Tình yêu thứ ba: Chương 14.2

Chương 14

Thời gian của đời người có thể giống như biển mùa hè chăng? Đáp án là sự phủ nhận tàn nhẫn.

Chương 14.2

Tới khách sạn thu xếp ổn thỏa xong, trưởng phòng Âu Dương đưa tôi tới dùng bữa trưa tại phòng ăn.

Đây là khách sạn 5 sao, trang bị cực kỳ xa hoa. Trước mặt là biển, phong cảnh như trong tranh. Bốn phía thấp thoáng rừng mưa nhiệt đới, thực vật hiếm mọc san sát nhau, trong phòng, ngoài phòng đều rộng rãi thoáng mát. Trong sân vườn bên ngoài của phòng ăn có ao sen, bãi cỏ, hành lang dài uốn lượn được bố trí rất tinh tế làm người ta mê mẩn.

Tôi và trưởng phòng Âu Dương vừa ăn vừa nói chuyện, trưởng phòng giới thiệu cho tôi về việc chuyển nhượng hạng mục lần này.

“Biệt thự này là công trình lớn nhất ở thành phố Tam Á, chiếm diện tích hơn 1000 mẫu, dự kiến diện tích kiến trúc gần 8 vạn m2, thực ra ban đầu từng thi công rồi, cũng dựng mô hình thu nhỏ, nhưng do nền kinh tế Hải Nam bị suy thoái, toàn bộ đình công, vẫn gác lại nơi đó. Lâm tổng tới xem qua 2 lần, cho rằng ở đây rất có tương lai khai thác, quyết định mua lại hạng mục này. Phá bỏ kiến trúc cũ ban đầu, thiết kế lại, thi công lại từ đầu, muốn trở thành khu biệt thự du lịch cao cấp nhất phía nam Trung Quốc.”

“Trời ạ, mua lại đã hơn một trăm triệu rồi, xây dựng căn hộ lên phải tốn bao nhiêu tiền nữa!” Tôi than thở.

“Đúng vậy, trên dưới Trí Lâm đều vô cùng coi trọng hạng mục này, nhất định không thể xảy ra sai lầm! Đặc biệt là tòa nhà chưa hoàn thành, sợ nhất quan hệ luật pháp trước đây chưa làm rõ, sau này để lại hậu họa, vì vậy nhiệm vụ của chúng ta rất nặng nề.” [jini83.wordpress.com]Vẻ mặt trưởng phòng Âu Dương chính là trọng trách đặt lên vai.

Tôi gật đầu, ra sức tách mai cua.

“Đây cũng là hạng mục Lâm tổng chủ trì từ đầu tới cuối sau khi nhậm chức, vì vậy thành bại thế nào ảnh hưởng rất lớn tới anh ấy.” Trưởng phòng Âu Dương tiếp tục nói.

“Vậy có ảnh hưởng gì chứ? Dù sao là công ty nhà họ, thắng cũng là anh ấy, thua cũng là anh ấy.” Tôi giả vờ không biết gì.

“Đâu có, nhà họ Lâm rất phức tạp. Có thể cô không biết, chủ tịch Lâm kết hôn 3 lần, ly hôn với bà vợ đầu rồi, giữ lại cậu con trai lớn Lâm Khải Trọng. Vợ thứ hai chết, để lại con trai thứ Lâm Khải Chính. Bà vợ thứ ba chính là bà vợ hiện tại, lại sinh cho ông ta một cặp song sinh, hai đứa con trai nhỏ, tên Lâm Khải Trí và Lâm Khải Tuệ, năm nay cũng tròn 18 tuổi rồi. Vì vậy, 4 anh em họ long tranh hổ đấu, đều muốn có được sự trọng dụng của chủ tịch Lâm, cuối cùng có thể quản lý gia sản[jini83.wordpress.com]. Có điều xem ra hiện tại khí lực Lâm Khải Chính tốt nhất.”

“Ý của anh là bây giờ ai là thái tử vẫn còn chưa nói rõ?”

“Đúng, chúng ta làm bề tôi, cũng không dễ dàng, có lúc thực sự không biết nên nghe ai. Đầu năm nay, Lâm Khải Chính vẫn còn là giám đốc phụ trách tài vụ, Lâm Khải Trọng qua mặt anh ấy, tự tiện cắt xén 2 triệu ngoại tệ, cô biết làm nhân viên cấp dưới có lúc cũng không có cách nào, kết quả để Lâm Khải Chính biết, nổi cơn lôi đình, sắp xếp lại toàn bộ phòng tài vụ, thay toàn bộ nhân viên. Lâm Khải Trọng cũng vì việc này mà bị thái thượng hoàng mắng một trận to, điều sang bên Mỹ làm về tài chính.”

