Tình yêu thứ ba: Chương 2.1

Chương 2:

Cho dù cô có lý do hợp tình hợp lí đến thế, sau lần thứ hai gặp anh, dáng vẻ anh vẫn lưu lại rõ nét trong trái tim cô……

Chương 2.1

Tiểu Nguyệt xuất viện, tôi nhìn chăm chú nó gửi thư từ chức xong, sau đó gửi tới hòm thư phòng nhân sự của công ty. Sau khi gửi đi, nó dùng FOXMAIL nhận thư, con bé này giỏi, thời gian vài ngày có ba bốn chục lá thư mới, nhưng nó nhanh chóng lật ra, rồi tắt máy, trèo lên giường nằm, tôi đoán nhất định là không nhận được thư của người nó mong đợi.

Tôi chỉ hơn nó 3 tuổi, nhưng chúng tôi luôn là hai loại người khác nhau. Nó mẫn cảm đa tình, còn tôi lại cứng rắn kiên định. Chồng trước của tôi khi rời bỏ tôi đã nói: “Trâu Vũ, vì sao em không giữ anh? Nếu em rơi nước mắt vì anh, có lẽ anh sẽ ở lại.” Khi đó tôi cứng cổ nói: “Vì anh mà khóc thì không đáng.” Thực ra, hôn nhân thảm bại, ai nói tôi chưa từng khóc, nhưng tôi không thể để anh ta biết.

Nhưng Trâu Nguyệt, từ nhỏ đã vì đàn ông khác mà viết thư tình, nhật ký, than ngắn thở dài, tôi quen rồi. Nhưng lần này, nó biểu hiện quá mãnh liệt. — Tôi nhớ lại Lâm tổng, khi đó biểu hiện của tôi bất mãn, căn bản không đánh giá tỉ mỉ anh ta, hình như rất cao, da ngăm đen, còn có ánh mắt lạnh lùng. Sao Trâu Nguyệt có thể thích loại người khó gần như thế nhỉ?

Hai ngày sau, tôi luôn ở toàn án nhân dân trung cấp mở phiên tòa để biện hộ cho một thủ phạm cướp tập thể, tuy biết anh ta phạm tội không thể tha thứ, nhưng vẫn muốn cứu anh ta, cho anh ta một con đường sống. Thẩm phán thấy tôi cố gắng như vậy, tốt bụng tiết lộ: “Không hy vọng gì đâu, vụ án này chắc chắn tử hình, ở trên đã quyết định rồi, cô cũng đừng quá đầu tư vào, đừng để người nhà họ hy vọng quá lớn.”

Khi tòa án thẩm vấn, tôi nhìn ánh mắt vô tri nhưng cầu xin sự sống của người thanh niên đó, thầm nghĩ trong lòng: Cuộc đời không phải luôn luôn đều giữ lại chỗ trống.

Sau khi phiên tòa nghỉ, tôi vội vàng ra khỏi toàn án, không dám tiếp xúc nhiều thêm với người nhà phạm nhân.

Trở về văn phòng, vừa ngồi xuống, điện thoại reo. Trâu Nguyệt bên kia nói quanh co: “Chị, phòng nhân sự không phê chuẩn đơn từ chức của em, nói là cho em nghỉ phép 1 tháng, tháng sau quay lại làm việc.”

“Có phải em làm cái quái gì không?”

“Không có, em cũng không muốn trở lại.”

“Đâu ra chuyện như vậy, chẳng có gì không phê chuẩn, em không đi làm là được.”

“Nhưng phòng nhân sự nói, nếu em tùy ý phá vỡ thỏa thuận, thì phải bồi thường 3 vạn đồng.”

“Cái gì?! Đây là cách xử lí gì vậy?”

“Năm ngoái khi em vào phòng tài vụ, hình như có ký qua cái gì đó, nội dung cụ thể em quên rồi.”

“Em chỉ là một thư ký nhỏ, có gì quan trọng vậy chứ, chị sẽ nghĩ cách. Em ở nhà nghỉ ngơi cho tốt.” Tôi cúp máy.

Lúc này, Cao Triển Kỳ đi qua cửa văn phòng tôi, hát lẩm nhẩm điệu hát dân ca, tôi gọi to tên anh ta: “Họ Cao kia, qua đây chút.” Điệu hát dân ca của anh ta chưa hết, người lui bước đi vào, đặt mông lên bàn tôi,  nhìn tôi nồng nàn tiếp tục hát khẽ: “Tôi và em nhẹ nhàng bay, bay qua hồng trần ….”

