QÙA NĂM MỚI: LGHA: Chương 59-60-61

Happy New Year! Chúc các tình yêu năm mới mạnh khỏe (có sức khỏe mới yêu nhau được), hạnh phúc (hạnh phúc vì có sức khỏe), tìm được cái mềm 37 độ, bạn nào chưa BT thì hãy gia nhập hội BT ngay, bạn nào BT vừa vừa thì chúc BT hơn, bạn nào BT vô đối thì hãy giữ phong độ. Và mong tất cả các bạn tìm thấy zai BT cỡ Phong Đằng, Tiêu Nại, Hôn Hiểu, Tổng Tử Ngôn, Lục Song… cho riêng mình.

Năm mới nên phải chào đón bằng niềm vui chứ nhỉ.

(Hựn mạng vì k thể post pic, nên lần này tặng các nàng bản word, coi như quà cho nàng nào vào bằng đt cũng có thể đọc.)

Chúc các nàng năm mới vui vẻ.

 

Chương 59:  Có kẻ cơ hội 2

“Buổi tối anh muốn ăn gì? Thịt bò xào rau, hay thịt xào mơ khô?” Trong siêu thị, tôi vừa đẩy xe chở đồ vừa hỏi Hôn Hiểu bên cạnh.

Anh suy nghĩ nghiêm túc hồi lâu, cuối cùng cũng ra quyết định: “Cả hai đi, ngoài ra thêm canh đậu phụ, và rau cần xào, đúng rồi, thêm tôm hùm nữa.”

Tôi thở dài, lẽ nào anh ấy nghe không ra tôi dùng là câu hỏi lựa chọn?
Đang chuẩn bị tới khu hải sản, Hôn Hiểu không biết nhìn thấy cái gì, kéo tôi sang khu đồ dùng trên giường, chỉ 1 cái gối hỏi: “Cái này thế nào?”

“Được.” Tôi cầm lên, vuốt nhẹ “Nhưng hoa văn này đối với anh mà nói có hơi nữ tính không?”

“Vốn định mua cho em mà.”

“Mua cho em? Sao mua cho em?”

“Chẳng phải em chê màu sắc gối anh quá sẫm? Vậy thì mua cái em thích.”

“Đợi chút,” Tôi mông lung: “Hai cái này có liên quan gì? Bản thân em có gối rồi.”

“Lẽ nào mỗi tối em đều muốn ôm gối sang ngủ? Phiền lắm.”

“Vì sao phải qua nhà anh ngủ?” Tôi không hiểu.

“Vậy thì ngủ nhà em là được rồi, buổi tối anh qua.”

Tôi dừng xe chở đồ, nghiêm túc nhìn anh: “Trang Hôn Hiểu, buổi tối chúng ta ai ngủ giường người đó.”

“Tối qua chẳng phải em ngủ rất ngon ư?” Hôn Hiểu hỏi.

“Như thế không sai, nhưng tối qua là ngoài ý muốn.”

“Em nói, em lợi dụng anh?”

“Không phải như thế.”

“Không sai,” Anh gật đầu, “Em đã lợi dụng anh.”

“Em không có!” Tôi vội vàng giải thích.

“Hóa ra, lên giường rồi thì em không giữ lời.” Hôn Hiểu tiếp tục tố cáo, giọng nói rõ ràng, thu hút sự chú ý của khách qua lại, mọi người đều dừng lại, giả bộ chọn hàng, ánh mắt thì nhìn chúng tôi. Trong đó có một bà mặt đầy nếp nhăn cố tình bật to máy trợ tính.

Mất mặt quá!

Tôi vội kéo anh, chạy xuống tầng 1

“Anh làm gì mà nói to vậy?” Tôi oán giận nói.

“Vì đó là sự thật.” Anh bình tĩnh: “Em vứt bỏ anh.”

“Trang Hôn Hiểu, hình tượng của anh căn bản không thích hợp với việc giả vờ đáng thương.” Tôi cười lạnh một tiếng, chậm rãi nói: “Vì tất cả hành vi vừa nãy của anh, hủy món tôm hùm tối này, nếu anh còn có hành động bất lương, vậy thì đừng trách em hạ thủ món thịt bò xào rau.!”

Nghe lời, trán Hôn Hiểu tựa hồ hơi lay động, động tác rất nhẹ, như chưa từng xảy ra.

Cho dù thế nào, chiêu này cũng rất có hiệu quả, sau đó, anh ấy không còn đóng kịch giả khổ nữa.

Tôi mãn nguyện rồi, dần dần cũng quên việc này.

 

***********************

 

Chương 60: Có kẻ cơ hội 3

Tuy nói Hôn Hiểu có lúc thực sự rất đáng bị trừng phạt, nhưng không thể không phủ nhận gương mặt anh ấy thật đẹp trai.

Mỗi lần ra ngoài, rất nhiều phụ nữ rõ ràng hoặc ngấm ngầm thèm nhỏ rãi.

Mỗi lần thấy tình cảnh này, tôi đều lắc đầu thở dài.

Nông cạn, các chị em này, thực sự nông cạn, sao chỉ quan tâm gương mặt của đàn ông chứ.

