Chương 14.2
Vừa xa nhau chưa lâu, cô đã để bản thân trở thành thế này, quả nhiên anh không nên rời xa cô! Xa nhau năm 18 tuổi, khiến cô chịu khổ sở, xa nhau năm 27 tuổi, lại là nằm trên giường bệnh, đến mạng cũng sắp không còn, mà cô còn ác tới nỗi định đến lần gặp mặt cuối cùng cũng không cho anh gặp!
Anh biết không nên tin lời hứa của cô, cả đời chưa từng trải qua hướng đạo sinh sao có thể có nhân cách hướng đạo sinh gì chứ? Anh thật ngốc một cách đáng chết!
[Anh, đừng tức giận, chúng ta lâu lắm không gặp rồi, em thực sự rất nhớ anh, anh đừng vừa trở về đã nổi xung với em, một chút em cũng không cảm nhận được tình anh em của anh.] Giọng nói êm ái khe khẽ, chóp mũi vẫn cọ nhẹ vào cổ anh.
[Đừng nhiều lời! Nũng nịu cũng không có tác dụng, ai thèm có tình cảm anh em với người mang anh ra để giỡn!] Nói như vậy, hai tay vẫn bận rộn chuyển động trên người cô. Cô gầy đi rất nhiều, dường như chỉ còn lại xương, anh ra sức ôm, đau nhói nơi con tim.
Buông tay, anh đánh giá cô từ trên xuống dưới. [Lại đây, để anh trai xem xem em nào.]
[Em bây giờ … trở nên rất xấu nhỉ?] Không thể ngờ, xa nhau lâu vậy, vừa về lại để anh nhìn thấy bộ dạng bệnh tật tới mức tiều tụy nhất của cô, anh có rất thất vọng không? [jini83.wordpress.com]
Vốn dĩ từng nghĩ bao lần trong lòng về khả năng khi gặp mặt, cô sẽ trang điểm thật xinh đẹp đi đón anh, bây giờ hoàn toàn hỏng rồi.
[Không đâu.] Giọng anh khàn khàn, năm ngón tay nhẹ nhàng lướt trên mái tóc cô, anh còn thấy bộ dạng hai dòng nước mũi, tóc vẫn lộn xộn, trong mắt anh, Tình là Tình, trước nay không có phân biệt đẹp hay xấu.
[Đáng tiếc, bây giờ em không nhìn thấy rồi …] Cô rất muốn, rất muốn thấy anh. Anh của tuổi 30, nhất định càng có sức hấp dẫn của người đàn ông trưởng thành. Anh kéo tay cô, đặt lên mình, nói nhỏ: [Em có thể cảm nhận anh.]
Ngón tay thon nhỏ bắt đầu trượt trên mặt anh, sau khi không nhìn thấy, xúc cảm lại nhạy bén hơn. [Giống như em nhớ, vẫn đẹp trai như thế, nhất định là có rất nhiều phụ nữ bị anh mê hoặc rồi, đúng không?]
[Anh không biết.] Điều đó trước nay không phải điểm quan trọng anh quan tâm.
[Nếu muốn biết, tự mình hăng hái lên chút, nhanh chóng khỏe, có thể tận mắt thấy anh rồi.]
[Anh --- sẽ luôn ở bên em ư?]
[Uh, anh sẽ ở bên em, thấy em khỏe lên.]
Có thể không? Anh cũng là bác sỹ, chắc rõ hơn ai hết, loại bệnh này không thể khỏe lên…
[Anh, anh biết không? Sau khi em biết bệnh của mình, em không buồn, chỉ lo lắng mà thôi, em lo anh sẽ không thể chịu đựng được. Quang Ngạn, chị Tâm Bình, còn có mỗi một người em quen, họ đều sẽ đau lòng, có điều đều có thể qua đi, nhưng anh thì khác, em không muốn anh ở bên cạnh em, nhìn em bị đau đớn giày vò vì bệnh tật, sau đó tàn nhẫn muốn anh tận mắt nhìn em chết, em biết điều này sẽ khiến anh sụp đổ, vì vậy em không để bất kỳ ai nói cho anh biết, em dặn dò họ, những bức tranh này giữ lại cho anh, sau này nếu anh nhìn thấy, sẽ hiểu, em lấy hết ánh sáng và hơi ấm cuối cùng trong cuộc sống, lưu lại tình cảm cả đời cho anh, những thứ này đủ để giúp anh chống đỡ sự bi thương anh phải chịu đựng…]
[Em không màng tính mệnh mà vẽ, không màng tính mệnh nhớ anh, không ngừng chạy đua với thời gian, giành từng phút từng giây, cho tới khi không nhìn thấy, trước khi thân dưới hoàn toàn mất đi cảm giác, trong tay em cũng đều cầm bút vẽ, thấy bức tranh góc kia không? Đó là bức tranh cuối cùng em vẽ, cũng là bức em không nỡ chia sẻ cùng người khác.]
