Thông báo các bạn tin vui, vì Jini đã nhờ được bạn Timyeu edit cho nên có lẽ từ sau Jini sẽ nhàn hơn rất nhiều, he he, và sau khi hết Thất tịch không mưa, mọi người sẽ yên tâm ngày/chap.
Còn nữa, truyện có 27 chương dài, nên không phải chương nào cũng gay cấn, hấp dẫn, những chương cao trào, quan trọng nhất năm ở phía cuối truyện. Nên mọi người đừng thất vọng vội nhé.
Chương 2.2
3 giờ 50 chiều thứ 3 tuần sau, tôi đứng trước toà nhà của tập đoàn Trí Lâm, một công ty lớn có trị giá hàng chục tỷ đồng, toàn văn phòng mộc mạc bé nhỏ không ngờ, phong cách thận trọng, giản dị của nhà họ Lâm đã sớm nổi tiếng trong giới kinh doanh.
Tuy giản dị, nhưng cách bảo vệ lại vô cùng nghiêm ngặt, tôi trải qua nghi lễ dò kim loại, câu hỏi, đăng ký và điện thoại chờ chỉ thị của 3 bảo vệ và lễ tân, mới đứng trước phòng làm việc của Lâm Khải Chính. Vừa nhìn đồng hồ, quá 4 giờ được 5 phút rồi, tôi đến muộn.
Thư kí nhẹ nhàng gõ cửa, thò đầu vào khẽ thông báo, sau đó quay người mỉm cười gật đầu mời tôi.
Tôi bước vào, văn phòng tuy lớn nhưng thiết kế rất bình thường, nổi bật nhất là một hàng lớn tủ sách đặt dựa tường, cao thấp xếp đầy sách. Tầm nhìn của tôi vượt qua tủ sách, qua bàn làm việc, sau đó thấy Lâm Khải Chính đứng bên cửa sổ, tư thế của anh ta dường như đang đặc biệt chờ tôi.
Ánh mặt trời buổi chiều xuyên qua cửa chớp kéo nửa lên, chiếu rọi từ phía sau anh ta, tôi nhìn không rõ, nhưng thấy anh ta mặc áo sơ mi màu xám sậm và quần bò, khác xa với bộ hàng hiệu lần trước tôi gặp trong viện. Tôi thậm chí còn nghi ngờ có phải tìm lầm người không nữa.
Anh ta đứng thẳng người, gật đầu với tôi, sau đó chỉ ghế sô fa nói: “Mời ngồi.”
Tôi bước tới rồi ngồi xuống, anh ta cũng ngồi đối diện với tôi. Ánh sáng trực tiếp chiếu lên gương mặt anh ta, chính xác là anh ta rồi, ánh mắt vẫn lạnh lùng, mệt mỏi như thế, hơn nữa cũng không đẹp trai như lời đồn, tôi thầm nghĩ, đàn ông ngũ quan quá tuấn mỹ không có chỗ trống cho dư vị.
Thư ký đặt cốc trà trước mặt tôi, dùng cốc Thanh Hoa rất tinh xảo đẹp đẽ, hơn nữa là loại cốc dùng một lần, trà xanh vắt, vừa nhìn đã biết là loại trà cao cấp.
Anh ta ho nhẹ hai tiếng, rồi nói: “Xin lỗi, tôi hơi cảm, xin hỏi cô có việc gì muốn nói với tôi?”
Tôi ý thức ngồi thẳng lại, nghiêm mặt nói: “Liên quan tới em gái tôi – Trâu Nguyệt, nó đến công ty anh làm việc được nửa năm, luôn rất cảm ơn sự quan tâm và giúp đỡ của anh đối với nó, nhưng vì sức khỏe em gái tôi không tốt, nên muốn về nhà nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian”
“Tôi đã phê chuẩn cô ấy nghỉ 1 tháng rồi, còn không đủ ư?”
“Không phải vấn đề xin nghỉ, em gái tôi cảm thấy không phù hợp tiếp tục làm ở công ty này nữa, nó muốn đổi môi trường, hy vọng anh hiểu cho.”
“Nhưng tôi cảm thấy cô ấy làm rất tốt, đang chuẩn bị thăng chức cho cô ấy nữa.”
Khi chúng tôi nói chuyện, cơ thể anh ta dựa nghiêng lên ghế, tay phải đặt lên tay vịn không ngừng bật nắp điện thoại màu đen, mở ra, gập lại, mở ra rồi gập lại, vẻ mặt không tập trung.
