Thất tịch không mưa: Chương 12.2

Chương 12.2

Cô không biết đêm tân hôn anh mất tích, cả đêm không về, sau này sẽ giải thích thế nào với chị Tâm Bình, hoặc chẳng giải thích gì, cho dù anh làm gì, chị Tâm Bình cũng luôn châm chước cho anh.

Nhưng, cô thấy trong mắt, cô là vật cản giữa họ, cho dù chị Tâm Bình không nói gì, lặng lẽ bao dung. Cô đều rõ hơn ai hết, chỉ cần còn còn ở đây một ngày, họ mãi mãi không thể có cuộc sống vợ chồng bình thường.

Thế là, khi bắt đầu học kỳ mới, cô nói với Thẩm Hàn Vũ, cô muốn ở trong ký túc xá của trường.

[Sống trong nhà tốt thế, vì sao phải chuyển vào ký túc xá của trường? Ra ngoài rất bất tiện.]

[Em ở nhà, anh càng không tiện đấy ư?] Cô chớp chớp mắt, cười nhẹ như có ý. [Hiệu quả cách âm trong nhà không tốt, sau khi em chuyển ra ngoài, thì không cần khiến chị dâu [tiêu âm] nữa.]

Thẩm Hàn Vũ đứng im, nhíu mày. [Đừng có trưng ra khuôn mặt tươi cười  với anh, anh không phải không hiểu em.] Cười giả tạo thế kia, cô đang lừa ai chứ?

Cô bỏ nụ cười gượng ép, thở dài. [Nếu không anh muốn em thế nào? Ở đây, đối với em thực sự tốt hơn không? Đáp án anh rất rõ! Sớm muộn gì cũng phải buông tay để em đi, bây giờ anh còn cố chấp gì nữa?]

[Anh ……] Anh không trả lời được.

[Em sẽ chăm sóc bản thân mình thật tốt, nếu điều anh lo lắng là câu này.] Cô bổ sung thêm một câu.

[Nhất định phải như vậy ư?] Có thể cắt đứt thì cái gì cũng đều đã cắt đứt rồi, anh chỉ muốn thấy cô, biết cô sống tốt hay không mà thôi, đến như vậy cũng không thể ư?

[Nếu anh thực sự muốn tốt cho em thì để em đi, được không?]

Thấy anh ưu tư không nói, cô lại nói: [Hơn nữa em chẳng phải đi không về, nghỉ đông em vẫn quay lại đây mà, tới lúc đó có thể lại bắt anh “kiêng khem”, em muốn một giấc ngủ ngon.]

Cô đã nói tới mức này rồi, anh nếu không muốn, cũng chỉ có thể buông tay.

Sự việc kết thúc như vậy, nhưng điều kiện trao đổi là muốn cô bỏ chỗ làm cũ. Hiện tại thu nhập của anh đã ổn định, tình hình kinh tế cho phép, không cần phải khiến cô vất vả như vậy.

Như vậy, cô chuyển vào ký túc xá trường học, bắt đầu cuộc sống sinh viên đơn thuần, cùng bạn học lên thư viện tìm tài liệu, tám chuyện trường lớp, ngẫu nhiên cũng thấy cô và Tề Quang Ngạn nắm tay cùng nhau xuất hiện.

Đợi tới ngày nghỉ rảnh rỗi, về nhà ăn bữa cơm cùng anh chị, biết họ sống tốt mới có thể thực sự yên tâm.

Kỳ sau năm thứ 3 đại học, thi xong giữa kỳ, nhất thời hứng khởi, về nhà quanh quẩn, thả lỏng tâm tư căng thẳng.

[Chị dâu, chị đang nấu gì đấy? ở xa đã ngửi thấy hương thơm rồi.] Vừa vào cửa, cô vứt chìa khóa lên bàn, ném ba lô trong bếp.

[Tiểu Tình, ăn cơm chưa?] Lưu Tâm Bình vừa rửa rau, mỉm cười hỏi cô.

[Nói đùa, đã muốn về nhà đương nhiên định để bụng không tới ăn cho sập nhà anh trai rồi.]

