Chương 8.1
Tề Quang Ngạn trở thành khách thường xuyên của Thẩm gia, không ngày nào không siêng năng giẫm lên bậc thềm, Thiên Tình tự nhiên cũng dần quen thuộc với anh, thân phận ban đầu [bạn của anh trai], thăng tiến tới cấp độ người quen có thể tán gẫu.
Tề Quang Ngạn là nhân vật tiêu biểu của phái hành động, nói muốn giúp Thiên Tình làm quen môi trường, liền đưa ra một bảng kế hoạch, làm theo bảng biểu, tiếp xúc lâu, cô cũng dần dần biết Tề Quang Ngạn sau một năm tốt nghiệp, tiết kiệm chút tiền, cũng tạo chút danh hiệu, liền tích cực cùng bạn bè hợp tác mở một văn phòng luật sư, kinh doanh cũng rất tốt, chẳng trách anh có thể nói giúp cô sắp xếp công việc chẳng phải việc khó.
Xét từ tiêu chuẩn đời thường, điều kiện của anh đã là lựa chọn nhất thời, tiền đồ tương lai sẽ không có điểm dừng, có một lần còn nửa đùa với cô rằng: [Bây giờ phát hiện anh trai Tề em là mẫu đàn ông tốt, phóng khoáng, tình cảm thuần khiết, chất lượng tốt của thế kỷ vẫn chưa muộn, xem ra em là em gái của bạn thân anh, lại xinh đẹp ngọt ngào rung động lòng người, cho em được hưởng quyền ưu tiên, cần không? cần không? Đàn ông đỉnh như thế này, không quyết định sớm là tổn hại của em, muốn hẹn sẵn thì mời sớm!]
Cô chỉ cười, bị động tác anh trêu chọc khiến cô thoải mái.
Ngoài chị Tâm Bình, sau này cô còn quen vài người nữa, bao gồm cả Uyển Huyên- bạn gái cũ của anh trai.
Đó là loại phụ nữ có trực giác đặc biệt, nhìn thấu trong tim chị Uyển Huyên vẫn chưa thể buông anh, hỏi chị vì sao đồng ý chia tay, chị nói – [Chia tay là chị nói ra.]
[Cái gì?]
[Chị không phủ nhận, đến giờ chị vẫn rất yêu anh ấy, nhưng nếu lại một lần nữa, chị vẫn sẽ làm như vậy.]
[Anh em làm gì rồi? Khiến chị…]
[Không có, cái gì anh ấy cũng không làm. Tất cả mọi người đều nói anh ấy đào hoa, sau khi kết thúc một cuộc tình, thường rất nhanh chóng bắt đầu cuộc tình khác, nhưng trong khi qua lại, anh chưa bao giờ đặt hai chân lên hai con thuyền* (bắt cá hai tay), hơn nữa đối với bạn gái tuyệt đối dịu dàng chu đáo, tốt tới nỗi không thể soi mói.]
[Em không hiểu…] Nếu anh đã tốt như thế, chị ấy lại yêu sâu đậm, vì sao còn muốn rời xa?
Lâm Uyển Huyên cười. [Cho dù có yêu anh ấy nữa cũng chỉ có sự tôn nghiêm cơ bản, sâu thẳm trái tim anh ấy cất giấu một người, có lẽ đến bản thân anh ấy cũng chưa phát hiện ra, vì anh ấy giấu rất kín, rất tốt, nhưng một người con gái dùng trái tim để cảm nhận anh ấy, sẽ nhìn thấy hết tất cả, chị không rõ người con gái này là ai, càng không hiểu anh đã yêu sâu đậm đến thế, vì sao không dám đi tìm cô ấy, ngược lại còn qua lại với hết người con gái này tới người con gái khác mà anh ấy thực sự không hề thật lòng, chị chỉ biết rõ, thể xác anh ấy bên mình, nhưng linh hồn thì ở mãi nơi xa, thậm chí chị cảm thấy anh ấy đang nhìn qua chị để nhớ nhung ai đó, chị không muốn thế thân.]
