Tôi tên là Thẩm Hàn Vũ.
Cuộc đời tôi, thực ra cũng chẳng có gì cao trào mang tính kịch hóa xuất hiện nhiều lần cả, trọng tâm duy nhất trong sinh mệnh, toàn bộ đều xoay quanh một cô gái, cô bé tên là Thẩm Thiên Tình.
Cái gọi là “cuộc đời tôi” thật ra cũng chẳng dài, tính tới trước mắt, mới qua 17 năm 240 ngày 9 giờ 35 phút 9 giây mà thôi.
Từ nhỏ tới lớn, lời nhận xét của thấy giáo nói chung đều không tách mấy từ như: phẩm hạnh tốt đẹp, biểu hiện xuất sắc nhất, ham học có chí tiến thủ. Thực ra, cũng chỉ vì hoàn cảnh gia đình, muốn lĩnh học bổng mà thôi.
Giống như tất cả mọi người, tôi có 2 người cha mẹ tôn trọng lẫn nhau, còn có một cô em gái rất đáng yêu, rất hoạt bát, nhưng cô bé không thích mọi người nói nó đáng yêu, như thế tiêu biểu cho sự non nớt, chưa trưởng thành.
Cũng không thích mọi người nói nó hoạt bát, vì bệnh nghi ngờ của nó rất nặng, cho rằng thế là có ý rõ ràng mắng nó nghịch ngợm.
Cậu con trai lần đầu tiên trong cuộc đời biểu lộ tình cảm với nó, chính là sự hy sinh oanh liệt.
Tình hỏi cậu ta thích cô bé ở điểm gì?
Ai dè cậu con trai lại trả lời câu này: [cậu rất đáng yêu, rất hoạt bát]
Không khó tưởng tượng ra người này sẽ chết thảm đến thế nào?
Tình thấy cậu con trai đó thật đáng ghét, dùng cách thức này để châm biếm nó.
Còn tôi lại cảm thấy con bé bị chứng sợ mơ mộng hão huyền.
Lần đầu tiên cô em gái được tỏ tình, kết cục đối phương bị bẹp thành đầu heo, xin hỏi tôi nên có phản ứng gì?
Rất xin lỗi, tối hôm đó, tôi cười tới nỗi cằm sắp trật khớp, không rảnh phát biểu cảm tưởng.
Tình nhà chúng tôi, không giống với đứa trẻ nhà người khác, nó là một cây hoa lạ, từ nhỏ đã sôi …. sôi nổi! (cái này không phạm vào điều kiêng kị của nó nhỉ?) một đứa trẻ tinh lực dồi dào, ham hoạt động, chẳng khi nào ngồi yên một khắc, vừa biết bò đã chui khắp phòng, sau khi biết đi đừng tưởng con bé ngồi yên một chỗ, trong chớp mắt lại phải đi tìm khắp phòng.
Con bé rất thích chơi trò trốn tìm, chui bên đông chui bên tây bắt người khác tìm, nhưng rất lạ, cho dù nó trốn ở đâu tôi vẫn tìm được nó, người tìm thấy nó đầu tiên luôn là tôi.
Điều khác thường nhất là, có một năm thu hoạch ruộng, cha mẹ không yên tâm để hai đứa trẻ ở nhà, liền đem chúng tôi theo, lúc đó, Tình đã biết bò, đang học đi, cả ngày bò đi bò lại, hãnh diện bày ra thành quả.
Không biết thế nào lại bò lên đống rạ đầy, cuối cùng không xuống được, chẳng ai biết rốt cuộc làm thế nào mà con bé bò lên được, người lớn cũng không biết phải cứu kiểu gì. Nghe nói, độ cao đó mà ngã, dư sức chết một đứa trẻ chưa đầy 2 tuổi không biết trời cao đất dày.
Tuổi thơ của con bé, khắp nơi đều là mạo hiểm và kích động.
Thiên Tình chính là một tay tôi nuôi lớn, có thể nói, nó là người thân thiết nhất của tôi, không ai có thể hiểu con bé hơn tôi, khi nó bi bô tập nói, từ đầu tiên biết gọi không phải cha, cũng không phải mẹ, mà là anh.
Tên đầu tiên con bé nhớ, là Thẩm Hàn Vũ.
Nó đói, mệt, bị thương, té ngã, chịu oan ức, chỉ biết tìm anh.
Còn nhớ có một năm, suýt chút nó trở thành đứa trẻ mất tích, cả nhà lo lắng tới phát điên, ra sức tìm kiếm, sau đó nhận được điện thoại của cục cảnh sát, vội vàng tới nơi, con bé ăn no uống đủ, mệt quá vừa nhìn thấy tôi liền lao vào vòng tay tôi, cười ngô nghê, rồi ngủ ngoan.
