Chương 14. Vĩnh hằng
Chương 14.1
Đây là triển lãm mang tên [Hồi ức]
Vừa trưng bày đã gây chấn động, giành được trái tim của nam nữ, già trẻ, đứng trước mỗi một bức tranh, mỗi người đều nín thở, bị chấn động bởi tình cảm mãnh liệt bộc lộ ra từng trong tranh, không ai nỡ dời mắt.
Thời thơ ấu, chàng trai trầm tĩnh ôm quyển sách và cô gái ngủ say trong lòng anh dưới cây khế; tới thời niên thiếu, thiếu niên dịu dàng tuấn tú và thiếu nữ bé nhỏ trong sáng ngây thơ kề vai nhau dưới mưa, không ai có thể nghi ngờ tình cảm đôi nam nữ trong tranh thắm thiết biết bao.
Có lúc, cũng nhìn thấy trong thời gian đó người phụ nữ lớn tuổi và người đàn ông đi qua nhau, khuôn mặt uy nghiêm, đôi mắt nhân từ … tựa như một bộ phim ghi lại sự trưởng thành, thời khắc niên thiếu hạnh phúc nhất.
Một họa sỹ vô danh chưa có tên tuổi, trong chốc lát nhận được sự chú ý, các tờ báo văn nghệ lớn tranh nhau đưa tin, ca ngợi ngôi sao tương lai có tiềm lực nhất.
Ngày thứ 6 của triển lãm, một người đàn ông đứng lặng trước bức tranh nào đó, tròn chẵn 3 tiếng đồng hồ.
Trong tranh, vẽ dáng nghiêng của người đàn ông, đón ánh sáng, hình dáng mờ mờ thấp thoáng phác họa ra gương mặt anh tuấn, đôi lông mày bán liễm, giấu đi tâm sự nặng nề u ám nơi đáy sâu, nền lại là một màu đen tối trong ánh nắng mặt trời,.
Mâu thuẫn nhưng cũng rất mãnh liệt.
Bức tranh đó mang tên [Ánh sáng và dáng hình]
Giới thiệu vắn tắt dưới tên bức tranh chỉ viết vài hàng chữ đẹp đẽ –
Ánh sáng và dáng hình, ngày và đêm, sự luân phiên thay đổi của thời gian.
Đàn ông và phụ nữ, sống và chết, hai đầu của cán cân tình yêu.
Thiên đường và địa ngục, em và anh mãi không thể gặp nhau ở cùng một điểm.
Người đàn ông trầm lặng đứng, rất lâu, rất lâu —
Không ai chú ý, hai hàng lệ trên khóe mắt anh lặng lẽ rơi xuống.
Cửa phòng bệnh mở khẽ, người con gái ngủ yên trên giường lập tức tỉnh dậy.
[Cô y tá, cô trở lại rồi à?]
Người đến nhẹ nhàng chậm rãi từng bước lên phía trước, không dám tin tưởng giơ tay ra, lắc nhẹ hai cái trước mắt cô, anh há hốc miệng, không thốt lên lời.
Sợ bản thân không khống chế được nỗi buồn, anh cố nén quay người, dùng đôi tay run rẩy, mang lọ hoa đến.
[Tôi ngửi thấy hương thơm hoa ngải tiên dại. Cuối cùng cô mua đúng một lần hoa này, tôi rất thích hương thơm hoa ngải tiên dại!] Cô cười khẽ, vô thức giơ tay xoa trước ngực, sờ không thấy thứ đáng lẽ nên tồn tại, thu lại nụ cười, cô sợ hãi tìm kiếm. [Cô y tá, phiền cô tìm giúp tôi sợ dây chuyền tôi đeo trên người không biết rơi đâu rồi, sợi dây đó rất quan trọng với tôi, tôi không thể mất nó--]
Anh ngoái đầu nhìn, ánh mắt tìm kiếm trên bên gối, đặt vào trong tay cô.
Cô vuốt nhẹ hình dáng đồ trang sức, thu vào lòng bàn tay, sau đó thở nhẹ, lộ rõ nụ cười đầy mãn nguyện.