“Được rồi, được rồi, đừng hát nữa, phiền quá.” Tôi dùng tay chọc lên trán anh ta.

“Sao, muốn tôi an ủi ư?”

“Không cần. Chuyện lần trước nhờ anh đi nghe ngóng, sao không thấy hồi âm?”

Anh ta nhảy khỏi bàn, ngồi lên ghế đối diện, cố ý ra vẻ thần bí nói: “Thực ra tôi hỏi từ lâu rồi, nhưng không muốn kể cho cô.”

“Vì sao?”

“Đàn ông như thế không nên xuất hiện trên thế giới này, căn bản không phải là người.”

“Sao nói vậy?” Tôi kinh ngạc trong lòng, “Biến thái, lưu manh, vô lại” những từ trong đầu tôi phun ra.

“Cô xem biểu hiện này của cô giống như bạn gái tôi, nói tới anh ta liền giống như con sói đã đói 800 năm.”

Tôi sốt ruột: “Anh không muốn nói thì thôi, đừng có thừa nước đục câu, ra ngoài, ra ngoài.”

“Được rồi, đừng sốt ruột, đáp ứng mọi yêu cầu của cô là tôn chỉ của tôi.” Anh ta ngồi ngay ngắn: “Lâm Khải Chính, 32 tuổi, không rõ chiều cao, nghe đồn 1m8, không rõ dung mạo, nghe nói anh tuấn phi phàm. Hiện đang là giám đốc cấp cao của bộ phận tài vụ tập đoàn Trí Lâm, cũng là nhị công tử của chủ tịch Lâm Hồng, có bằng thạc sĩ kinh tế trường Harvard, giỏi tiếng Anh, Pháp. Thận trọng, nhã nhặn, làm việc giỏi giang, tới nay chưa kết hôn, có vị trí tương đương với anh trai trong công ty, thậm chí còn được Lâm Hồng yêu quý, có khả năng trở thành người có tài sản trị giá hàng chục tỷ đồng trong giới kinh doanh.”

Sau khi Cao Triển Kỳ dùng ngữ điệu du dương nói xong những lời trên, nhìn chăm chăm sự thay đổi biểu hiện của tôi, tôi thản nhiên nhìn lại anh ta: “Xong rồi?”

“Xong rồi, còn chưa đủ à? Hàng chục tỷ đồng còn ít?” Lão Cao rất thất vọng.

Tôi không nhịn được bật cười: “Tôi chẳng phải tìm chồng, tôi chỉ muốn hỏi người này thế nào, có phải là người tốt không?”

“Chắc người có nhiều tiền thế, đa phần có chút biến thái.”

“Tiểu  Nguyệt muốn từ chức ở công ty đó, phòng nhân sự không đồng ý, còn nói tùy ý phá vỡ thỏa thuận phải đềm 3 vạn đồng, anh tìm người bạn gái đó nói hộ chút.”

“Còn có chuyện này? Tôi gọi điện thoại.”

Cao Triển Kỳ lấy điện thoại trên bàn làm việc của tôi lập tức gọi đi. Sau khi dùng khẩu khí vô cùng thân mật với bên kia, cúp điện thoại, ngẩng đầu nói với tôi: “Là Lâm Khải Chính chỉ thị bọn họ không được phê chuẩn, bọn họ cũng không còn cách nào. Sao, tên họ Lâm thực sự nhìn trúng Tiểu Nguyệt rồi à?”
Tôi không trả lời anh ta, thầm nghĩ, xem ra thực sự phải gặp người khiến vạn người mê rồi.

Buổi tối về nhà, tôi tranh thủ lúc Tiểu Nguyệt đi tắm, tìm số điện thoại của Lâm Khải Chính từ di động của Tiểu Nguyệt, sau đó trốn trên lan công, trực tiếp gọi vào số anh ta.

Sau hai tiếng chuông, giọng một người đàn ông vang lên: “Alo?”

“Lâm tổng, chào anh!” Tôi trả lời rất cung kính.

“Chị là ai?”

“Tôi là Trâu Vũ – chị gái Trâu Nguyệt, tôi muốn gặp anh nói chút chuyện, xin hỏi hai ngày tới anh có thời gian không?”

Bên kia im lặng vài giây rồi mới trả lời: “Cô đợi chút, tôi không phải Lâm tổng, Lâm tổng lúc này không ở đây, tôi tìm giúp cô.”

