ĐTCTY: Chương 28-29

Chương 28: Một chuỗi những bất ngờ

“Điều này không thể nào! Sao nó có thể là con gái tôi!? Rõ ràng nó là nghiệt chủng của Trác Hy Văn và người khác!”

Nghe thấy Tiếu Thiên Hào rên thầm yếu ớt trong phòng bệnh, Lãnh Vũ Hiên liếc liếc cửa chớp và cửa phòng bệnh khép chặt, vốn định gõ cửa liền rút tay lại, đút túi quần, lịch sự dựa vào cửa phòng bệnh quang minh chính đại nghe tiếng cãi nhau của “nhạc phụ” và “nhạc mẫu” trong phòng.

“ Ông dựa vào đâu mà nói Tiếu Trác là nghiệt chủng?” Giọng Dư Tú Trung không nén được tức giận.

“Dựa vào việc Hy Văn chưa từng yêu tôi, dựa vào việc chính mắt tôi thấy cô ấy lăng nhăng với người đàn ông khác.

“Bốp——” Một tiếng vang lanh lảnh cắt ngang giọng nói khàn của Tiếu Thiên Hào.

Lãnh Vũ Hiên ở ngoài phòng bệnh nhướng nhướng mày, rõ ràng má “nhạc phụ” của anh bị bàn tay của “nhạc mẫu” hỏi thăm qua.

“Tôi không cho phép ông sỉ nhục hai mẹ con nó một lần nữa! Chúng ta nợ hai mẹ con họ đủ nhiều rồi! ‘lăng nhăng’!? Nếu đi dùng cơm ở nhà hàng cùng với người khác giới cũng được coi là lăng nhăng, vậy thì hành vi năm đó của ông được coi là gì, là ‘thối nát’ hay là ‘lang chạ’? Tôi chịu đựng đủ người đàn ông ích kỷ như ông rồi! Năm đó ông tin lời xui bẩy của người khác, cho rằng tôi lẳng lơ, ép tôi rời Đài Loan, đến con của chúng ta cũng….. Sau đó, ông lại dùng chính tiết mục đó đối với Hy Văn. Bây giờ, vì gia sản của ông, ông lại ép Tiểu Trác lấy Lãnh Vũ Hiên trả nợ cho phong lưu của ông năm đó! Ông, chết tiệt đã hủy hoại tất cả mọi người! Được, ông nói Hy Văn không yêu ông, ông nói Tiểu Trác là nghiệt chủng, vậy tôi hỏi ông, nếu Hy Văn không yêu ông, sao cô ấy lại cả đời không lấy chồng? Tại sao trước lúc chết lại đem tất cả con gái và tài sản Trác gia phó thác cho ông? Nếu Tiểu Trác không phải con gái ông, hôm nay ông có cơ hội nằm đây sỉ nhục nhân cách mẹ con họ không?” ”Đừng nói nữa, đừng nói nữa!” Tiếu Thiên Hào đau khổ gào khóc đau đớn, “Trời ơi, tôi đã làm gì? Tôi đuổi người phụ nữ tôi yêu, lại đem đứa con ruột của tôi và cô ấy dâng tặng quỷ sa tăng, tôi làm những việc gì rồi? Tôi đã làm những gì? Hy Văn, tôi có lỗi với em! Có lỗi với con gái của chúng ta…..

“Ầm——” Không báo động trước, cửa phòng bệnh bị mở ra.

“Nào, nhạc phụ, nhạc mẫu!” Lãnh Vũ Hiên tao nhã bước vào phòng bệnh, “dựa vào sức lực ‘tán gẫu’ vừa nãy của hai người, vết thương của ông bà rõ ràng đã không còn trở ngại lớn”. Anh nói toạc ra nhìn vẻ mặt hoảng hốt, sợ hãi của vợ chồng Tiếu Thị với dải băng quấn trong phòng bệnh, “làm con rể như tôi cũng có thể yên tâm rồi!” anh vừa nói vừa tao nhã quay người, “Đúng rồi, giúp tôi nói với vợ tôi – Tiếu Trác, tôi vẫn chưa vui đùa xong, tốt nhất cô ấy nên nhanh chóng trở về Lãnh trạch.” Trước khi rời phòng bệnh anh đột nhiên quay người, khóe miệng kéo ra một nụ cười lạnh bất thường, “nếu không, tôi sẽ khiến cho cả nhà các người biết thế nào gọi là quỷ sa tăng!”

“Thượng đế, tôi đã làm gì!?” Tiếu Thiên Hào bất lực nhìn Dư Tú Trung mặt trắng bệch bên cạnh lẩm bẩm khẽ.

“Điện thoại, điện thoại đâu?” Giọng Dư Tú Trung run rẩy kinh khủng, họ lại hại Tiếu Trác rồi, “Tôi phải nói với Tiểu Trác, tôi phải để nó lập tức trốn đi.”