Nhân viên cảnh sát kể cho cha mẹ: [Con bé này nói chưa sõi, hỏi nó cái gì cũng không biết, nhà có những ai, chỉ trả lời [anh], hỏi nó cha mẹ tên gì cũng không nói được, bản thân tên gì càng không biết, kỳ lạ là tên anh trai lại nhớ rất rõ ràng, cũng may nó nhớ, nếu không chúng tôi cũng thực sự không biết làm thế nào. Cô bé ăn no uống đủ xong liền khóc toáng lên đòi đi tìm anh, khiến mọi người chúng tôi bận rối lên.]
Sau một phen hú hồn, con bé ngủ ngoan, say giấc nồng trong vòng tay tôi, hoàn toàn không để ý người lớn vì nó mà nhốn nháo, cứ như chỉ cần có tôi ở bên, trời long đất lở cũng chẳng làm nó hốt hoảng.
Con bé là cục cưng của tôi, tôi cũng luôn cho rằng, tôi có thể bảo vệ, yêu thương nó như thế, cho tới rất nhiều năm sau, giao nó vào tay người đàn ông khác, tiếp tục nhiệm vụ bảo vệ, yêu thương con bé.
Cho tới năm 7 tuổi đó, vô tình nghe thấy bố mẹ nói chuyện, giữa tôi và con bé đã có sự thay đổi, em gái, không còn chỉ là em gái……
Con bé non dại, không hiểu hoàn cảnh đáng thương, nhưng tôi lại đau lòng thay nó, thương đứa bé không có gì cả.
Tôi tự nói với mình, sẽ đối tốt với con bé gấp bội, sẽ bù đắp toàn bộ những thiếu sót của ông trời.
Tình rất vui vẻ, còn vui vẻ hơn cả tôi, tính cách lạc quan cởi mở, khiến con bé lúc nào cũng tràn đầy nụ cười sáng lạn không âu lo, chưa từng thấy nó vì cái gì mà đau lòng tới mức không thể vượt qua.
Dù gây họa bị phạt, dù tất cả mọi người đều không hiểu nó, chỉ cần tôi hiểu là được.
Chỉ cần tôi hiểu, con bé liền cười.
Khi Tình học lớp 5, cô giáo hướng dẫn tố cáo hết trên giấy liên lạc gia đình, mẹ rất tức giận, nhưng tôi biết, Tình không nghịch ngợm như họ nghĩ, nó không phải đứa trẻ vô cớ gây chuyện.
Nhất định có nguyên nhân gì.
Tôi lặng lẽ giúp nó chuẩn bị bữa tối, hỏi nó vì sao dùng kính để soi dưới váy cô hướng dẫn?
Tình nói: [ Em ghét cô ấy!]
[Được, Tình ghét, anh cũng ghét. Nhưng, có thể nói cho anh biết vì sao không?]
[Cô ấy vu oan cho em!] Tình nhành miệng, nước mắt dâng lên.
Vu oan? Tôi nhíu mày. [ Cô ấy vu oan cho em cái gì?]
[Cả lớp đều ghét cô ấy, có người cho con gián vào cốc trà của cô ấy, tìm không ra thủ phạm, thì nói là em. Vì em thường hay gây chuyện, cho nên việc xấu gì đều nhất định là em làm ư? Sao có thể như vậy?]
Giọng nói lộ ra sự tủi thân, non nớt, không thể lý giải, cũng không thể chấp nhận đối xử thiên vị.
[Tình, em dậy đi]. Hình phạt không đáng chịu, tôi sẽ không để em gái tôi oan ức. [Ăn cơm xong đi tắm rồi ngủ, ngày mai anh đưa em đến trường.]
[Nhưng mẹ……]
[Anh sẽ nói với mẹ giúp em. Nhưng cách này không đúng, biết không Tình? Cho dù em ghét giáo viên thế nào, đều không thể làm như vậy, được không?]
Con bé gật đầu. [Anh sẽ cảm thấy em là đứa trẻ hư chứ?]
[Đương nhiên không phải!] Con bé là do tôi trong nom từ nhỏ tới lớn, sao không hiểu, nó chưa bao giờ hư, chỉ là sinh lực gây khó khăn mạo hiểm nhiều hơn người khác, cá tính ngay thẳng, thích, ghét rõ ràng, không giả dối.
Tôi chưa bao giờ cho rằng như thế có gì không tốt, thậm chí hy vọng con bé mãi mãi duy trì sự ngây thơ như vậy.
[Anh trai tốt nhất, người khác đều không hiểu cũng chẳng sao, anh biết là được rồi.] Con bé thường nói câu này.
Thế là tôi hiểu được, nó coi tôi quan trọng hơn cả cha mẹ, hơn tất cả mọi người, thậm chí là chính bản thân con bé, vì vậy nó có thể bình tĩnh tiếp nhận việc mình là trẻ mồ côi, bởi vì có tôi.