[Thấy rồi.] Dưới bóng cây, người con trai và người con gái hôn nhau, đắm chìm trong ánh trăng, sợi dây chuyền hai trái tim nằm lặng lẽ trước ngực người con gái, hòa trộn nước mắt và nụ hôn, thê lương nhưng cũng ngọt ngào.
Đây là ký ức tình yêu cuối cùng giữa họ, vào đêm tân hôn của anh hôm đó. [jini83.wordpress.com]
[Đáng tiếc là …. Thường cảm thấy thiếu chút gì đó, hiện nay đến cầm bút em cũng không làm được ……]
[Ví dụ --- Ánh sáng và dáng hình, ngày và đêm, sự luân phiên thay đổi của thời gian.?]
[Anh thấy rồi?]
[Ừ.] Anh khẽ đáp. [Anh bổ sung thay em nhé?]
[Vâng.] [jini83.wordpress.com]
Được sự cho phép của cô, anh cầm bút, suy nghĩ một lúc, khẽ viết bên cạnh:
Trộm một buổi tham vui
Đổi một đời nhung nhớ
Từ đó phương nam bắc
Hai đoạn của địa cầu
Gặp nhau cũng tương tư
Xa nhau cũng nhung nhớ.
[Thiên đường và địa ngục, hai đoạn cán cân tình yêu, anh và em mãi không thể gặp nhau ở cùng một điểm.] Không nên là kết cục của họ -đây mới là điều anh muốn.
[Anh viết gì?]
[Không nói cho em, đây là trừng phạt]
[Anh --] Cô phản đối.
[Tình, giữa chúng ta, không cần nhiều lời, đúng không?]
Cô im lặng một lúc, anh tiếp tục nói: [Chúng ta đã bỏ lỡ quá nhiều, quá nhiều rồi, có phải anh em không thì sao? Có huyết thống không thì sao? Sự thân thiết giữa chúng ta trước nay chẳng phải thể xác, những bức tranh của em không phải muốn nói với anh chính là điều này ư? Vậy thì, quy tắc thế tục có quan hệ gì? Sau khi xem tranh của em, anh luôn nhớ lại ngày em 15 tuổi, như anh, như em, vì sao phải có khác biệt? Cuộc đời con người yếu ớt vậy, lần này, anh muốn buông thả bản thân, chỉ cần trái tim anh không thay đổi, trái tim em cũng không thay đổi, như vậy là được rồi ư?]
[Anh ---] Có thể không? Thật sự có thể như vậy ư?
Khi một người sắp đi đến tận cuối con đường đời, rất nhiều việc trở nên bé nhỏ không đáng kể, cô muốn nắm giữ cuộc sống còn lại, đốt cháy anh bằng quang nhiệt cuối cùng.
Nhẹ nhàng, cô mỉm cười, cô nghĩ, đây chắc là nụ cười đẹp nhất đời này. Dựa vào khuỷu tay anh, cô hỏi khẽ: [Anh, anh nhớ hôm nay là ngày gì không?]
[Đánh chết anh cũng không dám quên.] [jini83.wordpress.com]
[Ngoài kia … lại đang mưa phải không?] Cô nghe thấy tiếng mưa, cũng ngửi thấy mùi đất.
[Không sao, rất nhanh sẽ tạnh thôi.]
[Vậy, đợi mưa tạnh, anh không thể nuốt lời rồi!]
[Yên tâm, lần này chẳng phải anh về rồi ư? Bây giờ em có thể bắt đầu nghĩ, sau khi tạnh mưa muốn đi đâu.]