Nên coi trọng những thứ ở trong, ví dụ, ngực của anh ấy.

Ở ngoài bị người ta chú ý không nói làm gì, nhưng đóa thủy tiên Hôn Hiểu này còn thu hút cả bướm hoa gần kề.

Bướm hoa là người, một người phụ nữ, sống ở tầng 10.

Bướm hoa là nickname khác của cô ta, do các bà các mẹ trong khu này đặt cho.

Bướm hoa tuy không đặc biệt xinh đẹp, nhưng có bộ dạng thướt tha. Nói như này, đàn ông thấy cô ta sẽ cảm thấy bản thân giống đàn ông, nhưng phụ nữ thấy cô ta lại cảm giác mình không phải phụ nữ. Cô ta thích đi giày cao gót 9cm, khi đi, thân hình mềm mại, yêu kiều khác thường. Khi nói chuyện với người khác, có ý như vô tình, đôi mắt ướt át nhìn bạn.

Nói chung, là một báu vật.

Đồng thời, cũng là một nhân vật.

Hoa bướm là người phụ nữ gia đình, ông chồng rất bận việc, thường đi công tác, thế là, hoa bướm rất rảnh. Có thể vì rảnh quá nên thường học hồng hạnh vượt tường, nghe nói đã có vài đôi vợ chồng tình cảm đằm thắm ly hôn vì cô ta.

Vì vậy, tuyệt đối là một nhân vật khiến cho sinh vật giống cái ở khu nhà này biến sắc.

Trang Hôn Hiểu mới chuyển tới vài ngày, cô ta đã thay đổi thái độ nhìn tôi như không nhìn thấy trước đây bằng việc rất nhiệt tình chào hỏi khi thường, còn hỏi thăm tình hình của Hôn Hiểu.

Sau này không biết nghe đâu thấy tôi và Hôn Hiểu sống chung, khi gặp tôi, cô ta lại có thái độ coi thường. Hai tay chống nạnh, mắt liếc xéo tôi một cái, mũi hừ một tiếng.

Nhưng nói thật, người đẹp đúng là người đẹp, cô ta dùng động tác nào cũng đẹp cả.

Có điều, tôi ngốc hơn cũng đoán ra, bướm hoa đã nhìn trúng Hôn Hiểu.

Vài lần, bướm hoa không màng mệt mỏi, leo 6 tầng gõ cửa nhà Hôn Hiểu, nói muốn cờ lê, búa, đinh.

Thật là, coi Trang Hôn Hiểu là thợ mộc à?

Nhưng tôi cũng không phải đèn thiếu dầu, vừa ngửi thấy hơi cô ta lập tức mở cửa, chen vào giữa hai người, phá vỡ không khí.

Vì thế, bướm hoa hận tôi tới tận tủy.

Nhưng có cách nào, đồng chí bướm hoa, đây chẳng phải cần ưu tiên người tới trước à.

Ban đầu tưởng đề phòng chu toàn, ai ngờ hôm đó, ăn cơm xong, tôi sai Hôn Hiểu xuống nhà mua đồ ăn vặt, bản thân không có việc, liền đứng trên ban công hóng gió.

Không bao lâu thì thấy Hôn Hiểu xách 1 túi đồ to trở về, đang định gọi anh, trong tầm mắt xuất hiện dáng người yểu điệu.

Nhìn chăm chú một chút, phát hiện là bướm hoa. Chỉ thấy cô ta băng lên trước, gọi Hôn Hiểu, nói vài câu, sau đó cười rúc rích, khiến tim tôi run rẩy, vội vàng chạy xuống lâì.

Chị gái đa tình, chị đều đánh dấu hoa rồi, em vừa lơi lỏng, sao đã tranh thủ cơ hội rồi!

 

*******************

 

Chương 61: Anh ấy nói, nếu em dám hồng hạnh vượt tường 1

Khi chạy xuống lầu, đúng lúc thấy chị gái đa tình chặn Hôn Hiêu trước cửa lớn toàn nhà.

Vốn định lên quấy đục nước, nhưng nghĩ một chút, quyết định, dù tôi có đề phòng hàng ngày, nếu Hôn Hiểu muốn lạc lối, tôi cũng không có biện pháp.

Nhân cơ hội, quan sát một chút.

Quyết định vậy, tôi liền lặng lẽ trốn một góc, căng tai nghe trộm.

“Ơ, Trang tiên sinh, hóa ra anh thích ăn vặt à, mua cả túi to này.”

“Tôi mua giúp Thảo Nhĩ.”

“Thế ư? Tôi thấy Thảo Nhĩ gần đây sao lại béo ra rồi, hóa ra do ăn vặt.” Giọng chị gái đa tình mang theo chút chế giễu: “Nói thật, tôi rất ngưỡng mộ Thảo Nhĩ, khẩu vị tốt, ăn uống tốt, người cứ trỏn lẳn ra, mừng biết bao. Không như tôi, cơ thể yếu đuối, dạ dày không tốt, ăn thế nào cũng không thể béo, ôi.”