Lưu Tâm Bình cười khẽ. [Ăn sập nổi không? anh em còn cầu không được kìa!]

[Em biết rồi!] Cô xắn tay áo. [Chị đang nấu gì? Em đến giúp.]

Cô dừng tay tay chuẩn bị thái rau, quan tâm hỏi: [Chị dâu, chị và anh --- vẫn tốt chứ?]

Lưu Tâm Bình mím khóe miệng. [Vẫn tốt! Em có thời gian cũng về nhiều hơn chút, Hàn Vũ rất nhớ em.]

[Nhưng em cảm thấy chị hơi là lạ …  không phải có việc gì chứ? Chị đừng giấu em.] Cứ cảm thấy tâm trạng chị dâu hôm nay nặng nề…

Lưu Tâm Bình ngừng lại một chút, tắt vòi nước. [Việc nghiên cứu học thuật, anh trai em có nói cho em biết không?]

Cô ngẩn ra, lắc đầu. [Cái gì nghiên cứu học thuật?]

[Nước ngoài có một tổ chức y tế đang mời, người ban đầu được chọn không phải anh ấy, sau đó nghe nói vị bác sỹ đó vì bạn gái nên từ bỏ, bệnh viện hy vọng anh ấy đi, nhưng anh ấy nói, anh ấy không cần thiết thế chỗ người khác không cần, được thơm lây chẳng đáng tự hào. Thực ra, vốn dĩ anh ấy không phải loại người tiểu tiết câu nệ này, ai cũng đều biết đó chỉ là mượn cớ, anh ấy không thể rời em.]

[Chị nói qua với anh ấy chưa?]

[Nói rồi, nhưng anh ấy căn bản không nghe vô.] Lưu Tâm Bình thở dài, ấn đường* (điểm giữa hai lông mày) xanh nhạt. [Tình cảm hai người sâu sắc biết bao, chị rất rõ, anh ấy không thể rời em cũng là tình cảm thường tình, chị chỉ … cảm thấy tiếc thay cho anh ấy.]

[Hai người cãi nhau à?]

[Đi lần này chưa biết bao năm, em ở đây, anh ấy sao có thể đi được chứ? Tâm tình của anh ấy và vị bác sỹ từ bỏ cơ hội đó giống nhau, kết quả, chị vừa đụng vào vết thương chí mạng của anh ấy, anh ấy liền nổi xung lên …]

Nói cho cùng, lại vì cô ư?

Tâm trạng cô trùng xuống, cô hỏi: [Chị muốn em đi khuyên anh ấy, đúng không?]

[Xin lỗi, Tiểu Tình, chị biết yêu cầu này rất ích kỷ, nhưng bây giờ chỉ có em mới có thể thuyết phục anh ấy, cơ hội này thực sự rất khó mới có, bao nhiêu người đánh nhau vỡ đầu, anh ấy lại nói bỏ là bỏ…]

[Đừng nói như vậy, nếu không vì em, hai người cũng sẽ không cãi nhau mà không vui như vậy, người nên nói xin lỗi là em.] Nếu không vì cô, chị dâu có thể có được người chồng hoàn hảo, buộc chuông vẫn cần người cởi chuông, cô biết nên làm thế nào.

Lưu Tâm Bình lắc đầu, cười đau khổ: [Chị biết rõ tình hình như vậy, vẫn quyết định lấy anh ấy, nên chẳng oán trách gì, chị sớm đã chuẩn bị tốt việc bao dung tất cả rồi.]

[Sẽ không tệ hơn đâu, em sẽ thuyết phục anh trai, để chị và anh ấy tới một nơi không có em, bắt đầu lại từ đầu. Nhưng chị nhất định phải tin anh trai, em và anh ấy không có bắt đầu, cũng không cần kết thúc, chồng là của chị, không ai có thể cướp được, cho dù là em cũng thế,  người có thể mang lại hạnh phúc cho anh ấy chỉ có chị, em nghĩ vậy, chị cũng cần phải rất tin tưởng mới được.]