[Em tin không? Khi nói chia tay, chị rơi nước mắt không phải vì thương tiếc cho bản thân mình mà là đau lòng vì anh ấy, trong lòng anh ấy rất đau khổ, thậm chí chị lo lắng, sau khi chị đi, đến một nơi để ký gửi tâm tình anh ấy cũng không có thì làm thế nào? Có lúc nhìn đôi mắt hoang vắng mênh mang của anh ấy, cảm thấy anh ấy giống như người rơi xuống biển lớn, nhìn thấy cọc gỗ có thể vịn vào, cho dù đó có phải là anh ấy cần hay không … anh ấy trước giờ đều vô tâm làm tổn thương người khác, nhưng không được giúp đỡ, trái tim hoảng loạn chỉ có thể tóm chặt bất cứ một người con gái nào có thể cho anh ấy sự ấm áp, không để bản thân bị chìm ngập trong sự cô đơn lạnh giá hoang vắng…]
[Vậy ư?] Tim cô đập nhanh, nghĩ tới đối thoại của họ tối đó… [Nếu là em, tuyệt đối sẽ không rời xa anh ấy.] Cô không nỡ.
Lâm Uyển Huyên lắc đầu cười đau khổ. [Em tuổi còn nhỏ, sẽ không hiểu, yêu một người mãi mãi không thể yêu bản thân mình, là một việc rất đau khổ.]
[Em hiểu! Vì có thể ở bên cạnh người mình yêu thương, là một việc rất khó, có vài người đến lập trường chờ đợi cũng không có, nhung nhớ trở thành một loại ước mơ xa vời, thực ra chỉ cần có thể thấy anh ấy, biết anh ấy sống như thế nào, chẳng phải là một loại hạnh phúc ư?]
Cô nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, Lâm Uyển Huyên nghe xong sững người, bắt đầu dùng con mắt mới nhìn cô chăm chút.
[ Trong lòng – em có người rồi à?] Vẻ mặt kiên nghị, ánh mắt cố chấp đó … đây không phải là lời của một thiếu nữ không hiểu phải trái có thể nói ra.
Cô mím môi, trả lời: [Từ nhỏ tới lớn, bên cạnh em chỉ có anh trai, chưa từng quen người khác giới nào tới mức thân tình.]
Thực sự như vậy ư? Nhưng, một thiếu nữ không biết mùi vị của tình yêu, sao có thể phát ra ánh sáng rực rỡ như vậy? Đó là một loại cố chấp đến bùng cháy…
Đã là em gái của Thẩm Hàn Vũ, quả nhiên không thua kém chỗ nào, Thẩm Thiên Tình – cô ấy là một người con gái đặc biệt, tế nhị.
Ngoài Lâm Uyển Huyên ra, cô còn quen rất nhiều bạn mới, nam có, nữ có, đại đa số là người Thẩm Hàn Vũ quen, mọi người cũng đều coi cô ấy là em gái yêu quý của mình, trừ nhân tố Thẩm Hàn Vũ ra, đương nhiên cũng vì cô thông minh nhanh nhẹn, tự nhiên có thể thu hút người khác tới gần.
Cô thích gần gũi bọn họ, vì họ đại diện cho cuộc sống 6 năm của anh trai, bên họ, cô có thể hiểu từng chút những năm đó của anh, cảm giác như tiến gần thêm một bước lớn, bù cho khoảng không 6 năm.
Cô sẽ từng chút từng ít từ từ tìm lại những ngày tháng bọn họ đã mất, cô tin chỉ cần cô đủ cố gắng, có thể tìm lại được thời gian trước đây, bao gồm người anh trai cô thương nhớ nhất trong ký ức, cùng với – sự qua lại của hai trái tim hiểu nhau.