Đây là tỏ ra khen ngợi nhưng thực chất là chê bai tôi một cách trơ trẽn!

Tuy không bằng cô ta, nhưng dáng tôi cũng bình thường, sao có thể dùng hai từ chúc mừng để nói chứ.

Tôi cố nén cơn giận, xem Trang Hôn Hiểu trả lời thế nào.

“Đúng thế, ôm cô ấy mềm mềm, rất dễ chịu.” Ngữ điệu Hôn Hiểu bình tĩnh, sau đó đột nhiên nhớ ra điều gì, nói: “Cô chẳng phải dạ dày không tốt? Sao còn uống thuốc giảm béo?”

“Hả?” Bướm hoa bất chợt bị anh nói như vậy, sững người, nhưng lập tức lấy lại tinh thần: “Thuốc giảm béo, ha ha, sao tôi có thể uống thuốc giảm béo chứ? Đừng nghe người ta nói lung tung.”

“Là bà Trần đối diện nhà cô nói, lần trước bà ấy nhờ tôi bê giúp thùng đồ lên nhà cô, nói là thay cô ký nhận thuốc giảm béo.”

“Đó… đó chắc bà ấy nhầm.”

“Ờ, là nhầm à.” Trang Hôn Hiểu lạnh nhạt trả lời.

“Đừng nói cái này nữa, à, Trang tiên sinh, anh chuyển tới lâu như vậy, cũng chưa tới nhà tôi chơi. Ngày kia chồng tôi không có nhà, anh tới ăn bữa cơm nhé.”

“Không cần đâu, vậy phiền lắm.”

“Sao phiền chứ, chỉ là bữa cơm, làm nhanh thôi mà…”

“Không phải sợ cô phiền hà, là tôi ghét phiền hà… tôi rất kén chọn, quen cơm Thảo Nhĩ làm rồi, không quen ăn cơm người khác.”

Tôi nghe thấy âm thanh bướm hoa hít khí lạnh, đoán chắc tức rồi đây, nhưng cô ta cũng là nhân vật càng đánh càng dũng cảm, lấy lại tinh thần, lập tức nói: “Không ăn cơm cũng đến nhà tôi ngồi chơi mà.”

“Lẽ nào đệm nhà cô tốt?”

Bướm hoa hoàn toàn bất tỉnh.

“Xin lỗi, tôi lên trước.” Hôn Hiểu nói xong liền vượt lên trước cô ta.

Nhưng bướm hoa ngoan cường tỉnh lại, chặn anh, giọng nói yêu kiều đến tôi cũng yếu mềm: “Trang tiên sinh, anh đừng giả vờ, suy nghĩ của đàn ông lẽ nào tôi không hiểu? Chiêu vờ tha để bắt thật này gặp bao lần rồi.”

“Được, vậy tôi không giả vờ nữa.” Hôn Hiểu hít nhẹ, mặt vô cảm nói: “Chị à, phiền chị bỏ tay trên vai tôi xuống.”

Tôi thừa nhận bản thân không phúc hậu, vì tôi có thể cười trên nỗi đau của người khác.

Nhưng cười rồi cười, tôi dừng lại … đằng sau có tiếng thở gấp gáp.

Quay đầu nhìn, là chồng của bướm hoa!

Đây có thể tập hợp thành bàn mạt chược rồi.

Chỉ thấy ngực anh ta phập phồng, tay nắm chặt, cổ mặt đỏ ửng, khí thế mạnh mẽ đi về phía đôi “gian phu dâm phụ” đó.

Xong, bướm hoa gặp họa rồi.

 

 

About these ads

Có mộ phản hồi

  1. Thanks sis nhiều lắm, yêu sis nhiều lắm, chúc sis năm mới gặp nhiều may mắn.
    Đọc xong 3 chap này, nhất là chap cuối yêu anh Hôn Hiểu quá, vừa cute, vừa bt, vừa cool, yêu cả Thảo Nhĩ nữa trình đối phó với HH càng ngày càng cao.

    • @Bolide: trời, 3 chương đó nàng, còn kêu ngắn, ta chết đây
      @Koh ren: hè, ss cũng iu anh HH này ghê cơ, BT có trình độ ;) )
      @hoacodon: thanks em, giá trị quan khác người mới BT thế chứ

  2. Hu hu, em hựn Jini T____T

    Jini bỏ quên mầm non BT Siêu Siêu nhà em T_____T

    Chúc mừng năm mới ss Jini nhá, ss chúc nhầm rồi, ai BT vô đối rồi thì càng phải phát huy trình độ mà vô đối hơn chứ :D

    *ôm ôm Jini*

  3. Vì lời chúc fangơ sớm tìm được cái chăn 37độ siêu cấp BT như các Boss trên mờ ta phải nhảy vô ôm hun nàng tới tấp.Chúc nàng năm mới BT hơn năm ngoái,càng ngày cấp độ BT của nàng càng cao,sớm tu hành đắc đạo lên mức thượng thừa ha
    P/S:Lâu lâu mở ĐT ra mới thấy chữ,mềnh sắp quên chữ được đọc thía nào ùi TT^TT

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s