Trong lòng nó, có thể không có cha, không có mẹ, không làm con gái nhà họ Thẩm, nhưng không thể không có tôi.
Điều này đã vượt quá phạm vi anh trai em gái có thể đạt tới, không chỉ là tình anh em đơn thuần nữa, mà còn có càng nhiều ràng buộc, càng nhiều lưu luyến không nỡ rời.
Khi nhìn thấu điểm này, con bé đã là ràng buộc và trách nhiệm không thể từ bỏ cả đời này của tôi, vì ngày hôm đó, tôi đã ngoắc tay với con bé, hứa sẽ mãi mãi bên nhau.
tem
vip
thanks !
huhu , mới đọc có đến c2 thui mà sao lại có cảm giác buồn thế , thấy nữ chính có cá tính nhưng vẫn có chút j đó thương cho số phận của cô ý , k bít có fai em mẫn cảm qá k nữa:((
tks ss nhìu nhá:))
tem
lần này e trg top 5 rùi
=))
truyện buồn mà =.=!
truyện này rất hay, bạn ơi kết thúc có hậu không bạn, nếu không thì tội nhân vật nữ chính lắm, mình đọc lời dẫn truyện của bạn …buồn buồn…bật mí nha bạn…
có truyện LGHA để cười vỡ bụng, có truyện này để rung động…thật tuyệt…
uhm, cái này tùy vào cảm nhận của tùy người bạn ạ, truyện này nhẹ nhàng và sâu sắc, có thể là sad ending mà cũng có thể coi đó là happy ending.
Vẫn còn ở top 10 thank ss Jini , ss ơi em có thể mang bộ LGHA sang post bên hoahoctro.com không ạ em hứa sẽ ghi đây đủ nguồn và tác giả.
ukie, chỉ cần em ghi đầy đủ là được mà
Thank ss
E mún anh HH cơ *níu áo* em k có can đảm đọc SE
ss cho anh HH nghỉ ngơi lấy sức còn … em Thảo Nhĩ =)))))
Tru phan reply cua ban Jini thi minh van duoc top 10 he…he..
Thankss ss Jini nhiều.. ss ơi anh HH ngỉ ngơi lâu ko ss
hay wa ss ah. mới đọc mà cứ thấy bâng khuâng man mác thế lào í. e iu all truyện dịch của ss, iu ss nữa
thanks em
thank ss
truyện này giọng văn cứ có gì đó buồn buồn thật. Dù vậy em vẫn đặt gạch theo dõi truyện này của ss.
truyện này e đọc đi đọc lại mấy lần muh lần nào cũng khóc như mưa vậy a:(
thanx ss nhìu lắm
á. truyện đọc buồn quá. trái tin non nớt cụa em ko chịu nổi SE đâu. Mà cứ ko đến đc với nhau em quy cho SE hết. Hay thì hay nhưng em sợ sẽ khóc nhìu như GKNM lắm. huhu
uhm, với ss nó là HE đấy em ạ
2 ng nay tu < cu nhu la ko the tak roi vay!!!
n ve sau van moi ng 1 noi d ko ss??? vi vay moi sad
iu ss nhiu nha!!!
sau này vẫn về được bên nhau như theo một cách hoàn toàn bất ngờ nhé
really????
vay sao ss pr trc la truyen nay bun
e ko hiu (=_=”
2 ng cu den dc voi nhau la happy roi ma
nói là SE cũng đc, mà nói là HE cũng đc em ạ, chuyện này càng về sau càng cảm động. Mỗi ng một cảm nhận nên tốt nhất mọi ng đọc rồi tự đánh giá
thực tình em đã k dám đọc… chỉ sợ đọc truyện này xong lại đau lòng như GKNM, nhưng hôm nay chak là do e tâm trạng ko bình thường mún đọc trn nào có thể khiến mình khóc…… nên em đã lao vào đọc … cảm nhận đầu tiên khi bắt đọc đầu là đã cảm thấy buồn r, đọc đến chập 2 em tự hỏi: THV đã hứa sẽ mãi mãi bên nhau… n2 liệu có thể bên nhau đến đc bao lâu ???…. đừng hứa điều j khi mình k thể biết trước được!!!
thanks ss jin đã dịch bộ này .
thanks
thanks ss….haizz e biết bộ này từ khá lâu khi qua nhà ss…nhưng h mới đủ can đảm đọc, e đang sẵn sàng dành 1 buổi chiều để đọc và khóc(nếu có) đây ………………..
chị có thể gửi cho em ebook đc ko ạ? nguyentramanh92@gmail.com
ss dịch truyện hay quá.mình rất thích .ss cho mình xin truyện này post lên forum mới tạo của em mình được không.Mình sẻ ghi rõ dịch giả và link dẫn trực tiếp đến nhà của ss.thank
Tiếng yêu ban đầu nhẹ như vạt nắng !