Tôi nhớ lại rất lâu trước đây, nhìn thấy cảnh Lâm Khải Chính nổi giận trong văn phòng, nhất định là chuyện đó.

“Vì chuyện này Lâm Khải Chính được thăng chức phó tổng?” Tôi hỏi.

“Đây là cũng một lý do, nhưng còn có một lý do khác, chính là Lâm Khải Chính theo đuổi được cô con gái độc nhất của nhà họ Giang, hai nhà thông gia, thực lực tự nhiên tăng mạnh, từ cổ chí kim cách này luôn là cách có hiệu quả nhất[jini83.wordpress.com]. Không có sự ủng hộ của nhà họ Giang, hạng mục lần này sợ rằng Lâm Khải Chính cũng không có gan làm. Mà vợ của Lâm Khải Trọng chỉ là một công chức bình thường, đương nhiên không có sức cạnh tranh.”

Hóa ra như vậy, tình tiết và thủ đoạn lạc hậu vẫn có tác dụng trong hiện tại.

“Có điều tôi cũng từng gặp qua Giang tiểu thư, vô cùng đáng yêu. Lâm Khải Chính theo đuổi cô ấy chắc cũng tốn không ít công sức?” Tôi như vô ý dò hỏi.

Trưởng phòng Âu Dương lắc đầu nói: ‘Tôi chưa từng gặp qua, lần trước khi cô ấy đến, tôi đi công tác. Nghe người khác nói, quả thật xinh đẹp. Có điều, con người Lâm Khải Chính nhã nhặn, thận trọng, đừng thấy anh ý trẻ tuổi mà coi thường, thật sự anh ấy rất lão luyện, trên mặt ít khi biểu lộ yêu thích hay giận dữ, tôi còn thực không nghĩ ra dáng vẻ anh ấy theo đuổi người khác như thế nào nữa.”

Nhớ tới dáng vẻ anh trước mặt người khác quả thật là như vậy, anh tuy trẻ tuổi nhưng có sự uy nghiêm. Còn Lâm Khải Chính mà tôi đã từng thấy qua – người đàn ông khi cười có phần ngượng ngập, người nào mới là chân thực đây?

Trường phòng Âu Dương vẫn đang tự nói: “Có điều dường như người như Lâm Khải Chính, luận về tài sản có tài sản, luận tướng mạo có tướng mạo, luận học vấn có học vấn, luận xuất thân có xuất thân, chỉ sợ không cần theo đuổi, con gái cũng sẽ tranh nhau đòi gả cho anh ấy, tôi nghe nói rất nhiều người còn muốn sống chết vì anh ấy.”

“Không phải chứ!” Tôi giả vờ kinh ngạc, trong lòng nghĩ, sao ai cũng biết việc này.

“Ôi, yêu người đàn ông như vậy có gì tốt, tự mình chuốc khổ, họ đều là người bị tiền và quyền dắt mũi, phụ nữ tính đạt được cái gì chứ?” Trưởng phòng Âu Dương vừa nói vừa nhìn tôi, trong mắt anh ta, tôi dường như đọc ra vài ám thị.

Tôi vội kêu no, đứng lên cáo từ, trở về phòng.

Đứng trên ban công, nhìn ra bãi cát trắng, nhưng nhìn thấy từng lớp sóng biển cuộn trào, hàng dừa nghiêng trong gió, thế giới trở nên vô cùng giản đơn thuần túy dưới ánh sáng mặt trời nhiệt đới[jini83.wordpress.com]. Nhớ lại lời của trưởng phòng Âu Dương, lòng tôi rất xúc động, anh ta cũng là ý tốt, sợ tôi giống như những cô gái ngốc nghếch khác, yêu đơn phương. Còn tôi, trước nay tuy không hiểu gia thế Lâm Khải Chính, cũng biết tuyệt đối không hề đơn giản, hôm nay mới hiểu thực sự vì sao trên gương mặt Lâm Khải Chính thường thoáng hiện lên sự lo lắng. Tiền và quyền thế, đằng sau đều là sự đấu đá không nể mặt, ngày tháng như vậy khổ cực biết bao?

Thời gian cuộc đời nếu có thể giống như biển cả ngày hè thì tốt quá.