Tôi không muốn vòng vo với anh ta nữa, quyết định đi thẳng vào vấn đề chính: “Lâm tổng, di động tuần trước tôi gọi tới là số trong tay anh à?”
“Không phải, của trợ lý tôi. Cái đó cũng là số liên lạc đối ngoại của tôi.”
“Nhân viên của anh cũng không biết số điện thoại di động trên tay anh?”
”Hầu như không biết.”
“Vậy trợ lí của anh có nói cho anh biết, thời gian trước di động đó có vài tin nhắn kỳ lạ không?”
Động tác nghịch điện thoại của anh ta dừng lại, cúi đầu nghĩ vài giây rồi ngẩng lên nói: “Có, có vài tin. Đặc biệt là đêm Valentine, có điều khi đó tôi ở Hồng Kông, không ở đây, sau khi sự việc xảy ra mới biết.”
“Sao trợ lý không kịp thời nói lại cho anh? Đêm hôm đó suýt chút xảy ra án mạng, anh biết không?” Tôi hơi bực vì Tiểu Nguyệt ngu ngốc đó.
Anh ta trịnh trọng trả lời: “Xin lỗi, trợ lý không thể liên lạc được với tôi, tôi cũng có không gian riêng.”
“Vậy thì, anh nghĩ thế nào về việc này?”
“Tất cả đều sẽ qua, cô ấy chỉ có chút mộng tưởng không thực tế mà thôi.”
“Nhưng, anh muốn nó đối diện thế nào với anh, hoặc anh định đối diện với nó thế nào?”
“Tôi sẽ coi như chưa từng xảy ra gì cả, công việc là công việc.” Anh ta ngồi thẳng, nghiêm túc nhìn tôi: “Tôi biết mục đích hôm nay cô đến, tôi cũng có thể nói một cách trách nhiệm rằng tôi chưa bao giờ có bất cứ hành động hoặc lời nói nào quá mức đối với Tiểu Nguyệt, chưa từng có bất kỳ sự chấp nhận nào đối với thể hiện của cô ấy. Sau này tôi cũng sẽ không có bất cứ thành kiến nào với cô ấy. Hơn nữa cô yên tâm, tuy trợ lí của tôi biết việc này nhưng tôi đã nhắc nhở anh ta không được tiết lộ ra ngoài.”
“Đúng, anh có thể không coi là chuyện gì to tát, nhưng anh từng suy nghĩ qua cảm nhận của Tiểu Nguyệt chưa? Tuy anh tự thấy mình không hề có chút đáp ứng lại nó, nhưng nhất cử nhất động của anh đều có ý nghĩa đặc biệt đối với nó, bây giờ anh bảo nó làm sao có thể làm nhân viên của anh?”
“Tôi hy vọng cô ấy có thể điều chỉnh tốt bản thân, cũng hy vọng cô có thể giúp cô ấy.”
“Tôi không giúp nổi nó, chuyện tình cảm, ai cũng không thể giúp nổi nó, chỉ có để nó rời bỏ môi trường này.”
“Điều này tạm thời tôi không đồng ý, Tiểu Trâu tuy không phụ trách công việc gì cụ thể, nhưng cô ấy ở phòng tài vụ, tiếp xúc với nhất nhiều bí mật của công ty, tôi không thể để cô ấy từ chức.”
Nghe lời này của anh ta, tôi hơi giận: “Lâm tổng, em gái tôi trẻ người non dạ, tự cho là anh có tình cảm với nó, vì vậy cho dù cái ngày nó chết trong nhà, tôi cũng sẽ không cho rằng anh có trách nhiệm gì. Nhưng, anh cũng phải suy nghĩ tới cảm nhận bây giờ của nó, suy cho cùng nó mới chỉ 24 tuổi, nếu để nó tiếp tục làm việc ở đây, tôi không bảo đảm nó sẽ làm ra chuyện ngu ngốc gì, tới lúc đó tất cả hậu quả do các anh chịu trách nhiệm.”
“Ban đầu khi cô ấy ký hợp đồng với chúng tôi đã thỏa thuận rõ, nếu cô ấy đề nghị chấm dứt hợp đồng trước thì phải bồi thường công ty 3 vạn, và trong vòng 5 năm không được làm việc ở công ty có quan kệ kinh doanh với công ty chúng tôi. Cô phải biết, trong thành phố này, không có nhiều công ty lớn không làm ăn cùng công ty chúng tôi. Cho nên tôi cảm thấy Tiểu Nguyệt không cần làm như vậy.”