[Em muốn đi xem tuyết. Cảm giác những bông hoa tuyết lành lạnh rơi trong lòng bàn tay, cả đời em chưa bao giờ được nhìn thấy tuyết, tiếc là lúc này, Đài Loan không có tuyết…]
[Không sao, anh có thể đưa em đi Nhật Bản, Thụy Sỹ, đi tất cả các nước có thể nhìn thấy tuyết, đảm bảo em nhìn thấy một vùng tuyết trắng xóa.]
[Nhưng, bây giờ em không nhìn được rồi …]
[Em có thể cảm nhận.]
[Chân của em không có cảm giác, không thể đi…]
[Anh có thể ôm em, cõng em, đẩy xe lăn cho em, rất nhiều cách.]
[Thể lực em không tốt như trước, rất dễ bị mệt, không đi xa được.]
[Vậy thì không cần đi xa, khi em mệt, bất cứ lúc nào có thể dựa vào anh nghỉ ngơi, thể lực anh tốt hơn em.]
[Em có thể bị co cơ, đau đớn, khó chịu như bị kim châm.]
[Anh xoa bóp giúp em, làm vật lý trị liệu, đừng quên, anh là bác sỹ, biết chăm sóc em thế nào.]
[Em sẽ liên lụy tới anh …] [jini83.wordpress.com]
[Nói linh tinh, em chỉ có thể mang lại niềm vui cho anh.]
Cô nói một câu, anh đáp lại một câu, cuối cùng, cô mỉm cười.
[Thật không? Vậy, anh à, anh nhanh cầu nguyện cho em, để mưa tạnh sớm.] Cô đã đợi bao năm rồi, đây có lẽ là sinh nhật cuối cùng trong cuộc đời cô, không thể đợi hơn được nữa, cô sợ…… sau này không còn sức tiếp tục đợi chờ.
[Được. ] Anh nói khẽ, sự chua xót dâng lên tận cổ họng, anh nén nuốt xuống.
[Anh, anh chưa đóng kín cửa số à? Nước mưa vào tận đây.] Cô sờ sờ giọt nước trên mặt, một giọt, hai giọt, chảy trên mặt cô. Nước mưa, lại ấm ư?
[Xin lỗi, anh đóng ngay đây.] Anh cố nén nghẹ ngào, lau qua loa nước mắt trên mặt.
[Không cần đâu, anh đừng đi.Em mệt quá, anh ôm em để em ngủ một chút được không?] Cô mệt mỏi nhắm mắt.
[Được, em ngủ, anh sẽ không rời một bước.] Anh cẩn thận ôm cô, nhẹ nhàng vỗ về.
[Uhm, anh nói đấy nhé! Không thể không gặp, không thể lại để em không tìm thấy anh đâu!]
[Ai bướng như em! Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần chạy linh tinh đều là em, khiến anh tìm khắp các cây, lôi em về nhà.] Cho dù trước đây, bây giờ, anh luôn đứng nguyên chỗ cũ chờ đợi, chưa từng rời một bước.
[Hì --] Cô tin, cho dù cô trốn nơi nào, anh nhất định tìm thấy cô. Cô an tâm nhắm mắt, âm thanh dần dần mơ hồ— [Anh, hình như em quên không nói với anh một câu rồi …]
[Câu gì?] [jini83.wordpress.com]
[Đợi em tỉnh dậy… đợi sau khi em tỉnh, nhất định nói với anh…]
[Được, anh đợi em.] Anh nhẹ nhàng hứa.
Cơn gió nhẹ thổi tung bản nháp phác họa chưa hoàn thành, từng trang từng trang lật bay theo gió, hàng chữ lộn xộn trong đó –
Nếu như, em còn có thể sống thêm một ngày, em muốn dũng cảm nói cho anh biết – Em yêu anh!
Dâng tặng anh sự đẹp đẽ của 24 tiếng đồng hồ cuối cùn , vẻn vẹn em có.
Chờ đợi kiếp sau, hóa thành con ve mùa thu, hát cho anh khúc ca du dương mùa hạ.
Gió đột nhiên ngừng thổi, ngoài cửa sổ mưa phùn ngừng rơi.