[Tiểu Tình ……] Dưới con mắt dịu dàng khoang dung của cô, Lưu Tâm Bình cảm thấy xấu hổ hết sức, cảm thấy bản thân thật hẹp hòi nông cạn. Sao cô có thể oán giận Tiểu Tinh cố ý chiếm mất trái tim Thẩm Hàn Vũ, khiến anh ấy không thể đi được chứ? Cô ấy nhất định sớm đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, hôm nay mới nói những lời này với cô đây?

Thẩm Thiên Tình cười khẽ. [Mong chị khiến anh ấy vui vẻ, đây là yêu cầu duy nhất của em.] Nói xong, cô quay người rời bếp.

Lưu Tâm Bình sững người, nhìn bóng dáng cô, nhất thời đột nhiên hiểu –

Hóa ra — Tiểu Tình mới là người yêu Thẩm Hàn Vũ nhất! Tuy cô ấy chưa bao giờ từng thực sự có anh ấy, nhưng tình cảm đối với anh ấy, trước nay không hề ít hơn bất kỳ người nào, thậm chí, cho dù cô – là vợ cũng vậy!

Nếu không phải huyết thống trêu ngươi bọn họ, hôm nay, họ có lẽ sẽ là một đôi hạnh phúc nhất, yêu nhau nhất trên thế giới này.

Hôm đó, họ đã trải qua một cuộc tranh cãi.

Cô muốn anh suy nghĩ kỹ tiền đồ của bản thân, nhưng đối với anh mà nói, tiền đồ có tốt đẹp hơn nữa, cũng không quan trọng bằng cô.

[Anh đồng ý với cha, chỉ cần anh còn một hơi thở, thì sẽ chăm sóc em thật tốt!] Cho tới sau này, anh nghĩ lại, mới hiểu buổi tối bao năm trước đó, thâm ý đằng sau những lời tình ý sâu xa cha nói với anh. Khi ấy, anh cho rằng là giao phó cả đời, sau này mới biết, cha biết rõ sức khỏe bản thân có vấn đề, cũng dự liệu đến chuyện cái gia đình này sớm muộn cũng không thể chứa nổi Tình, sau khi cha đi, anh chính là người thân duy nhất của cô, mới muốn anh bảo vệ tốt cho cô ấy. Nhưng anh lại vì sự kích động về thân thế, lựa chọn ra đi, khiến cô chịu quá nhiều thiệt thòi, anh tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm tương tự nữa, bởi vì anh không thể biết trước, lần này nếu lại xa cô lần nữa, lần sau trở lại, sẽ thấy cô ra sao!

Con người cô cho dù chịu khổ, cũng không muốn gây khó cho anh, sẽ ngấm ngầm chịu đựng không nói, anh mãi mãi nhớ rõ tình cảnh gặp cô khi mẹ mất, loại cảm giác đó, một lần đã đủ đau tới tận xương tủy rồi.

Anh tuyệt đối không muốn một lần nữa, tuyệt không!

[Em lớn như vậy rồi, không cần anh chăm sóc! Cho dù muốn chăm sóc, cũng còn có anh Tề! Cùng lắm em hứa với anh, mỗi tháng viết thư đúng hạn, có việc nhất định gọi điện nói cho anh biết, được rồi chứ?]

[Anh không tin em.] Anh hoàn toàn không giữ thể diện cho cô.

[Anh!] Cô bực mình. [Thẩm Hàn Vũ, anh đừng ép em tức giận!]

[Anh chính là ép em tức giận đó thì sao?] Anh là anh trai, cô có thể giáo huấn anh được ư?

Đáng – ghét! Cô nổi nóng, túm gối ném về phía anh.

Bị ném trúng, Thẩm Hàn Vũ giận dữ trừng mắt nhìn cô. [Thẩm Thiên Tình, em --]

Cô đanh đá ngẩng đầu, trừng mắt nhìn lại anh.

Một giây, hai giây, ba giây. Anh thở dài. [ Không có tác dụng đâu, cho dù em ép anh tức giận, anh cũng sẽ không đi.]

Cô hít sâu. [Được, vậy chúng ta ai cũng đều đừng tức giận nữa, bình tĩnh nói chuyện. Anh muốn em bảo đảm thế nào mới đi?]