Mấy ngày tiếp theo, tôi toàn tâm với công việc, khối lượng lớn hợp đồng phải kiểm tra, tình trạng thực thi cẩn thận và hiện trạng nợ nần với quyền chủ nợ, còn phải cùng bộ phận khai thác tiến hành bàn bạc hết lần này tới lần khác với đối phương, sửa đi sửa lại thỏa thuận[jini83.wordpress.com]. Công việc không phải quá vất vả nhưng cũng lộn xộn.

Đáng mừng là tôi có thể ngày ngày làm bạn với gió, với biển, đi dạo dọc bờ biển vào lúc hoàng hôn, thật là hạnh phúc lớn trong đời.

Bất giác đã ở Tam Á được 2 tuần, đàm phán cuối cùng cũng xong một giai đoạn.

Một hôm, tôi ăn tối ở phòng ăn, trưởng phòng Âu Dương chạy vào, vội vàng nói với tôi: “Tiểu Trâu, cô sắp xếp những tài liệu hợp đồng của chúng ta cho tốt, bây giờ tôi phải ra sân bay đón Lâm tổng, anh ấy muốn chúng ta báo cáo.”

Vẫn chưa đợi tôi phản ứng, anh ta đã vội vàng chạy ra khỏi phòng ăn.

Tôi vội vàng kết thúc bữa tối, trở về phòng, sắp xếp một bộ tài liệu có liên quan, dùng giấy trắng ghi rõ thứ tự giấy tờ tiện tìm kiếm.

Trời đã dần tối, tôi vào phòng tắm, ngắm mình trong gương. Tuy da rám nắng đen hơn chút nhưng vẫn ổn. Tóc nên thả xuống hay buộc lên? Tôi do dự một lúc, vẫn buộc đuôi ngựa.

Ngồi trên giường, tiện tay mở ti vi, một tiết mục nghệ thuật tổng hợp của Hàn Quốc đang trình diễn, hơn chục nam nữ đang thể hiện tâm tình, cười hi hi ha ha, tôi xem mà tư tưởng không tập trung.

Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, tôi vội vàng nhảy xuống giường, mở cửa.

Trưởng phòng Âu Dương đứng ở cửa, nói với tôi: “Đưa mấy tài liệu cho tôi, nhanh lên!”

Tôi quay người lấy tài liệu đã chuẩn bị xong trên bàn đưa cho anh ta.

Sau khi nhận xong, anh ta lại nói: “Cô không cần đi nữa, Lâm tổng kêu mình tôi báo cáo anh ấy là đủ rồi. Bản thỏa thuận này là bản sửa cuối cùng hả?”

Tôi sững một chút, vội đáp: “Vâng, chỉ có thời gian chuyển khoản cụ thể chưa điền, còn đợi quyết định cuối cùng của Lâm tổng.”

“Được, được, được, cô nghỉ ngơi đi.” Trưởng phòng Âu Dương đi ra phía thang máy.

Tôi quay trở về phòng, đóng cửa, nằm nhoài lên giường, nhìn trần nhà, sững sờ rất lâu.

Bắt đầu vang lên tiếng nhạc trên bãi biển, mở màn sự vui chơi hết mình vào buổi tối. Tôi xốc lại tâm trạng, ra khỏi phòng. Cho dù thế nào cũng sắp rời Tam Á rồi, không thể bỏ qua thời khắc đẹp đẽ ở đây[jini83.wordpress.com]. Buổi tối trên bãi biển có biểu diễn khoảng 1 tiếng, có ca hát, có khiêu vũ, còn có xiếc và ảo thuật. Người biểu diễn thường là dân nghiệp dư, nhưng biểu diễn trên bờ biển và giao lưu với người xem, cũng rất sinh động thú vị. Mỗi tối tôi đều tới cổ vũ, vừa nói chuyện phiếm vừa cười đùa vui vẻ.

Tối nay thay một vị ảo thuật khác, khi diễn sai sót chồng chất, bắt đầu là con thỏ trắng từ trong tủ ảo thuật nhảy ra, tiếp đó lại là bài giấy rơi một cây xuống đất, cậu ta trấn tĩnh, cười tít mắt bắt đầu lại từ đầu, quả thật không phải ảo thuật mà là tiểu phẩm[jini83.wordpress.com]. Cả sân biểu diễn vang lên tiếng cười, tôi cười tới nỗi gần như chảy nước mắt, quá nhiều tâm tình giấu trong lòng, cười lớn cũng là tự mình tìm ra cách hay để thoải mái.