Hi tem. Truyện thật hay nhưng thương cho hai nhân vật chính quá
bi kịch
phong bi
Tks ss
hay quá :’(
tai sao? cuoi cung TT lai chet? tai sao? HV biet song nhung ngay sau the nao?
tai sao? tai sao? tai sao
cac nang sieu nhanh. thanks
thanks ss
ai da, buon qua di
đọc cái kết này mình cũng chẳng biết là SE hay HE nữa, thấy buồn miên man,đúng là bi kịch:(
thanx ss nhìu ạ
het roi sao?????????? so sad…………
Hic, truyện này lấy nước mắt của người ta còn dữ dội hơn truyện Quỳnh Dao rồi.
chưa hoàn mà nhà mình ơi, còn 5 chương nữa!
tks Jini đã share 1 truyện hay thế này!
Còn 5 chg ah? Tớ bớt lo hơn rùi. hic. Vẫn mong 2 người sẽ có những kỉ niệm đẹp phút cuối. bụp phát hết ngay thì đứt ruột đứt gan mất
truyen buon qua, hix, minh da theo doi truyen tu dau den gio, cam on ban nhieu (xin loi vi minh khong co font tieng Viet)
buồn quá
;( thương Tình quá
Truyen hay qua, cam on Jini da chia se. Blog cua ban vua co truyen vui, lai vua co truyen buon… cai nao xem cung thich.
thanks
Cảm ơn Jini nhiều!
Truyện thật hay!
lại khóc rồi
buồn quá
anh em thì có sao đâu
miễn yêu nhau rồi ở bên nhau là được mà
Thanks ss Jini
Đọc truyện này lại nhớ đến Giai kỳ như mộng của kei .
Tại sao những chuyện hay đều có nhiều nước mắt thế này ?
Thank Jini nhiều.
thanks ss!
đọc xong mà não hết cả lòng ,bùn quá hihxixhix, nhưng truyện còn chưa kết thúc ,nhỡ sau cơn mưa trời lại sáng thì sao nhỉ ???Thanks ss nhìu :***
thanks ss
TT__________TT
eo oi, sao luc nao vao nha nang ta cung thay toi may chuc nguoi o tren rui vay, nhanh qua di
thanks ss^^
thanks ss.buon wa
Thuong TT qua, bi h ho song canh nhau thi sao, co y da khong con nhin thay HV roi, co the co y la 1 hoa si, chi bang ban tay cung cam nhan duoc nhieu thu, nhung the thi sao, tac gia nay nhan tam qua moi ng nhi, du om dau cung dung de nhan vat chinh bi mu chu. Hic hic. Thanks Jini
nước mắt thành sông…
thanks ss Jini!
hanh fuc la khi iu & dc iu
doi voi 2 ng nay chi co the thoi cug da rat hyppy roi
HE mà nước mắt lại chảy
TT___TT
thank ss Jini
em thích nhất câu
“thiên đường và địa ngục
hai đoạn cán cân tình yêu
anh và em mãi không thể gặp nhau ở cùng một điểm”
thanks
giong trai tim mua` thu the’…
Có phép màu nào k…………………………
Thanks SS jini.Hôm qua đọc một lèo hết bộ láng giềng hắc ám của SS cười nắc nẻ.Hôm nay đọc thất tịch lại khóc như mưa.Huhu.nước mắt em đang chảy ròng ròng nè…
Truyện này thật khiến tim đau nhức nhối.Làm em nhớ đến cảm giác khi xem trái tim mùa thu.tiếc một điều,
2 nhân vật chính lại là anh em ruột.
HIc đau lòng quá. đọc mà cứ khóc thôi, 2 người này yêu nhau đến khắc cốt ghi tâm mà k thể đến với nhau. Mà Tình Tình còn sắp chết. Buồn quá…
Gió đột nhiên ngừng thổi, ngoài cửa sổ mưa
phùn ngừng rơi. …????? Mưa ngừng rơi ưh .có phải sẽ xuất hiện kì tích không
Thật là buồn. Huhu…em khóc ướt cả gối lun rồi. Dù sao thì 2ng cũng đã hiểu rõ tình cảm của đối phương rồi. Nhưng mà vẫn buồn…