“Tôi đang nghĩ, nhà hàng nào đắt nhất trong thành phố này?”
Nói xong, cả hai chúng tôi đều bật cười.
Chương 4.3
Chúng tôi không tới nơi đắt nhất, tôi đưa anh ta đến một quán ăn nhỏ ở ngoại ô, chỗ đó làm ăn rất phát đạt vì có món lẩu đầu cá vô cùng tươi ngon. Theo bản năng tôi không muốn ăn cơm trong môi trường quá xa hoa, quá im lặng với anh ta, vì như vậy có nghĩa rằng tôi phải tốn nhiều suy nghĩ để tạo không khí sôi nổi với anh ta.
Khi anh ta theo tôi bước vào quán ăn nhỏ khó mịt mù, đầu người chụm vào nhau, bỗng chốc bị cảnh này làm cho giật mình, câu đầu tiên nói ra là: “Đây có thể quyẹt thẻ không?”
Tôi cười thầm trong lòng, nhưng vẫn trả lời rất nghiêm túc: “Chắc được.”
Phục vụ toàn thân dính đầy dầu mỡ chen qua đám người lớn tiếng gọi chúng tôi: “Mấy người? Mấy người?”
Tôi giơ tay 2 ngón tay ý chỉ hai người, “Mời lên lầu! Mời lên lầu!” Nhân viên phục vụ nói to, dẫn chúng tôi lách qua bàn ghế lộn xộn với các thực khác đang cười nói ầm ĩ, lên tầng hai.
Tầng trên yên tĩnh hơn chút, chúng tôi được sắp xếp ngồi bên bàn nhỏ cạnh cửa sổ.
Tôi căn bản không nhìn thực đơn, thành thục gọi vài món, sau đó hỏi anh ta: “Lâm tổng, anh muốn ăn gì?”
“Không cần, như vậy là tốt lắm rồi.” [jini83.wordpress.com]
Phục vụ mang cho chúng tôi hai chiếc cốc và một ấm trà, xuống lầu giao thực đơn.
Tôi bưng ấm trà, rót đầy hai cốc, đẩy một cốc tới trước mặt anh ta. Anh ta vội vàng nói: “Cảm ơn.”
Tóc anh ta vừa khô, có vài sợ rớt xuống trán, khiến anh xem ra trẻ hơn bình thường rất nhiều, cũng không có dáng vẻ ngạo nghễ ngồi tít trên cao đó. Tôi than thở nói: “Nếu Trâu Nguyệt biết tôi cùng ăn cơm với anh, không biết có phát điên không?”[jini83.wordpress.com]
“Cô ấy vẫn không biết tôi và cô đã gặp nhau à?” Anh ta ngước mắt hỏi.
“Sao tôi dám cho nó biết, không chừng nửa đêm nó xách dao, làm tôi thành dưa hấu.” Tôi vừa nói vừa làm động tác chặt chặt dưa.
Anh ta bật cười, tôi phát hiện trên má phải có lúm đồng tiền. “Anh có núm đồng tiền! Đáng yêu quá!” Tôi chỉ mặt anh ta, tùy tiện nói.
Nghe tôi nói vậy, anh ta lại ngại ngùng cúi đầu.[jini83.wordpress.com]
Tôi cũng ý thức được bản thân quá tùy tiện, để che giấu lúng túng, bưng cốc trà lên uống.
May đúng lúc lẩu mang lên, tôi vội vàng lấy đũa, nhiệt tình mời anh ta: “Nào, ăn thôi, ăn thôi.”
“Cô thường tới đây ăn à?” Anh ta vừa lấy đũa vừa hỏi
“Vâng, chúng tôi làm ngành này cũng thường phải đưa người khác đi ăn uống. Trong thành phố này chỗ nào ngon về cơ bản tôi đều biết.”
“Vậy chẳng phải giống tôi ư?”[jini83.wordpress.com]
“Cũng có chút không giống, chúng tôi và những người làm luật pháp, những người đương sự là vì quan hệ công việc cũng là quan hệ bạn bè, cho nên có lúc ăn uống rất vui vẻ. Nói thật, chỗ các anh dùng bữa vừa đắt lại không ngon, hoàn toàn phô trương.”
Anh ta gật đầu, dường như rất đồng ý cách nghĩ của tôi.
“Khi không có tiệc chiêu đãi thì anh ăn ở đâu?” Tôi tò mò hỏi.
“Buổi trưa ăn ở nhà ăn của công ty, buổi tối cơ bản đều có tiệc chiêu đãi, thi thoảng rảnh thì về nhà ăn mỳ.”
“Không tới nhà cha mẹ anh ăn à?”[jini83.wordpress.com]
“Mẹ tôi mất từ lâu rồi, cha lấy người khác, tôi hiếm khi về nhà.” Anh ta trả lời.