“Không, đừng.” Tiếu Thiên Hào giành lấy điện thoại trong tay Dư Tú Trung, trong mắt thêm phần bình tĩnh, “Nếu Tiểu Trác biết sự việc đã bị bại lộ, với tính cách của nó sẽ lập tức trở về! Chúng ta không thể liên lụy tới nó nữa!”

“Đúng, ông nói đúng, không thể nói cho Tiểu Trác! Nó bây giờ đang ở bên người thân sẽ càng an toàn!” Dư Tú Trung dần dần bình tĩnh trở lại, “nhưng nếu Lãnh Vũ Hiên tìm nhóm thám tử thì nên làm thế nào?”

“Chỉ cần chúng ta không nói hướng đi của nó, tổ thám tử cũng chưa hẳn sẽ dễ dàng tìm thấy Tiểu Trác. Nhớ kỹ, gần đây nhất định đừng liên hệ với Tiểu Trác!” Ông nhắm mắt, bây giờ ông chỉ có thể cầu nguyện Hy Văn nơi thiên đường xa xôi phù hộ cho con gái.

“Âu Dương Lỗi!” Rất tốt! Tất cả đều là trò bịp bợm, đứa con gái chết tiệt này không làm diễn viên thì thật phí! Lãnh Vũ Hiên sôi gan hận không thể tìm thấy Tiếu Trác bây giờ! Anh tức giận đá cửa phòng bệnh, tự ý bước vào.

“Anh, sao anh không gõ cửa!” Lãnh Vũ Đình vốn đang thân mật với Âu Dương Lỗi hờn dỗi oán trách, vẻ mặt thẹn thùng rời khỏi vòng tay của Âu Dương Lỗi.

“Xảy ra chuyện gì, Vũ Hiên?” Âu Dương Lỗi ngồi trên giường bệnh thái độ bình tĩnh hỏi, tay vẫn chuyện ta ta làm, nắm tay vợ yêu.

“Tôi muốn biết tất cả mọi việc liên quan tới Tiếu Trác con gái lớn tập đoàn Tiếu Thị, ba ngày sau!” Lãnh Vũ Hiên sắc mặt như không cho phép xen vào.

“Tiếu Trác?” Lãnh Vũ Đình ngạc nhiên kêu lên, “Hai người không phải đã ly hôn rồi sao? Anh, anh hà tất vì việc đã xảy ra của chú, thím mà liên tục báo thù? Nói ra cô ấy cũng rất bất hạnh….” Từ đầu tới cuối người nhà họ Lãnh đều không tán thành anh họ lấy đại tiểu thư Tiếu gia để báo thù, nhưng vì anh họ trước nay luôn cố chấp, lại thêm cha ngắn tay chẳng với tới trời, đành do tiểu thư Tiếu gia vô cớ chịu liên lụy. May mà lần này tới Đài Loan nghe bà Lưu nói rằng anh họ đã ly hôn với tiểu thư Tiếu gia. Vốn dĩ mọi người đều cho rằng sự việc sẽ kết thúc như vậy, nào ngờ anh họ lại chuyện xưa nhắc lại, “Lỗi, đừng đồng ý với anh ấy!”

“Được rồi, tuy có vài khó khăn, nhưng thám tử trong tay tôi rất tốt, ba ngày sau anh sẽ biết tất cả về Tiếu Trác.” Âu Dương Lỗi ôm vai người vợ chưa cưới đang lên tiếng chống đối. Thực ra anh cũng phản đối Lãnh Vũ Hiên mãi mãi bị hận thù của cha mẹ  làm mờ mắt, cũng không muốn ảnh hưởng tới người vô tội. Nhưng nhìn ánh mắt Lãnh Vũ Hiên anh quyết định giúp anh ta việc này. Vì trong đôi mắt đó không hề có chút nào thù hận, trực giác mách bảo anh.

“Còn nữa, tôi muốn biết quan hệ của cô ấy và George Blank của tập toàn Viễn Hằng!” Chết tiệt, chẳng trách anh cảm thấy tên con lai tóc vàng ôm Tiếu Trác quen đến vậy, sau khi nhìn thấy Vũ Đình anh mới đột nhiên nhớ tới thằng cha đó là lãnh đạo mới của tập đoàn Viễn Hằng có quan hệ nghiệp vụ với công ty của bác.

“George?  ‘quý ông kim cương’ tầng lớp thượng lưu trong xã hội Anh quốc?” Âu Dương Lỗi tinh nghịch huýt sáo, “anh ta lại là một người tình đại chúng, anh muốn biết George có quan hệ với ‘cô’ nào?”