“Anh làm như vậy không công bằng, tôi có thể khới tố lên toàn án rằng hợp đồng thiếu công bằng, vi phạm, điều khoản vô hiệu.”
“Không, hợp đồng rất công bằng, nếu chúng tôi sa thải nhân viên, cũng phải bỏ ra một khoản lớn, ví dụ với cấp bậc của Tiểu Trâu, có thể là 10 vạn. Công ty chúng tôi từ trước tới này không thích thay đổi nhân viên nhiều lần. Đây là nguyên tắc, tôi không thể phá vỡ quy định này.”
Thái độ của anh ta trước sau đều hòa nhã, dường như có chuẩn bị. Tôi nhất thời không biết trả lời thế nào, đành bưng cốc trà lên uống một ngụm. Đặt cốc trà xuống, tôi đứng lên, nói: “Cho dù thế nào Trâu Nguyệt cũng sẽ không đến công ty nữa, tôi sẽ nghiên cứu tỉ mỉ bản hợp đồng đó, có lẽ chúng ta sẽ gặp nhau trên toà.”
Anh ta cũng đứng dậy: “Hy vọng không phải như vậy, tôi sẽ vô cùng vui mừng thấy Trâu Nguyệt trở lại làm việc. Mong cô chuyển ý của tôi tới cô ấy.”
“Anh có thể tự mình nói với nó.” Tôi quay người đi ra cửa.
Anh trả lời phía sau tôi: “Nếu cần, tôi sẽ nói.”
Bỗng chốc tôi quay người, câu nói này của anh ta quá không nghiêm túc, tôi bước tới trước mặt anh ta, hung dữ nhìn anh ta: “Đừng tới trêu ghẹo nó, đừng xem thường nó, tuy nó rất ngốc nhưng anh cũng nên tôn trọng nó! Tôi cảnh cáo anh, nó còn là một đứa trẻ, nếu anh để nó xảy ra sai xót gì, tôi và anh sẽ không xong đâu.”
Nói xong, tôi đẩy cửa bước ra. Thư kí thấy dáng vẻ của tôi, bị dọa tới nỗi phải đứng lên.
Tôi rẽ sang hành lang, bước vào thang máy, cảm thấy tinh thần mình đang bốc cháy, trong lòng chỉ có một câu nói: Thật quá đáng! Thật quá đáng!
Nhưng vận đen hôm nay vẫn chưa hết, một gương mặt vô cùng quen thuộc thò ra khỏi một phòng làm việc — chồng trước của tôi – Tả Huy, anh ta cũng thấy tôi, hai người đều có một khoảnh khắc lúng túng, anh ta trấn tĩnh trước, gật đầu với tôi: “Sao em ở đây?”
Tôi kéo khóe miệng ra cười: “Có chút việc.” Bước nhanh lướt qua người anh ta, tiếp tục đi về phía thang máy. Anh ta quay người bước theo.
“Gần đây em khỏe không?”
“Rất tốt.”
“Tháng trước anh gọi điện thoại tới nhà, Tiểu Nguyệt nghe máy nói em uống say.”
“Ờ, anh có chuyện gì?”
“Không có, chỉ muốn hỏi em có tốt hay không? Trâu Vũ, đừng như vậy, chúng ta còn có thể làm bạn mà.” Anh ta giơ tay kéo cánh tay tôi, muốn giữ tôi lại. Tôi hất tay anh ta ra, đứng lại: “Tôi và anh không cần phải làm bạn. Anh có việc gì thì nói đi.”
“Sức khỏe mẹ em bây giờ tốt hơn chút nào không?” Anh ta hỏi.
“Vẫn như vậy.”
“Vẫn một tuần tiếp máu một lần à?”
“Vâng.”
“Việc đổi thận tiến hành thế nào rồi?”
“Cũng tạm.”
“Nhưng Tiểu Nguyệt nói bác sĩ cho rằng mạo hiểm. Nếu cần anh giúp, em cứ việc lên tiếng.”
“Không cần, tự tôi có thể nghĩ cách.”
“Trâu Vũ, anh có ý tốt…” Tả Huy đột nhiên dừng lại, ân cần niềm nở với người đằng sau tôi: “Lâm tổng.” Tôi quay đầu nhìn, Lâm Khải Chính bước tới từ phía sau tôi.