Tôi vội nói: “Xin lỗi.”[jini83.wordpress.com]
Anh ta xua xua tay: “Không sao.”
“Vậy bạn gái anh đâu?” Tôi đánh bạo hỏi anh ta lần nữa vấn đề này.
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, cuối cùng trực tiếp trả lời: “Cô ấy không ở đây, ở Hồng Kông.”
Tôi vỗ bàn: “Chà, chẳng trách anh nói Valentine anh ở Hồng Kông, hóa ra là ở cùng bạn gái!” Sức của tôi hơi mạnh, bàn đung đưa, lẩu nóng hầm hập cũng đung đưa theo, anh ta sợ tới nỗi trốn ra xa.[jini83.wordpress.com]
Hai chúng tôi cùng bật cười.[jini83.wordpress.com]
Bữa cơm này rất vui vẻ, biểu hiện của anh ta rất bình dị gần gũi, bị hỏi thì trả lời. Đương nhiên cuối cùng là tôi mời, quán ăn nhỏ thế này đâu ra máy quyẹt thẻ. Hai người cười nói xuống lầu. Lúc này, di động của tôi đột nhiên vang lên, vừa nhìn thì thấy số di động đối ngoại của anh ta.
Tôi vội vàng đưa cho anh ta, nụ cười anh ta lập tức đông cứng lại, suy nghĩ một chút rồi nói: “Cô nhận đi, xem anh ta có việc gì?”
Tôi nghe máy, người trợ lí đó rất lo lắng: “Luật sư Trâu, chào cô, xin hỏi có phải cô đang ở cùng với Lâm tổng?”
“Lâm tổng … Lâm tổng…” Tôi kéo dài thời gian nhìn phản ứng của anh ta.
Anh ta gật đầu, nhận điện thoại, quay người đi vài bước, thấp giọng nói vài câu với đối phương, sau đó cúp mày, quay người trả tôi.
“Đi thôi, tôi đưa cô về.”[jini83.wordpress.com]
Xe chạy như bay trên đường lớn, tốc độ lái xe của anh ta rất nhanh, hơn nữa trên mặt lại hồi phục vẻ nặng trĩu tâm sự, khác hoàn toàn vừa nãy.
Một lúc lâu sau, anh ta nói: “Hôm nay rất cảm ơn cô.”
“Không cần khách khí vậy đâu.” Tôi máy móc trả lời.
“Thật sự, ở đây tôi không có bạn, tốt nghiệp tiểu học đã ra nước ngoài, trở về liền vào công ty làm việc, những người xung quanh tôi không phải nhân viên của tôi, thì là bạn làm ăn.” Anh ta quay đầu nhìn tôi, nói rất nghiêm túc: “Có thể cô không tin, nhưng tôi thực sự không có bạn, hôm nay ở cạnh cô rất vui.”
“Nói hay vậy, nếu lần sau anh muốn chơi cầu lông thì cứ tìm tôi.”
“Được.” Anh ta gật đầu.[jini83.wordpress.com]
Trong xe có phần hơi nhạt nhẽo, tôi vội cười nói chen vào: “Ban đầu tôi vẫn nghĩ, tìm cơ hội chụp ảnh chung với anh, sau này nếu anh thành người giàu có nhất Trung Quốc hoặc gì gì đó, tôi sẽ phóng to treo ở tường văn phòng.”
Anh ta quay đầu nhìn tôi, đột nhiên đổi đề tài: “Cô thường đi công tác không?”
“Không coi là thường xuyên, có điều có hai đơn vị cố vấn có chi nhánh ở vùng khác, vì vậy thỉnh thoảng cũng phải đi xử lí một vài việc.”
“Ngồi máy bay hay tàu hỏa?”[jini83.wordpress.com]
“Chủ yếu là máy bay, tàu hỏa lãng phí thời gian lắm.”
“Ngồi hạng nhất.”[jini83.wordpress.com]
“Đâu ra mà có mệnh tốt như anh, có ghế hạng hai đã là tốt lắm rồi, chỉ ngồi hạng nhất một lần, đó là vì công việc gấp quá, vé hạng hai đều bán hết.”
Anh ta không nói gì nữa, chuyên tâm lái xe, tôi cũng ngoan ngoãn im miệng. Tôi luôn chú ý không để bản thân trở thành người phụ nữ lắm mồm.
Một lát sau, xe dừng ở cửa cục thuế quốc gia, tôi vừa chú ý cầm đồ của mình vừa nói: “Hồ sơ vụ án đó, anh xem khi nào tiện thì tôi lại qua lấy?”
“Tôi sẽ sớm đưa cho cô.” Anh ta trả lời.
“Vậy thì tạm biệt.” Tôi mở cửa xe, chuẩn bị xuống.
