết có ai đó đang ở đâu đó yêu thương mình cũng cảm thấy rất ấm áp. Do đó, theo mình nếu như cuối cùng cả 2 không thể cùng nhau đến cuối con đường cũng không gây hụt hẫng lắm.
    Một lần nữa cám ơn Jinni và mong chờ những phần kế tiếp :)

  10. Một câu chuyện mà mỗi chương đều đem đến cho người đọc 1 cảm giác khó tả. Man mát buồn, đau lòng, và cả ngọt ngào. Nó khiến cho ko thể dứt ra khỏi câu chuyện. Thanks Jinni nhiều

  11. Biết là truyện buồn, đọc xong tâm trạng cũng buồn lây, vậy mà vẫn mong chờ. Sáng nào đi làm mình cũng bật máy tính lên cũng phải vào web xem bạn đã post phần mới lên chưa. Rất cảm ơn và mong chờ bạn.

  12. Mình đọc 1 mạch tới 2h sáng mới chịu đi ngủ để sang mai còn dậy đi làm.
    Đọc truyện cứ thường trực cảm giác đau lòng và cảm động.
    Cám ơn ss nhé, đã chọn dịch chuyện này, thực sự là câu chuyện đã làm tim mình thổn thức.

  13. Thank sis
    Câu chuyện tình yêu này ngày càng lôi cuốn. Hok biết kết cục của mối tình này rồi sẽ đi về đâu đây. Mong chap mới của sis ghê

  14. Pingback: Tình yêu thứ ba [Read Online] « khotruyendownload

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s