[Tôi còn nhớ cô từng hỏi vì sao lại quý sợi dây chuyền này đến vậy, xem ra giá trị của nó không cao. Thực ra cô nhầm rồi, nó đối với tôi mà nói, ý nghĩa tương đương với sinh mệnh, vì đây là của một người rất quan trọng tặng tôi, là bằng chứng anh ấy đã từng yêu tôi. Anh ấy rất đẹp trai, nếu cô gặp anh ấy, sẽ không hỏi tôi, người như ông Tề tốt thế, sao tôi không chấp nhận ông ấy. Trong cuộc đời có anh ấy rồi, tôi đã không thể rung động với bất kỳ một người đàn ông nào.]
[Nhưng, tôi đã đuổi anh ấy đi. Tôi nói, tôi không cần anh ấy nữa; tôi nói, tôi muốn bắt đầu lại từ đầu; tôi nói, sự tồn tại của anh ấy cản trở tôi tìm thấy hạnh phúc … Thực ra, những lời đó đều gạt anh ấy, tôi chỉ muốn để anh ấy tự do, sau khi mất đi anh ấy, cuộc đời tôi đã không còn hạnh phúc nữa…]
Cô hít hít mũi, cố ép dòng lệ lại nơi đáy mắt, nụ cười đau khổ vô cùng. [Xem, tôi rất giỏi nhỉ, anh ấy không nghi ngờ chút nào, thiệt thòi anh đã hiểu tôi đến thế, có lúc còn nghĩ thật khâm phục bản thân, có thể giấu anh ấy một cách thành công, hơn nữa đã được 3 năm, nếu anh ấy biết nhất định sẽ tức chết mất, ha ha! Dù sao tôi cũng không đợi được tới ngày đó, anh ấy cho dù không tha thứ cho tôi cũng không sao, nhưng … nhưng .. tôi rất nhớ anh ấy … rất muốn, rất muốn gặp anh ấy một lần nữa …] Không thể kìm được nụ cười run rẩy, cô nghẹn ngào nói ra.
[Vì vậy mỗi lần nhớ anh ấy, nhớ tới không thể chịu được, tôi liền nắm chặt sợi dây này, cảm giác anh ấy vẫn bên tôi, nó là nơi tôi gửi gắm nỗi nhớ nhung, như vậy, tôi có dũng cảm tiếp tục chống đỡ …]
Hai tay anh nắm chặt thành bàn, sợ bản thân không kiềm chế nổi chạy lên trước, không phải hung dữ đánh cho cô một trận đau, thì sẽ là ôm chặt cô tới nỗi vỡ vụn.
Chớp đi giọt nước mắt lăn ra khỏi khóe mắt, cô động tay muốn đeo sợi dây chuyền lên, cài mấy lần không được, cô lúng túng cười. [Có lẽ lại phiền cô nữa rồi, đeo giúp tôi sợi dây chuyền, được không? Tôi không nhìn thấy --]
Anh hít sâu, nuốt sự chua xót xuống yết hầu, giúp cô đeo sợi dây đồng tâm lên.
[Ối, còn nữa, lâu rồi tôi chưa viết thư cho anh trai tôi, anh ấy sẽ lo lắng, có thể phiền cô viết theo nội dung tôi đọc không, in bằng máy tính, nếu không anh ấy sẽ nhận ra nét chữ. Tôi không muốn lại phiền Quang Ngạn nữa, tôi lần nào cũng làm điều khiến anh ấy khó xử, lần này bắt anh ấy giúp tôi che giấu anh trai, sau khi anh trai tôi biết, nhất định sẽ đánh anh ấy mất nửa mạng, tiếc là lúc đó, tôi đã không thể nói giúp anh ấy rồi, thực sự cảm thấy rất có lỗi với anh ấy…]
Muốn nói giúp cũng không kịp nữa, sau khi hỏi ra địa chỉ bệnh viện, anh đấm Tề Quang Ngạn tới mức phải vào phòng cấp cứu của bệnh viện.
[Cô y tá, phiền cô nâng tôi dậy, cô hơi khát, muốn uống nước.]
Anh rót nửa cốc nước, cắm ống hút, giơ tay đỡ cô. Đang định nhận cốc nước, cô đột nhiên buông tay, cốc nước rơi xuống đất, tạo ra tiếng thủy tinh vỡ lanh lảnh.
[Anh ……]
Anh mím chặt môi, cắn chặt môi không lên tiếng.
[Anh, là anh đúng không? Em cảm nhận ra được anh …] Hơi thở của anh, còn có cảm giác được anh chạm vào, đến chết cô cũng không thể quên!