“Trâu Vũ,” Lần đầu tiên anh ta trực tiếp gọi tên tôi, tôi quay đầu, anh ta đang nhìn tôi, nói: “Lần đó cô ngồi ghế hạng nhất, chính là ngồi cạnh tôi, khi chờ máy bay, tôi cũng nhìn thấy cô.”
“Thật á?” Tôi rất ngạc nhiên, chân đã chạm đất lại thu lên xe. “Sao tôi không có ấn tượng nhỉ?”
“Khi đó hình như tâm trạng cô rất không tốt.”
Anh ta nói vậy, đột nhiên tôi nhớ ra, sáng hôm đó, tôi vừa làm thủ tục ly hôn với Tả Huy, ra khỏi cục dân chính, liền nhận được điện thoại của đơn vị cố vấn, muốn tôi đi Bắc Kinh, tham gia một cuộc đối chất. Trên đường đi Bắc Kinh tinh thần tôi cứ luôn ngơ ngẩn, tâm trạng xuống tới mức thấp nhất, lên taxi còn nói nhầm địa chỉ.[jini83.wordpress.com]
Thấy tôi không trả lời, anh ta quay người dứt khoát, ngồi nghiêng trên ghế hướng về phía tôi, một tay chống lên ghế, một tay đặt lên vô lăng, nói tiếp: “Tôi chưa bao giờ nhìn thấy một người phụ nữ có thể khóc như thể không có ai bên cạnh như thế, cô biết không? Hôm đó tất cả mọi người trong khoang hạng nhất chúng tôi đều mang theo tâm trạng bi thương của cô đến thủ đô, đặc biệt là tôi, ngồi cạnh cô, cô tiếp viên dùng ánh mắt khác thường nhìn tôi, tưởng giữa chúng ta có quan hệ gì. Hơn nữa, hôm đó tôi không ngừng đưa khăn giấy cho cô, cô không ngừng cảm ơn tôi, cô hoàn toàn không nhớ ư?”
Nghe anh ta miêu tả như vậy, nghĩ lại tình hình lúc đó, tôi rất ngại ngùng lắc đầu.
“Có thể nói cho tôi biết ngày hôm đó có chuyện gì không? Xin lỗi, tôi luôn rất tò mò.”
Tôi hít sâu một hơi, trả lời: “Sáng hôm đó tôi vừa làm thủ tục ly hôn. Từ khi Tả Huy nói lời chia tay tới khi chúng tôi ly hôn, trước sau chỉ có một tuần, tôi có phần chưa chấp nhận nổi.”[jini83.wordpress.com]
Anh ta gật đầu, không nói năng gì, không giống những người ban khác, tiếp tục hỏi tôi chi tiết, điều này khiến tôi có phần an ủi.
Trời đột nhiên mưa nhỏ, rớt xuống kính xe, chấm nhỏ li ti, phản chiếu ánh sáng đèn đường.
Anh ta quay người ngồi thẳng, rút bao thuốc, châm một điếu, rít sâu một hơi. Trong xe bỗng nhiên bao phủ bởi hương thơm nồng của thuốc lá. “Hôm đó, tôi đi theo sau cô rời sân bay, thấy cô đứng xếp hàng đợi taxi, thực ra tôi muốn tới đưa cô một quãng, vì tôi nghĩ, cô nhất định gặp việc gì rất đau buồn. Có điều, hai người xa lạ, việc này quá đường đột. Nhưng cô khiến tôi có ấn tượng rất sâu sắc, vì vậy, tôi ghi nhớ hình bóng cô.”
Tôi có chút lờ mờ, cố gắng nhớ lại nhưng không có chút ký ức nào.
“Khiến em gái cô xảy ra chuyện như vậy, thật lòng tôi hơi áy náy, nhưng khi tôi gặp cô ở bệnh viện, tôi thực sự cảm thấy có chút vui, vì tôi thấy cô sống rất tốt, rất cố gắng. Có điều tôi không ngờ cô lại hoàn toàn không có ấn tượng với tôi.”
Anh ta liên tiếp rít mấy hơi thuốc, sau đó dập mạnh tàn thuốc lá vào gạt tàn: “Thực ra tôi không phải một lãnh đạo tốt, cũng là một người rất cô độc, tôi hiếm khi tiếp xúc với nhân viên hoặc người không liên quan, nhưng rất kỳ lạ, tôi lại có thể trong thời gian ngắn gặp mặt cô bao lần?” Anh ta trầm mặc một lúc, đột nhiên giơ tay ra với tôi: “Sau này, cơ hội như vậy sợ rằng không nhiều nữa. Vì vậy, hy vọng cô sống càng ngày càng tốt.”
Tôi hoàn toàn mơ hồ, máy móc nắm tay anh ta, nói: “Cảm ơn anh.”