Tiết mục biểu diễn xong, tôi quay đầu rời đi theo đám người.

Vừa ngước mắt lại thấy anh, đứng ở nơi cách tôi không xa, mặc áo T shirt màu trắng, quần màu cát, hai tay đút trong túi, mắt nhìn tôi chăm chú. Gió biển thổi mấy sợi tóc trên trán anh, ánh mắt anh vẫn trong veo như thế.

Đã lâu lắm rồi không gặp anh, trừ lần lễ khởi công thư viện trường tôi đứng từ xa nhìn anh. Ngoài sự mong mỏi bao lần tan vỡ, lúc này hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý, bốn mắt nhìn nhau[jini83.wordpress.com]. Khoảnh khắc này, tôi lại có chút hốt hoảng.

Do dự hai giây, tôi tiếp tục đi về phía anh, bờ cát mềm khiến mỗi bước chân tôi có phần vất vả, tới chỗ cách anh ba tấc, tôi dừng lại.

“Lâm tổng, lâu lắm không gặp.” Tôi nặn ra nụ cười, khách khí chào hỏi.

Anh gật đầu với tôi, cũng đáp: “Chào em.”

Nhất thời, hai người im lặng.

“Thỏa thuận thế nào? Có cần thay đổi gì không ạ?” Trong đầu tôi chỉ có thể tìm thấy chủ đề của công việc.

“Có vài chi tiết cần điều chỉnh, anh đã dặn dò lại Âu Dương rồi.” Anh đáp.

“Uhm… vậy ngày mai kí ạ?”

“Ừ.”

Đối thoại của hai người đình trệ, anh hướng ánh mắt ra phía biển xa xa, dường như không có ý muốn tiếp tục nói chuyện với tôi, tôi đành nói: “Vậy em về phòng trước.”

Anh hơi gật đầu.

Sau đó tôi tiếp tục đi về phía trước, càng lúc càng cách xa anh, hai thước, một thước, nửa thước, cho tới khi đi lướt qua anh, đi lên đường đi bộ bên bãi biển.

Trong gió biển tanh mặn, tôi dường như lại ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc trên người anh.

Anh không mời tôi ở lại bên anh thêm một lát, anh không giơ tay ra nắm tay tôi, anh cũng không điên cuồng bước lên hành động thể hiện sự nhiệt tình hoặc nói những lời nói mãnh liệt khi tôi đi được mấy chục bước[jini83.wordpress.com]. Những bức tranh tôi tưởng tượng trong đầu đều không xuất hiện. Anh lãnh đạm mặc kệ tôi rời đi sau sự vô tình gặp gỡ đã lâu không có.

Tôi không quay đầu, cố gắng để tư thế mình hoàn toàn tự nhiên. Nhưng lưng tôi cứng lại, trái tim tôi cũng vậy, từng tấc từng tấc cảm thấy lạnh lẽo.

Nhưng, Trâu Vũ, chẳng phải mày muốn kết cục này ư? Còn muốn thế nào nữa? Lẽ nào để hai người ôm nhau khóc ròng mỗi lần gặp mặt?

Tôi nghĩ ngợi lung tung trở về phòng, bước vào phòng tắm rửa mặt, muốn rửa cho sạch sẽ tất cả tâm tình suy nghĩ.

Tóc ẩm ướt không thể ngủ ngổi, tôi bước tới ban công, để gió biển thổi khô tóc.

Đột nhiên, tôi nhìn thấy, trên bãi biển tôi và anh gặp nhau cách đây nửa tiếng vẫn có bóng dáng màu trắng.

Mượn ánh sáng yếu ớt, tôi nhìn kĩ — là anh! Anh vẫn đứng nơi đó! Hai tay đút túi quần, nhìn thẳng ra biển, vẫn giữ tư thế khi chia tay tôi[jini83.wordpress.com]. Trong bóng tối, sóng biển vô bờ dập dìu, bóng dáng anh, xa xa, mờ mờ, cô đơn đứng.

Giọt nước trên tóc tôi đã làm ướt sũng toàn bộ phần sau của áo ngủ. Gió thổi qua sóng biển, thổi qua bãi cát, thổi qua anh, thổi qua hàng dừa rậm rạp, cuối cùng lướt nhẹ qua mặt tôi, thổi toàn thân tôi lạnh buốt.