Cô cấp bách dò theo lồng ngực áp ở sau, hướng lên bờ vai, tìm thấy khuôn mặt ngày nhớ đêm mong, cô tham lam thèm khát vuốt ve, dùng ngón tay ghi lại diện mạo anh tuấn mà cô yêu sâu sắc, sau đó ôm chặt cổ anh: [Anh, em rất nhớ anh --]
[Em còn mặt mũi nào mà nói, Thẩm Thiên Tình, em là tên đại lừa đảo!] Thẩm Hàn Vũ khàn giọng rít khẽ, ra sức ôm cô.
[Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi ..] Cô lặp đi lặp lại lời xin lỗi cùng với những giọt nước mắt, liều mạng quấn lấy.
[Không kịp rồi! Anh đã nói, nếu em lừa anh, anh tuyệt đối không tha thứ cho em, món nợ này chúng ta phải tính! Đợi em khỏe lên, còn có chỗ thương lượng, nếu không, em hãy đợi đấy!]
Trong mắt anh cũng có giọt lệ, khi nói những lời tàn nhẫn lại không nỡ buông lỏng thân hình trong vòng tay.
convert ở đâu ở đâu ở đâuuuuuuuu
uh, đúng tùi, convert ở đâu?????????????????
Tem, tem.Đọc lâu rùi nhưng mình không comment. Truyện buồn nhưng hay ss ah
thanks ss..càng đọc càng thẫm nỗi đau của 2 nhân vật..thật chỉ muốn đọc thật chậm cũng như 2 ng bọn họ đều muốn thời gian trôi thạt chậm thật chậm nếu có thể mà ngừng lại ở thời khắc họ đc bên nhau …thanks
Thật là 2 tên lừa đảo, huhu.
Hic! Luc gap lai thi em chi co the cam nhan anh thoi
Mình không cầm được nước mắt, sao lại oan nghiệt thế này!
Tks ss
haizz, đọc chương nào cũng khóc…khóc hoài hết nước mắt luôn=(, thanks ss nhiu.
thaks ss, doc truyen cua ss xong roi nc mat
Oi troi oi… thuong qua.
Tinh yeu khac cot ghi tam TT____TT
TT.TT
Tks Jini! Đúng là tình yêu ngang trái mà khắc cốt ghi tâm!
mềnh muốn bản convert huhu huhu
thanksssss
buồn nhưng sâu sắc, tình yêu bị ngăn cấm, thương cho cả hai nhân vật chính
Thương quá!
Cảm ơn bạn, Jini!
Thank ss
Nhanh quá
Bệnh TT nặng cỡ vầy rùi
Đau lòng ing
ôi,thế là truyện này sắp hoàn rồi, thật luyên tiếc biết bao.sis ơi, sau truyện này sis có định làm truyện nào giông s thế này nữa không.nếu có sis nhớ thông báo trước để e còn chuẩn bị khăn giấy nữa
thank sis nhiều.hôn sis cái nào *chụt*
Thanks ss!
*chấm chấm nước mắt*
thanks ss nhiều^^
thanks ss^^
huhu cảm động quá, Thanks ss
thanks jini nha!truyện cảm động quá
“Ánh sáng và dáng hình, ngày và đêm, sự luân phiên thay đổi của thời gian.
Đàn ông và phụ nữ, sống và chết, hai đầu của cán cân tình yêu.
Thiên đường và địa ngục, em và anh mãi không thể gặp nhau ở cùng một điểm.”