[Em bảo đảm thế nào anh cũng sẽ không đi.] Cầm quyển sách mới xem được một nửa, không muốn phí lời với cô.

Cô theo sau giật sách, vứt sang bên cạnh. [Được, anh không đi, vậy thì đổi lại, em đi, kỳ sau em sẽ xem trường có trao đổi sinh viên không để xin đi, nhỡ may em chết nơi đất khách quê người, tội đâu anh gánh.]

[Em nói lại một lần nữa.] Thẩm Hàn Vũ đứng lên, đập mạnh một cái lên bàn.

[Nói một trăm lần cũng không vấn đề, anh dám đánh em không?]

Không khí gương súng sẵn sàng kéo dài hồi lâu –

Thẩm Hàn Vũ nản lòng day day trán. [Hiếm khi em về nhà một chuyến, để đuổi anh đi ư? Anh chướng mắt em vậy ư?] Anh rất đau lòng.

[Đúng, anh chướng mắt em. Anh không biết em cũng rất muốn yêu đương sôi nổi, sống cuộc đời tuyệt vời của em? Anh lúc nào cũng lắc lư trước mắt em, muốn em bắt đầu thế nào đây? Em muốn một cuộc đời hoàn toàn mới mẻ, nhưng cuộc đời này không cần anh.]

Biết rõ cô chỉ đang dùng những lời để khích anh, nhưng anh vẫn bị đánh trúng.

Cô, không cần anh, vì vậy, cô muốn anh đi.

Anh đã dư thừa trong cuộc đời cô rồi …

[Em khẳng định chứ?] Thật sự … sẽ không bao giờ còn cần nữa?

[Tha thứ cho em nói như vậy, nhưng đây là sự thật, em cũng không muốn thấy anh vì em mà bỏ lỡ tiền đồ bản thân, điều đó không có ý nghĩa gì, anh chẳng phải hứa với em, sẽ nghĩ cho chị dâu ư? Nhưng thứ em thấy được không phải như vậy. Anh trai, anh là một người đàn ông có trách nhiệm, nói lời phải giữ lấy lời, đừng để em thất vọng vì anh.]

[……]Thẩm Hàn Vũ quay người, nhìn ra ngoài cửa sổ không nói.

[Anh?]

[Anh còn có thể nói gì?] Cô đã nói như vậy rồi.

Cô là vết thương chí mạng của anh, một khi cô quyết tâm thuyết phục anh, anh không thể chống đỡ.

[Em thực sự --- sẽ sống rất tốt chứ?]

[Em lấy danh dự của hướng đạo sinh ra thề!] Cô giơ 3 ngón tay lên.

[Bỏ đi, em trước nay chẳng phải hướng đạo sinh, lấy danh nghĩa của người khác ra thề, coi gì là hảo hán]

[Dù sao anh tin em mà!]

[Một tháng một lá thứ, hai tháng ít nhất một cuộc điện thoại, anh sẽ tính thời gian, muộn thì anh sẽ lập tức về Đài Loan, làm được không?]

[Không vấn đề!] Cô vội vàng gật đầu.

Anh không nén được thở dài. [Em lại rất thoải mái, một chút cũng không buồn.]

[Vốn dĩ chẳng phải chuyện lớn gì, lại không phải sinh ly tử biệt, anh còn có thể trở lại mà, đừng mang bộ dạng không được gặp em lần cuối được không?]

[Không được nói linh tinh!] Anh hốt hoảng quở trách! Không nói ra được vì sao, nghe thấy câu này, khiến tim anh kinh hồn bạt vía, có dự cảm xấu một cách mạnh mẽ … là tác dụng tâm lý ư?

[Em tùy miệng nói thôi, anh đừng căng thẳng nữa!] Cô cảm thấy áy náy, giơ tay trấn an anh. Anh lật ngược, kéo cô vào lòng ôm chặt, má chạm vào đỉnh đầu cô. [Đừng lừa anh, biết không? Nếu không, anh tuyệt đối không tha thứ cho em.]