Tôi chỉ biết ngơ ngẩn nhìn chăm chú bóng dáng sau lưng anh, đầy thương cảm. Có lẽ tôi nên ra cửa, xuống tầng, chạy ra ngoài, tới phía sau anh, ôm chặt eo anh, dán sát vào lưng anh, nói với anh suy nghĩ trong lòng tôi[jini83.wordpress.com]. Nhưng, tôi sao có thể làm như vậy chứ? Lâm Khải Chính, chúng ta duy trì bao lâu thế, chẳng phải chính vì sự lựa chọn của chúng ta là lý trí và đúng đắn ư?

Anh nhìn ra biển, tôi nhìn anh tới tận đêm khuya, biển phía nam Trung Quốc như hòn đá quý óng ánh sâu thẳm dưới bầu trời đêm.

About these ads

Có mộ phản hồi

  1. Đọc “Tình yêu thứ 3″ lại nhớ tới có bộ phim :”Người giàu cũng khóc”. Ai nói giàu lúc nào cũng vui cũng hạnh phúc chứ? Người muốn giàu phải trả giá, có người hy sinh tuổi trẻ, tình yêu,thậm chí người thân,…Nhưng làm người ai lại không muốn có tiền có quyền chứ? Đôi lúc không thích Lâm Khải Chính.Nhưng nghĩ lại, mình cũng có khi như thế…!

    • còn Jini thì thương KC lắm, cứ bảo anh ấy có tiền, có địa vị, nhưng có fải của anh ấy đâu, của bố anh ấy đấy chứ. Nói thật, ở ngoài mà để đàn ông lựa chọn giữa sự ngiệp và ng phụ nữ, bao nhiêu người sẽ chọn giai nhân mà quên đi giang sơn đây? Vì thế mình k trách KC, nếu lựa chọn TV mà bỏ mọi tứ, có lẽ anh ấy sẽ k còn là KC nữa.

    • đây chỉ là tâm lý của phụ nữ thôi qa ạ (k fải Jini bênh KC mà nói vậy)Phụ nữ chúng ta cho rằng chỉ cần cuộc sống bình thường, miễn là bên nhau. Còn đàn ông coi trọng sự nghiệp, nếu k có sự nghiệp trong tay thì họ cảm thấy mình k còn giá trị, nhất là với người đã cố gắng mấy chục năm để khẳng định giá trị bản thân, để giành lấy mục tiêu luôn hướng đến. Không thể dễ dàng buông tay, mà cho dù KC chấp nhận buông tay, TV cũng không đồng ý, bởi cô biết cô không thể là rào cản của anh.

      • Ss nói đúng lắm. Người bình thường mà có thể bỏ tất cả vì người con gái anh ta yêu cũng khó rùi. Chứ mà đã luôn cố gắng đứng ở đỉnh cao như KC mà kêu vứt xuống hết thì thật ko thể. Thực ra cái việc này cũng thường trong cs mà thui. Hic.

      • Jini nói đúng. Khi còn ở lứa tuổi 30-40 đàn ông đều lựa chọn như vậy. Nhưng khi về già mới thấy thực ra tiền bạc và danh vọng hoàn toàn là phù du, cực kỳ dễ mất. Cái mình cần là hp của bản thân thì có khi lại ko giữ đc.
        Tranh luận cũng chỉ là để chia sẻ cảm nhận mà thôi. Trong c/s thực tế có khi bởi vì ty bị vướng trở ngại lại mới càng mãnh liệt, ko ai ngăn cản thì lại sớm tàn, hihi

        • mình lại k nghĩ như vậy, đàn ông cho dù ở độ tuổi nào thì tham vọng không giảm đi nhiều, sự nghiệp với họ là trên hết, vì ng ta nghĩ rằng fải có sự nghiệp mới đảm bảo cho ng phụ nữ của mình, có biết đâu rằng khi ng ta có sự nghiệp thì ng phụ nữ ấy đã k còn ở bên.
          (Hi hi, thì chúng ta đang tranh luận mà)

  2. Khi hai người gặp nhau ở bãi biển, cảm giác rằng TV chỉ cần với tay là có thể chạm vào, nắm lấy cơ hội giữ KC bên mình trong khoảnh khắc.