Năm đó, Thẩm Hàn Vũ tốt nghiệp, đồng thời suôn sẻ thi lấy bằng bác sỹ, còn cô cũng không phụ hy vọng cuả mọi người, thi đỗ đại học như ý nguyện, đỗ khoa mỹ thuật như cô hằng mong.
Anh nói không sai. Từ nhỏ cô đã hứng thú với hội họa, khi chưa hiểu chuyện, không an phận viết nguệch ngoạc linh tinh lên vở bài tập của anh, hại anh phải viết lại mấy lần, lại giơ nụ cười vô tội đầy nước miếng ra vẻ không chịu, sau này hiểu chuyện rồi, người khác dùng chữ viết nhật ký, cô lại dùng tranh ghi lại tâm tình.
Sự kiên trì của anh làm tròn ước mơ của cô.
Nhưng cô cũng có sự kiên trì của mình, khi trở thành sinh viên đại học, cô cũng tuyên bố một cách hào hùng: Cô muốn tự mình làm thêm kiếm tiền trả học phí!
Cuộc sống như vậy rất phong phú, tĩnh lặng, cô thậm chí còn hy vọng, có thể cùng anh nương tựa lẫn nhau cả đời, không có sóng to gió lớn, bình thường, thành thật, như vậy chẳng phải cũng là một loại hạnh phúc?
Buổi tối gần 11h trước khi ngủ, cô vào bếp rót nước, thấy cửa phòng vẫn sáng đèn, cô gõ hai cái, thò đầu vào [Anh, còn bận à?]
Thẩm Hàn Vũ vùi đầu vào trước bàn máy tính, mười ngón đang bận gõ trên bàn phím, liếc cô nửa giây, mắt lại dán vào màn hình. [Vào đi!]
Cô bước vào, ngồi xếp bằng trên giường, nghiêng đầu thưởng thức khuôn mặt nghiêng nghiêng đang chú tâm làm việc của anh, nhưng vẫn không quên hỏi: [Em ở đây có quấy rầy đến anh không?]
[Không.] Vừa trả lời, ngón tay vừa gõ ra một chuỗi tiếng Anh cô hoàn toàn không hiểu.
Hôm nay tham dự một ca phẫu thuật thay tim, do ba vị bác sỹ hợp tác cầm dao, hai vị kia đều là bác sỹ uy tín của bệnh viện, nhưng không ngờ ca phẫu thuật lớn, quan trọng như vậy, lý lịch còn mờ nhạt như anh cũng là một trong số đó, cơ hội hiếm có để tiếp thu kinh nghiệm chiến đấu thực tế, đến anh cũng được ưu ái mà lo sợ.
Ý bồi dưỡng trong đó quá rõ ràng, các bác sỹ cùng thời kỳ thầm ngưỡng mộ lại ghen tị, nói tiền đồ của anh rất tốt.
Thể xác rất mệt, nhưng tâm hồn lại rất sung sức, anh phụ trách viết báo cáo hoàn chỉnh quá trình phẫu thuật và nhận xét, anh tự tin giao ra một bản báo cáo xuất sắc hết mức.
[Anh, em có việc nói với anh, được không?]
[Em nói đi.]
[Anh Tề?] Anh dừng tay, nghiêng nửa người lại, [Hai người khi nào thân đến vậy rồi?]
Thẩm Thiên Tình mím môi cười nhẹ. [Anh ấy nói [Ca ngô ca dĩ cập nhân chi ca]* (Bắt nguồn từ câu nói của Mạnh Tử mà thay đổi thành: Khi kính yêu anh trai mình thì cũng đừng quên kính yêu người ngoài), tình cảm anh và anh ấy tốt như vậy, lại chăm sóc em thế, nếu em có chút lương tâm thì nên kính yêu anh ấy bằng một nửa anh.]
Thẩm Hàn Vũ ho nhẹ:[Thằng cha này!] Đến điều này cũng định lợi dụng để được lợi.