Thể hiện nhầm đối tượng, tôi nghiến răng nghiến lợi chửi một câu.

Một lúc sau, vang lên giọng nói trầm thấp khàn khàn: “Chào cô, tôi là Lâm Khải Chính.”

“Lâm tổng, tôi là Trâu Vũ – chị gái Trâu Nguyệt, tôi muốn gặp anh nói về vài việc liên quan tới em gái tôi.” Tôi chẳng thèm khách khí nữa, trực tiếp đi vào chủ đề chính.

“Ngại quá, hiện tại tôi đang ở nơi khác.”

“Vậy khi nào anh trở về?”

“…… 4 giờ chiều thứ 3 tuần sau, tôi ở văn phòng.” Anh ta rất dứt khoát.

“Được, tới lúc đó gặp mặt.”

“Được, tạm biệt.” Anh ta khách khí trả lời.

Tôi gập điện thoại, thầm nghĩ, đây không phải là di động bên người của Lâm Khải Chính, vậy thì, những tin nhắn của Tiểu Nguyệt có tám chín phần đã bị người khác thưởng thức rồi, thật thảm. Trở vào phòng khách, đang thấy Tiểu Nguyệt soi gương trong phòng tắm, trong lòng tôi dâng lên chút chua xót, lẽ nào nó không biết điểm này? Đứa con gái ngốc nghếch này rốt cuộc đang làm gì? Tình yêu không được người ta quý trọng chính là chuyện cười nhục nhã.

Tôi bước tới đằng sau nó, vỗ vỗ vai con bé, dịu dàng nói: “Ngủ sớm đi.”

Tiểu Nguyệt quay đầu ngạc nhiên nhìn tôi, sợ hãi bởi vẻ ân cần niềm nở của tôi.

About these ads

Có mộ phản hồi

  1. Chac chac, Lam dai tong tai kha nang la thich nang Tieu Trau nha minh nen co tinh lam kho nang Tieu Nguyet dang thuong de gap nang Trau nha minh roi.
    Giong chang khan khan chung to chang dang om. Nguoi khac tiep dien thoai cua chang chung to la phai tuy nguoi chang moi nghe dien. Vay tai sao nang nha minh goi cai la duoc thong qua luon? Khong phai la chang dan truoc neu nang goi dien toi thi se nhan dien thoai chu? Chac chac!

  2. hay quá ss ơi. TV tính cách mạnh mẽ làm em rất thích(chắn tại hok đc như người ta :”>) ss tiết lộ TV với anh nào là nhân vật chính đc hok? chẳng lẽ là anh Khải Chính đó?????????

  3. Em thích truyện này quá chị Jini ơi <3 <3 <3
    Trời ơi, em thịch những truyện mà nhân vật nữ chính lý trí, tỉnh táo như Trâu Vũ nhà mình này, chứ nhiều khi gặp phải nhân vật yếu đuối quá, em chịu không nổi ^^
    Em tò mò không hiểu anh LKC iu chị TV nhà mình từ bao giờ, vì em đọc phần giới thiệu có nói là anh iu chị từ khi chị còn chưa biết anh là ai mà ^^

  4. Thanks Chị Jini!

    Thik nữ chính tính cách kiên cường dứt khoát,xử lý ông chồng trước rất đẹp đã ko còn iu mình thì cứ để anh ta ra đi.Mong chap tiếp theo của chị!

  5. em ủng hộ ss Jini. Cảm ơn ss rất nhiều, bận nhiều việc mà vẫn dịch truyện cho mọi người đọc.
    trời ơi, em thích truyện này. Em đọc chương 1 với phần đầu của chương 2 mấy lần rồi. Truyện này thật sự hay mà

  6. đọc chap này xong lại quay lại đọc văn án
    *chống cằm, suy nghĩ*
    chắc chắn là yêu TV ồi
    có phải chấp nhận yêu anh ý , zồi lại thấy có lỗi với Tn nên vừa ngọt ngào lại vừa đau khổ không hả ss:|

    • tiếc là Jini không thích, tự sát chỉ vì một người đàn ông không hề có chút tình cảm với mình thì thật đáng trách và đáng tiếc. Những người con gái tự tử vì tình, Jini đều ghét hết. Vì họ vô trách nhiệm với bản thân và người thân trong gia đình. Mình thik Trâu Vũ, con người mạnh mẽ, lý trí, tỉnh táo nhưng cũng rất tình cảm.

  7. Pingback: Tình yêu thứ ba [Read Online] « khotruyendownload

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s