  3. Đọc chap này bỗng nhớ đến một câu nói: Yêu không phải là hai người nhìn nhau mà là hai người cùng nhìn về một hướng. Trong trường hợp này có được tính là một hướng không nhỉ? Truyện hay quá. Càng ngày càng thích truyện ss Jini chọn mất rồi. Chả bít đến bao h tình iu mới có thể chiến thắng được lý trí. Bước đi tiếp để rồi quay đầu lại chỉ thấy luyến tíếc. Thích TV và KC lắm. Tâm lý nhân vật được xây dựng rất chân thực. Chả hỉu sao từ trước tới h em rất ghét kỉu yêu điên cuồng, mù quáng bất chấp tất cả >”<

    • nhung thuong cac tieu thuyet hay co nhung tinh yeu bat chap tat ca nhu vay, vi ai cung co mong muon la se HE ca. co the thong wa cac nhan vat hu cau nay de(co the la) mong uoc cho ban than ng doc vay

  4. hihi ss
    e doc tr tren blog cua c dc mi tuan rui ak.nhung bi jo la lan dtien e viet vai dong tam su voi c ne.noi that, e ko nghi la co ng cg nao co the co li tri dc nhu TV. neu e la co ay chac e ko chiu noi dau.
    mot la doi mat.hai la chay tron khoi KC quay laivoi chong cu. cho doi bot kho.nhung e lai thich phuong an 1 hon,du sao van thich HE mu

  5. Muốn yêu lại ko thể yêu, muốn xa cũng ko thể xa, càng ko thể gần… Quan hệ giữa 2 người nhìn rõ rệt dứt khoát nhưng lại dường như có chút mập mờ, vừa gần vừa xa. KC và TV sao cứng rắn và lý trí thế. Rất rất thích 2 nv này, cho Phỉn cảm giác thật hơn, “sống” hơn. ^^
    Yêu thế này, sao mà khổ. >”<. Thà rằng… Aishh
    Thanks ss nhiều!

  6. LKC là đáng thương thật, có tiền, có quyền nhưng ngay cả người con gái mình yêu thương cũng không thể có được. Nhưng với đàn ông, sự nghiệp là tất cả, còn phụ nữa thì gđ mới là tất cả, sự khác nhau là ở đó, thế nên…

  7. Tự dưng thấy bóng dáng cô độc của anh mà thấy anh thật đáng thương. Đã quyết định buông tay rồi nhưng sao thật khó khăn. Chỉ việc nhìn thấy đối phương thôi cũng có thể khiến những đợt sóng cảm xúc cuồn cuộn tuôn trào. Còn cô, đã cứng rắn quyết định là sẽ buông tay nhưng càng kiềm nén thì tình cảm lại càng mãnh liệt. Có điều đó mới là Trâu Vũ mà Lâm Khải Chính yêu hay Lâm Khải Chính mà Trâu Vũ yêu.

    Tình cảm là một thứ gì đó thật khó lý giải. Nếu tương lai là không thể, một lúc nào đó trong hiện tại hãy sống cho riêng mình. Ích kỷ một tý để ngày mai không phải tiếc nuối.

  8. Hinh anh TV dung tren ban cong ngam anh Chinh sao ma dau long qua.Dao nay toan doc truyen ket thuc buon lam minh cung nau ca ruot.Nhung cai tat ham ho lai khong bo duoc nen van cui bap luon tu nha nay sang nha no de hong hot bon chen.Haiz………..

  9. Hay quá chị! Em đọc bộ Đấu tranh đến cùng choa tình iu òi. Kết quá kết quá!!! Em cũng dạo chưng qua các các, lâu thấy nhắc nhìu tới chị nhưng bây giừ mới có dịp qua chào chị. Thật ngại quá!!! Mè em thấy các bạn gọi chị là sis vứi lại cjị là Jini83 nên em cũng gọi chị là chị Jini!!!! Chứ em cũng 8x đời cuối nà chị, mới dzô wipi không bao lâu!!! He he! Em sẽ dạo chơi trong đây dài dài. Say hi!!!

  10. Dù lá chuẩn bị đau lòng ở đoạn cuối, nhưng chắc chắn lá sẽ không thất vọng ở chị Trâu Vũ đâu.(cứ phải véo tay mình, nhắc nhủ, đây chỉ là truyện mà thôi ^^)

    Có thể cuộc sống với LKC từ nhỏ tới lớn là những ngày dài phấn đấu với 3 dòng anh em, cùng cha khác mẹ. Nhưng mà thấy anh ấy cũng có tí tham lam ích kỹ trong người sao ấy. Muốn có bánh ăn & còn muốn giữ lại phần để nhìn ngắm, cuộc đời vốn dĩ không cho ta chọn lựa dễ dàng như thế…

    Cố gắng không nôn nao vào đây canh truyện, mà vẫn phải mãi hòai :) )

    Thanks ss Jini & bạn timyeu nha.

  11. Pingback: Tình yêu thứ ba [Read Online] « khotruyendownload

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s