[Vâng.] Cô khẽ gật đầu.

Thực ra, anh nhầm rồi, cô không phải không buồn, chỉ là giấu nước mắt vào đáy tim, không dám cho anh nhìn thấy.

Lặng lẽ nuốt hơi thở vào trong, anh đi lần này, sinh nhật của cô năm nay, anh lại phải bỏ qua rồi.

About these ads

Có mộ phản hồi

  1. Mình giống Jini, mình k thich LTB, mình không hẳn là 1 người cá tính nhưng không chấp nhận chuyện tình cảm nửa vời, trong tình yêu mình phải là người duy nhất còn nếu không thì bỏ (như Uyển Huyên ý), đến TT mới khuyên được HV thì mới thấy TB đáng thương quá.

    • Mình cũng nghĩ như snow, người ta có thể ăn nửa bát cơm, uống nửa cốc nước nhưng không thể yêu nửa vời được. Hạnh phúc có được sẽ không trọn vẹn và giả tạo lắm. Lâu dài xây trên cát rồi cũng có ngày sụp đổ thôi.

  2. “Lưu Tâm Bình sững người, nhìn bóng dáng cô, nhất thời đột nhiên hiểu –

    Hóa ra — Tiểu Tình mới là người yêu Thẩm Hàn Vũ nhất! Tuy cô ấy chưa bao giờ từng thực sự có anh ấy, nhưng tình cảm đối với anh ấy, trước nay không hề ít hơn bất kỳ người nào, thậm chí, cho dù cô – là vợ cũng vậy!”
    Vâng, cảm ơn LTB vì cuối cùng cô cũng nhận ra được điều này. Cô cứ nghĩ tình yêu của cô là đủ cao thượng rồi sao.
    Lúc đầu em ghét, sau lại thấy thương hại nv này.
    Thanks ss Jini :)

  3. Vẫn nói Tâm Bình chả có gì là sai, có sai thì chỉ vì Tâm Bình không phải là… nhân vật chính. Như Hướng Viễn của Ánh trăng không hiểu lòng tôi cũng rơi vào trường hợp y hệt, lấy anh chồng chỉ yêu có mỗi cô em gái, đến chết cũng không yêu Hướng Viễn. Nhưng rồi sao, độc giả chỉ nghiến răng tức giùm Hướng Viễn, chua xót cho Hướng Viễn mà ghét Diệp Khiên Trạch. :D

    Nếu Tâm Bình là nhân vật chính của 1 bộ truyện khác – Xin lỗi, thiếu gì nhân vật cứ cắm đầu đi yêu 1 người chẳng hề yêu mình, toàn tâm toàn ý cho người khác? Nhưng là vì nhân vật chính, họ được đáp lại, sau khi người kia thấy tình cảm của họ là vô vọng. 100 bộ truyện bây giờ cũng phải có 101 trường hợp như thế, cả chính lẫn phụ. Vậy thì nói những người cắm đầu vào yêu kia là sai hết à? Hay ngược lại, người buông tay sớm còn bị gọi là “không chân thành”?

    Trong tình yêu thì chẳng có chữ gì là đúng hay sai. Không thử thì làm sao biết? Nếu có đủ dũng cảm để thử, để đi đến cùng còn hơn là ngồi tiếc tự hỏi xem nếu mình thế này thế kia thì có khác không. Đời người chỉ cần làm được điều mình muốn, có ai sống hộ được đâu.

    • Ừ, thì tình yêu của LTB ko có gì là sai cả. Nhưng cả cuộc đời này, liệu cô ấy có thể lấp đầy chỗ trống của TTT trong tim Hàn Vũ ko.Như Mèo nói, là cô ấy chấp nhận tất cả. Vậy cũng được thôi. Vấn đề ở đây là, cái cách cô ấy cao thượng khi chung vai sát cánh cùng HV suốt đời dù trong lòng anh ko có cô. Mình thấy tình yêu và sự dũng cảm ấy chưa đủ “đô”. Cũng ko biết giải thích thế nào, nhưng hình như LTB chỉ yêu HV một phần mà ko hiểu tường tận con người anh. Tình cảm của cô ấy chỉ dừng lại ở mức thông cảm, chứ chưa thể gọi là chia sẻ và thấu hiểu hòa toàn,nên cô chỉ là nv phụ trong truyện thôi.
      Trên đây chỉ là ngu ý của mình thôi. Có gì ss Jini giải vây cho em với.Thanks ^^