Tôi nhân cơ hội bước đến thang máy, loáng thoáng nghe thấy Lâm Khải Chính và Tả Huy chào hỏi.
Tôi đứng ở cửa thang máy, ngẩng đầu nhìn con số lóe sáng, đột nhiên phát hiện mắt mình hơi mờ mờ, giơ tay lau đi, lại có chút ẩm ướt. Tôi thầm mắng bản thân kém cỏi, mãi không thể đối diện với Tả Huy, sau đó hít sâu một hơi để ổn định lại tinh thần.
Lúc này thang máy mở cửa, tôi bước vào, ấn tầng 1, trong khoảnh khắc cửa thang máy đóng, đột nhiên một tiếng “tinh”, lại mở ra, sau đó Lâm Khải Chính bước vào.
Tôi miễn cưỡng nở nụ cười chào hỏi anh ta, anh ta cũng dè dặt gật đầu với tôi.
Hai người đứng trong thang máy, anh ta rất cao, trên người có mùi thơm thoang thoảng, giống như mùi lá cây tỏa ra dưới ánh mặt trời chiếu trong rừng mùa hạ, mùi vị của công tử quần áo lụa là.
Đột nhiên anh ta lên tiếng: “Trưởng phòng Tả bên cục thuế đó, cô quen anh ta à?”
“Chồng trước của tôi.” Câu này vừa nói xong khiến bản thân tôi cảm thấy sửng sốt, tôi hoàn toàn không cần nói cho anh ta biết.
Anh ta nhất định rất kinh ngạc, tôi thấy anh ta quay đầu nhìn tôi chăm chú.
Tôi cố gắng ra vẻ vô cảm.
Sắp xuống tầng 1, cửa thang máy có vài người đang đợi anh ta, tôi băng qua đám người, đi thẳng ra ngoài cửa lớn.
Thời gian đã hơn 5 giờ rồi, xe, người trên đường đi lại đông nghịt, trên trời ánh tà dương đã chuyển sang sắc hồng, tôi đứng bên đường, định gọi một xe taxi, nhưng xe đi qua đều có người trên xem, thi thoảng có xe trống, lái xe cũng vội giao ban, căn bản không dừng lại. Tôi đành bỏ đi dự định bắt xe, chầm chậm bước về nhà.
Ýe tem chăng?
* Chấm chấm nước mắt*
Jini ơi, em quyết định đợi truyện này dài dài rồi mới dám đọc T___________T
yên tâm đi em, truyện này bình thường lắm, không có gì đau đớn cả, chỉ mấy chap cuối thôi.
chậc
mấy chap cuối càng đáng sợ ý ss
thà nó ở đầu hoặc giữa luôn cho xong
càng về sau càng đau nhìu ah ss
phong bi
jini oi truyen nay SE hay HE :”>
Hi,tks ss nhiu:d
tks ss!
e thích giọng văn của truyện này í a!!!!!!!!!
27 chương dài T_T
Anh KC cố sống cố chết giữ Tiểu Nguyệt lại làm j nhỉ??? Động cơ là j vậy hả ss Jini ơi??? Có j đặc biệt liên quan đến TV nhà mình không hả ss ???
không liên quan gì đâu, quy chế lao động thôi em ạ.
hic ban noi vay lam mat cai hay khi doc truyen roi
Thank ss
Top 10 a
”“Trâu Nguyệt, anh có ý tốt…” Tả Huy đột nhiên dừng lại, ân cần niềm nở với người đằng sau tôi: “Lâm tổng.” Tôi quay đầu nhìn, Lâm Khải Chính bước tới từ phía sau tôi.”
Đoạn này gõ nhầm à Jini? Theo logic thì phải là ‘Trâu Vũ’ chứ!
Ngại quá! Lâu lâu mới vào nhà bạn mà lại bới lông tìm vết thế này! Đặt gạch chờ chương tiếp theo của bạn nhá!
hị hị, chuẩn đấy, Jini sửa rùi.
Tks Jini!
Mình khoái thể loại này he he
ha ha, đảm bảo chị sẽ thik mờ ;;)
thjk tr kjeu nay lam lam y, dung la traj dat tron voj chj Trau Vu nay, ju ss jin ko chju dk, trn nao of ss kung lam djen dao log e
ss oi,hom nao ss gioi thieu may kieu tr nhu the nay tip di,e thich lem,giong nhu that tich k mua vay.nhe nhang,ngot ngao ma am ap,k co qua nhieu xung dot nhung khien ta cam dong.