[Anh ấy nói đang mùa hoa trên núi Dương Minh, hẹn em đi chơi, em có thể đi không?]
Thẩm Hàn Vũ suy nghĩ một chút. [Nhớ mang thêm áo khoác, trên núi sẽ lạnh.]
[Vậy anh có muốn đi cùng không?]
Anh quay đầu nhìn báo cáo viết được một nửa, tiếp tục vùi đầu chăm chỉ. [Chắc không còn cách nào, thứ hai này phải làm xong báo cáo, em đi đi, bản thân cẩn thận an toàn.]
Không thể tranh thủ thêm chút thời gian đưa cô ra ngoài chơi, khiến anh càng cảm thấy day dứt, có người đưa cô ấy đi, không phải ở nhà buồn chán cả ngày, anh thực sự tán thành, con người Tề Quang Ngạn chỉ thích đòi quyền lợi bằng miệng thôi, nhân cách vẫn còn, nhờ anh ta chăm sóc Tình, anh cũng rất yên tâm.
Bọn họ chắc có thể coi là cùng loại người, khi đối diện với tình cảm, tâm hồn bất an, nhưng chưa bao giờ dồn hết tâm sức để chơi đùa với phụ nữ, coi nhẹ tình yêu, bọn họ chỉ là không dừng lại được mà thôi.
Thẩm Thiên Tình nằm bò lên giường anh, nhìn anh, trăm lần nhìn không chán.
[Tối nay em có thể ngủ ở đây không?] Cô thích nhìn dáng vẻ làm việc của anh, biểu hiện nghiêm túc rất đẹp.
[Đèn sáng quá, em sẽ khó ngủ.]
[Không đâu!] Cô trề môi phản đối.
Anh suy nghĩ một chút. [Cho chân vào trong, đắp chăn lên, cảm anh không quan tâm đến em đâu.]
Cô không thu đôi chân đong đưa, mà nhảy xuống giường, ôm chặt cổ anh ra sức hôn một cái. [Cám ơn anh trai!] Sau đó vui vẻ nhảy vào trong chăn, mãn nguyện nhắm mắt, không chú ý Thẩm Hàn Vũ đực mặt tại chỗ.
Tay trái xoa nhẹ lên dấu ấn bên má, nụ hôn bất ngờ chấn động tê liệt tất cả suy nghĩ trong đầu anh—
^^^^^
Chương 8.2
Cô của bây giờ có phải không có anh cũng được?
Anh lo sợ, đột nhiên hoảng hốt.
Chưa bao giờ nghĩ có một ngày anh sẽ không còn được cần tới, từ trước đến nay, cô coi anh quan trọng hơn bất cứ cái gì, tới khi một người quan trọng hơn xuất hiện, chiếm giữ nhân vật mà cả đời anh không thể đóng vai … đến tư cách người bảo vệ cuối cùng cũng bị mất đi, vậy thì, bên cạnh cô còn chỗ cho anh không? Anh có cảm giác … bị vứt bỏ.
Tem ha ha ha
Treo lên cao ngôi hong năng ( mong thơi tiêt hôm nay đep)
>_____<
Phong bì ruôt phong bi?
Thanks ss jini
>__<
Vip1?
Vip2?
Vip3?
Oi, chang le minh giut temmm. cam on Jini cho qua nam moi, dich rat hay…
Thank ss iu
Mấy tập này yên bình ghê! Tks vì chương mới
Chap này ấm áp ghê. Thank ss.
em đã hiểu được phần nào nỗi khổ trong lòng THV mà ss nói rồi..
Năm mới chúc ss luôn vui vẻ, vạn sự như ý ^^
thanks ss:)
hay qua’ ss oi
Cảm ơn bạn dù bận rộn cuối năm vẫn post truyện đều đặn! Chúc bạn sang năm mới luôn mạnh khỏe, tươi trẻ và nhớ … ngày ngày post truyện mới lên cho bọn tớ coi nhá!