Tôi lấy đồ xuống xe, quay đầu thấy anh ta đang nhìn tôi. Tôi vẫy vẫy tay, anh ta quay đầu đi, tăng ga, xe trắng trợn vượt qua hai vạch vàng, quay đầu xe đi mất.[jini83.wordpress.com]
tem
hic *giựt giựt* Tem là của Lala. he he
tem
thích đọc truyện ở trang của ss ghê
Lala nhanh the! Cam on Jini!Thich truyen nay ghe di
thanks ss nhìu nhìu
Quả là có duyên phận. Gặp nhau đúng 1 lần Trâu Vũ đi hạng nhất. Những lời nói của anh KC lúc cuối khá mơ hồ. Như thể sẽ định ko gặp lại TV nữa vậy. nhưng chắc chắn là sẽ gặp lại rùi
Ôi truyện này bn chương hả ss? chưa gì em đã tưởng tượng đến ngày hoàn, rùi ss lại làm ebook, rùi truyện đc xuất bản để rinh về 1 cuốn………truyện hay quá
tks ss
Thanks ss rất nhiều. Truyện rất hay. ko biết có HE ko
thx ss jin nhìu nà *ôm hun*
dung la co duyen that..biet dau ngay tu lan dau gap mat anh da dong long vs chi Vu oy i chu..thanks ss
thank nàng
Người có tính làm lãnh đạo thường tình cảm rất lý trí, ne161u cứ tiếp tục gặp gở thì sẽ nảy sinh tình cảm, nên anh ta muốn dừng ở đây chăng,…
Tks ss nhiu lam:d
Thì ra là anh đã gặp TV trước, hèn chi anh lại chú ý đến TV như vậy, em cứ thắc mắc mãi
Thật ra em cũng thắc mắc mãi về cái tựa ty thứ ba này
Em cũng thắc mắc về vụ tên truyện ==” nhưng có lẽ đây cũng là dụng ý tác giả làm cho người đọc tò mò chăng
Hai loại tình yêu đầu đã được nhắc ở chương đầu tiên, còn loại tình yêu thứ ba sẽ được giải thích thông qua lời chị Trâu Vũ ở cuối truyện, chính là tình yêu giữa chị TV và anh KC nhé!
Nghe giới thiệu thì có vẻ ko phải HE??? Hy vọng là HE chứ nhỉ!
Mình thích truyện này nhất trong những truyện bạn dịch đấy. Cảm ơn bạn nhiều.
truyện hay quá xá ss ơi
tks ss
*Ôm ôm*
thanks, truyện rất hay
thanks nàng nhiều nhé
HỮu duyên thì còn gặp, sẽ bắt đầu chỉ là những gì rất nhỏ như thế này đây…
doc truyen ss Jini dik moi bit t/y ko chi co vui ve nhu LGHA, nhiu tranh dau & kho khan nhu DTDCCTY, dau kho & bi thg den tot cug nhu TTKM & g ko hiu TYT3 se la j day
thak ss S2
cảm ơn em tsumekusa đã nhắc lại những chặng đường ss đã đi, quả thật k có lời của em ss cũng quên đi mất đặc trưng của từng truyện đấy
Thank ss Jini ^^
không ngơ 2 anh chi đa co duyên phân ^^~
truyen nao cua ban cung hay het! kha nang cam thu van hoc tot ghe lun! thank you so much! have a great day!
cam on ban, minh rat thich truyen nay
Oaaa, thật sự càng ngày em càng thấy duyên phận của 2 người quá mức thần kỳ nha. Chị TV lần cuối cùng khóc vì anh chồng cũ cũng là vừa lúc gặp được anh KC, khóc như mưa như gió thế bỏa sao anh KC không ấn tượng được chứ ^^
( Lại còn nói rõ với chị TV lần đầu đã gặp chị ấy như thế nào nữa chứ ! Chắc không phải vì mấy người ở công ty quyết định linh tinh làm anh KC phải gánh vác trách nhiệm đó chứ
(
Dứt khoát đóng 1 cánh cửa cũng là lúc chuẩn bị mở ra một cánh cửa mới, kỳ duyên ^^
Huhu, nhưng sao mấy lời cuối của anh KC cứ như là giã biệt, 1 đi không trở lại vậy
P/s: Thanks ss Jini thật nhiều nha ^^
duyên phận này cũng là do cả con người tạo ra nữa em ạ, k chỉ là do định mệnh sắp đặt đâu.
Thank ban . Truyen rat hay
thanks Jini, comt cho nàng trước
THANX SS NHÌU Ạ !!!
co duyen qua” cang doc cang hay
2 người rất có duyên, có duyên nên mới gặp lại nhau
Pingback: Tình yêu thứ ba [Read Online] « khotruyendownload
Hơhơ bât ngờ wa thương anh gê “nhât kiến chung tình” á