Mình thích truyện này, quả là hữu ích, khi mà mình hiện đang trong cảm giác mơ mộng không đâu
Truyện này motip hoàn toàn khác với “Thất tích không mưa”.
Nếu “Thất tịch” mang cho các bạn cảm giác ngọt ngào, sâu lắng, thì “Tình yêu thứ ba” mang lại cho các bạn những phút giây say đắm, những phút giây tình cảm vượt lí trí và cả hiện thực cuộc sống.
thanks nàng nhé
giong nhu ruou co the la cho nguoi ta say
Truyện có vẻ hứa hẹn rất hay đấy nhỉ?! Mong chờ quá đi, cảm ơn bạn, Jini!
truyện này từng rất hot ở Trung Quốc, nên Jini tin mọi người sẽ rất thích, đặc biệt những ai ở tuổi trưởng thành, thích cốt truyện thực tế chứ k fải truyện mơ mộng.
Truyện gì mình cũng thích cả, nhưng mà công nhận là đọc truyện thực tế thấy thú vị hơn và không bực mình với những tình tiết ngốc nghếch,khờ dại của những cô nàng mộng mơ. Jini ơi, truyện này HE hay SE vậy?
xin đc giữ đến phút chót
Nhân duyên giữa hai người này còn nhiều lắm ý, hi hi
tks ss
Mình thích kiểu truyện này hơn Thất tịch. Tks
thanks
thak ss
thôi em cm rồi chờ dài dài đọc 1 thể cho bõ , không em đau tim mà ngất trên cành quất . hihi.
Uây. Em đọc truyện này thấy thích lắm í. Cảm giác đúng là rất khác các truyện khác. ko hài tưng tửng, cũng ko quá tâm trạng. nhân vật Trâu Vũ rất hay. continuing waiting……
giống ss, thik Trâu Vũ.
em thix truyện này a, chắc e cũng sắp tới tuổi già roài ^^
thank nàng, t thấy truyện này có ý ngĩa nhưng h chưa dám bình luận gì cả, nhưng t rất thích hóng thôi
Tr hay ss a.ma cung phai thoi. Ss, kei, ca ss dennis va cac ss biet tieng Bong nua.deu la nhung ng dc linh ngo truoc nh tr nay.duong nhien co uu the de chon tr chuan cho moi ng roi. Thank ss
hi hi, thì cũng chỉ hơn mọi người vì mình biết tiếng nên có thể đọc trước nội dung rồi quyết định có dịch hay không.
Có điều gu đọc mỗi ng khác nhau, ss thấy hay k có nghĩa mọi ng cũng thấy vậy
truyện hay, tks bạn
thanks ss JINI nha
đúng là truyện này rùi
Mình cũng rất thích gu truyện này, có lẽ vì già nên thích thể loại thực tế hơn…
thanks Jini
óa đừng nói chap cuối cho một dao cut đứt tình cảm nha nàng, mong là HE
ây! truyện này xem khó đoán wa’ nhỉ
tk sjs :X:X:X
ss ơi, em đang bấn mấy tr dạng này rồi >”<
hi hi, chịu khó vô nhà ss đê
ngày nào em chả vô, 1 ngày vô mấy lần ấy chứ, hi hi :”>
về làm nốt cái TTL đê, cho ng ta ăn rồi bỏ đói là sao hử? Hựn
óe, em ko nghe em ko thấy em ko tin những gì ss nói… *xách dép bỏ chạy*
*lôi lôi kéo kéo* quay lại mau
*đạp bàn* đứng im
em chạy rồi, em ko biết gì hết đâu >”<
ss ơi, hỏng hình tượng thục nữ hết, cơ mà ss có phải thục nữ hem ta
ss chỉ dám là thục lữ thui :”>
Thanks sis nhiều, dù em trưởng thành cũng không phải mà trẻ con cũng không phải nhưng em rất thích thể loại như truyện này, đọc nhẹ nhàng, sâu lắng.
cang doc cang hang
mình là thành viên mới mong dc sự ủng hộ của mấy bạn
mới đọc 2 chương thôi mà thích quá đi, thanks chị
Pingback: Tình yêu thứ ba [Read Online] « khotruyendownload