Tình cảm của hai người này thật đáng ngưỡng mộ. Hiểu cô nhất không ai bằng anh, thương cô nhất cũng không ai bằng anh, lo cho cô nhất cũng ko ai bằng anh. Và cô cũng thế! Trong tim cô anh luôn luôn là số một, luôn luôn ở vị trí người quan trọng nhất. Vậy mà…. Thực đau lòng khi nghĩ đến cái kết. Tuy cũng là HE xét theo một khía cạnh nào đó nhưng vẫn không nén nổi một tiếng thở dài. Có cảm giác ăn một quả táo bị người ta cắn dở…. Bởi không trọn vẹn nên càng thấy ám ảnh chăng?
Truyện này làm mình nhớ đến ‘Nada sou sou’. Jini xem phim này chưa? Một bộ phim rất đáng để xem và OST của nó cũng rất hay! Cũng một tình yêu thầm lặng như thế. Cũng có sự quan tâm mà người ngoài nhìn vào thấy ghen tỵ. Nhưng cuối cùng lại chỉ là nước mắt! Haizzzzzzzzzzzz! Một câu hỏi muôn thuở :’Tại sao yêu nhau không đến được với nhau?’ Mà người ta không đến được với nhau đã khổ rồi, sao lại còn làm cho người đọc là mình thấy nặng nề thế chứ!
chính là thứ mà Jini ngưỡng mộ nhất trong suốt câu chuyện. Tình cảm từ khi còn rất nhỏ, sâu sắc, nồng nàn. Cho dù chuyện gì xảy ra, cho dù trốn chạy, cũng vẫn không thể trốn nổi tình cảm của chính bản thân. Ngưỡng mộ sự hy sinh, sự chăm sóc, quan tâm, thấu hiểu giữa họ. Cuộc đời không phải lúc nào cũng màu hồng, nhưng chỉ cần trái tim ấm, vòng tay siết chặt cũng có thể thấy cuộc sống tuyệt vời biết bao. Hạnh phúc vì có một người yêu như vậy, có lẽ đó là thứ ông trời đã ban cho họ. Dù kết cục ra sao họ cũng đã rất hạnh phúc.
Alex nói vậy chắc Jini fải đi tìm để xem thôi
Năm mới vui vẻ nhé!
*lăn lăn lộn lộn* thík truyện này kinh
thak ss Jini *đè ra ôm hôn*
chúc ss năm mới vui vẻ, hạnh phúc, sức khỏe dồi dào…….
Thanks.
Chúc Jini một năm an khang thịnh vượng,vạn sự như ý.
thanx ss nhìu lắm ạ:D
chúc ss một năm mới Vạn Sự Như Ý, An Khang Thịnh Vượng ^^
Thanks nàng nhiều nhé, Ta chưa đọc hết truyện này từ đầu đến đuôi, ta sẽ dành những ngày nghỉ đọc . Ta tính chúc nàng ngay mùng Một, nhưng ta phải đi trực Tết rồi , không biết kịp không. Thôi còn 1 tiếng nữa là Giao thừa , ta chúc Tết nàng luôn nhé.
05
04
03
02
01
*****boong, boong,…( 12 tiếng )….*****
***bùm chéo, bùm bùm chéo,bùm chéo***
*&*$*$$$$*CHÚC MỪNG NĂM MỚI *$$$$*$*&*
*********Năm mới chúc nàng và gia đình *********
Vạn sự như ý
An khang thịnh vượng
Mã đáo thành công
Công thành danh toại
Em down anh HH đc rùi ah
Chúc ss năm mới tràn ngập nhiềm vui và hạnh phúc nha
Chuc ss nam moi vui ve, manh khoe, may man!
thanks
Hạnh phúc ngay trước mắt đây nhưng cố vươn tay ra vẫn không thể với tới.
thanks jini nhe,om hon tham thiet luon ne,hihi