cag doc n~ loi nay cag han TB. ban than Tinh cug bit ko the gap HV o cug 1 d vay ma sao TB con no cuop mat may ngay Tinh dc o ben HV. tam trag ng bi benh nao cug jog nvay ca n TB ko om ko dau sao ko the rog lg dc nhu khi co nc voi HV, bo qa tat ca
thak ss
Bạn ơi sao pạn ko thấy TB có nỗi khổ riêng của mềnh, mà chỉ trách mắng TB, pạn sao ko hiểu cảm giác ở bên cạnh ng mình yêu nhưng trái tim của ng áy lại hướng về ng khác, cô bao dung vs tất cả những j HV gây ra thương tổn cho bản thân mình, nếu cô muốn đọc chiếm HV mà HV ko đồng ý liệu cô có làm đc ko , sao cứ trách cô chia cắt, đêm tân hôn ở một mình trong căn phòng tĩnh lặng là pạn pạn có chịu đc ko, chả có cái j là cướp mất cả, ko fải HV đồng ý rồi thì hai ng mới kết hôn đc chứ,
ồ, mình đọc truyện này quá lâu rồi. Giờ trả lời cmt nó sẽ k giữ được cảm xúc như lúc đọc nữa. Nhưng tựu chung đến giờ phút này dù chả nhớ gì nữa mình cũng k thích TB (k nhớ tên nữa rồi). Yêu ghét 1 người là suy nghĩ chủ quan của mỗi người. Bạn hỏi mình “sao k hiểu cảm giác ở bên cạnh người mình yêu nhưng trái tim của người ấy lại hướng về người khác”. Đúng là mình k hiểu bởi mình sẽ k làm như thế. Mình k có khái niệm đồng cảm với những người k chung suy nghĩ, bởi muốn cũng chả nổi. Nếu yêu mà biết người ta k yêu mình, đã cố làm mọi cách nhưng k có khả năng hướng về đó về phía mình thì tốt nhất đừng ở cạnh, yêu thì cứ yêu thôi. Nói như vết thương để lâu k động đến sẽ lành, chứ cứ chà đi chà lại thì bao giờ mới khỏi. TB chọn ở lại thì phải chấp nhận làm người chịu đau khổ thôi. Đây là cái kết quả thấy được, TB vẫn chọn, trách mình chứ đừng trách ai. Còn bạn bảo là bao dung. Ừ, đúng là bao dung. Vì sao?? Vì yêu sâu nặng nên mới thế, yêu nhau thì yêu cả đường đi lối về mà. Mình nói là chia cắt bởi vì, ai đi đấu với 1 người sắp chết, người ta còn sống được bao lâu để mà tranh giành với mình. Vốn dĩ k cần tranh đã chả thắng được. Nếu TB k giấu Hàn Vũ tin tức về bệnh tình của Thiên Tình thì mình nể hơn nhiều, lúc đấy Hàn Vũ cũng sẽ nhìn cô ấy với con mắt khác chăng?? TB trong tình cảm này, mặc định là sẽ tự ti cả đời rồi, k có niềm tin vào mình, vào tình cảm thì tốt nhất chả cần nên níu kéo. Mà mình nói là cướp mất những ngày cuối cùng của Thiên Tình chứ k phải là cướp mất Hàn Vũ. Nói thẳng mình cũng chả thích Hàn Vũ đâu. Nhưng mình thích Thiên Tình.
P/S: cảm ơn đã đọc cmt của mình =D
Cảm ơn bạn đã nhớ, truyện này sẽ được Amun xuất bản trong năm nay bạn ạ
hjc. cam dong qua. ai biet ban covert o dau k. bao minh voi.
Convert o tang thu vien ay.o tren wattpad cung co.ten truyen goc la tháng bảy thất nhật tình – Lâu Vũ Tình.cu go vao google la ra het.ma tr nay cung sap het oy,chac con 1 chuong nua voj phjen ngoaj nua thuj
hix, chả bít phải cm gì nữa…..chỉ thấy thật buồn….và nước mắt cứ chảy dài…..ss jini cho em up truyện này lên FB của em được k ạ? em đợi sự đồng ý của ss đấy. thank ss nhiều
ukie, chỉ cần em ghi rõ nguồn và người dịch thui
Huhu*khoc loc tham thjet*.*le tuon dam dja* .that la cam dong qua,ss djch hay qua,rat tjnh cam. Cam on ss
thanks
huhuhuu… em ghét Jini…………………
bít làm seo giờ, Jini lại cứ êu em Ice cơ, k bít đâu
(
Hựn ss… huhuhuuuhuhuu… em cứ hy vọng… hy vọng… cuối cùng cũng k còn hy vọng gì… huhuhuuu… em thương Thiên Tình quá
trò đùa của số phận ư ….
truyen doc buon wa
huhuhuhuhuh
toi nghiep thien tinh va han vu wa
hôm nay vào tới đây, và đọc được truyện này, 1 trong những câu truyện hay và cảm động nhất trc h mình đc đọc, thanks bạn vì đã dịch 1 truyện hay như thế <3