      • ss đã comt về cảm nhận của cá nhân ss ở dưới. Mèo không ghét TB có cái lí của Mèo, nhưng có điều không có nghĩa là người khác ghét TB là sai. Tùy vào cách nhìn nhận của mỗi người trong cuộc sống mà đánh giá. Cho dù cao thượng hay thông cảm, thì xét cho cùng cũng vẫn là một tình yêu ích kỉ.

  4. hnay đọc một mạch từ chap 5 đến đây, thật nhiều cảm xúc, chắc phải lâu lâu nữa em mới dám đọc tiếp mất. “hic tại khóc sưng hết cả mắt rồi, chả bik tí nữa papa mama hỏi thì trả lời sao đây???”

    Ôi đi tìm “hạnh phúc trong đau khổ” như vậy cũng là một loại hạnh phúc xa xỉ ư?? tất cả tại ông già chết tiệt lăng nhăng kia mà ra, sau này chồng em mà xí xớn kiểu đó em sẽ đập nhừ từ, quyết đuổi cùng giết tận luôn. Dù sao lão già cũng đã chết, mà ko có lão cũng sẽ chẳng có truyện hay mà lại câu dẫn nước mắt đọc giả ntn mà đọc. Cảm ơn ss!

  5. Cười.

    Nếu nói rằng trong tình yêu không phân định đúng – sai, thì chuyện người ta yêu – ghét một nhân vật nào đó, cũng là do quan điểm, cách nhìn và tình cảm của mỗi người.

    Chẳng phải hễ ai là nhân vật phụ cũng đều bị ghét, và chẳng phải hễ ai bị ghét cũng đều chỉ vì họ là nhân vật phụ.

    Cũng như, chẳng phải độc giả nào đọc đều thấy đồng cảm với người “cắm đầu vào yêu”, dù là nhân vật chính. Có chắc là không ai đọc một truyện nào đó và phát tức, mắng chửi nữ/ nam chính là ngu xuẩn nhu nhược lụy tình, mong nữ/ nam chính đó cuốn gói theo nam/ nữ phụ cho rồi?

  6. mỗi người có cách nhìn nhận khác nhau, quan điểm sống khác nhau.
    Cá nhân tôi vẫn là người không thích Tâm Bình, vì tôi thấy cô ta tự mang lại đau khổ cho chính bản thân trong sự lựa chọn này, cuối cùng cô ta là người mất tất, thiệt thòi. Hay bởi tôi chưa yêu ai đến quên cả bản thân, đến mức hy sinh tương lai hạnh phúc của mình khi tôi biết trái tim người đó không bao giờ thuộc về mình mà vẫn cố níu kéo? Hay tôi chưa đủ rộng lượng bao dung một người đàn ông, ở bên anh không hề ca thán, sẵn sàng chấp nhận trái tim anh ta chỉ hướng về người khác?
    Đàn bà ích kỉ lắm, cho nên trong cuộc sống vợ chồng, tôi đố ai đủ cao cả để thoải mái chấp nhận tình yêu chồng dành cho người con gái khác. Ngay cả phút ân ái vợ chồng, liệu bạn có tự hỏi “anh ấy đang nghĩ tới ai?”
    Uh, thì không có tình yêu đâu có chết, nhưng sống cạnh một người không yêu mình chính là đào mồ chôn bản thân. Cớ sao fải tự nhảy xuống hố?
    Tôi không ghét vì cô ta là nhân vật phụ, rất nhiều nhân vật phụ tôi thích đấy thôi, như trong “Bí mật bị thời gian vùi lấp” tôi lại cực kết anh nam phụ, nhưng tôi ghét cách TB vì lựa chọn hạnh phúc của cô ta.
    Anyway, thanks all!

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s