“Vợ tôi!” Lãnh Vũ Hiên lườm Âu Dương Lỗi một cái, tức giận đi ra khỏi phòng bệnh. Người tình đại chúng? Rất tốt! Tiếu Trác nợ của chúng ta đáng để tính rồi!

“Vì sao phải giúp anh ấy? Sự việc vốn dĩ đã kết thúc rồi.” Lãnh Vũ Đình bất mãn oán trách vị hôn phu.

“Xuỵt——” Âu Dương Lỗi dùng ngón cái chạm nhẹ lên đôi môi đỏ của Vũ Đình, “Lẽ nào em không nhìn thấy sự ghen tuông trong mắt Vũ Hiên à, vợ ngốc?”

“Ghen tuông!?” Lãnh Vũ Đình lại một lần nữa ngạc nhiên kêu lên, khiến cho Âu Dương Lỗi vốn dĩ định hôn lên đôi môi đỏ của cô không thể không gạt gạt nước bọt bị bắn trên má, “Anh họ em!? Sao có thể!”

“Sao không thể, vừa nãy ánh mắt anh em giống như ông chồng ghen, nếu George mà ở trước mặt anh ấy nhất định sẽ bị anh em dùng dao chém chết.”

“Nhưng anh em vì báo thù mới lấy Tiếu Trác, hơn nữa loại người không có trái tim như anh em sao có thể yêu được phụ nữ chứ?”

“Đàn ông là nguyên tố kỳ lạ, gặp một vài phụ nữ đặc biệt sẽ phát sinh phản ứng hóa học đến bản thân cũng không biết.” Âu Dương Lỗi cười nhìn Lãnh Vũ Đình, “Anh không phải là một ví dụ ư, trước khi quen em anh cũng không có trái tim.”

“Đáng ghét! Nhưng việc này sao lại có thể kéo theo tiểu thiếu gia nhà Blank? Tình sử của anh ta còn huy hoàng hơn cả anh trước kia.” Nói tới điều này cô không nén được oán giận khó chịu nhìn Âu Dương Lỗi.

“Khụ…… vợ à chúng ta chẳng nói là bỏ qua chuyện cũ ư?” Âu Dương Lỗi lúng lúng gãi gãi đầu, “Anh cũng chỉ gặp qua vài lần George Blank, có điều phạm vi giao tiếp xã hội của anh ta đều ở châu Âu, chị dâu em rất có sức hấp dẫn nhỉ?”

“Em chỉ nhìn qua ảnh, bà Lưu nói chị dâu em là phụ nữ Trung Quốc rất truyền thống, thuộc bà chủ gia đình hiền thục đức hạnh. Nhưng anh hai của em lại nói chị dâu em là phụ nữ hiểu biết độc lập có chủ kiến.” Lãnh Vũ Đình nhún nhún vai, “Cá nhân em cảm thấy mặt mày cô ấy rất lương thiện. Không thể nói xinh đẹp, nhưng rất thanh nhã.”

“ha ha ha…. Xem ra cô ấy là người có nhiều mặt! Anh cả em chắc thực sự gặp phải đối thủ rồi!” Âu Dương Lỗi giương khuôn mặt cười trên nỗi đau của người khác, cầm điện thoại thông báo thuộc hạ điều tra tình hình gần đây của Tiếu Trác.

************************

Chương 29: Dựa vào người thân 1—— Lần đầu gặp mặt người nhà

Dinh thự nhà Blank, London, nước Anh

“Tiểu Lan, cà vạt của bố thắt chưa thẳng à?” Ông John, người đứng đầu nhà Blank đang ngồi trên xe lăn căng thẳng hỏi con dâu bên cạnh.

“Không có, cha à. Hôm nay cha rất đẹp!” Lý Lan con dâu của John Blank cười, đẩy bố chồng tới trước gương, “Bố xem, Henry đã kém xa bố rồi!”

“Đúng thế bố ạ! Hôm nay bố thực sự rất có sức sống!” Henry Blank – con trai John Blank cũng phối hợp với vợ an ủi bố.

“Richard và Peter sao vẫn chưa về?” John Blank lại một lần nữa nhìn đồng hồ cổ trong góc phòng khách.

“Cha, bây giờ là thời gian tắc đường, bọn họ không thể về nhanh đến vậy.” Lý Lan cười nhẹ nhắc bố chồng lần nữa.

“Con nói Trác Trác có đột nhiên thay đổi ý định không tới gặp bố không? Bố đã làm bao việc có lỗi với bà ngoại và mẹ con bé, nó có thể….”

“Cha, cha yên tâm đi, Trác Trác là đứa trẻ lương thiện. Hơn nữa Mark cũng đang ở bên cạnh Trác Trác, nó sẽ không để em gái nó đi qua nhà mà không bước vào cửa đâu.”

“Đúng vậy, hơn nữa chúng ta còn sai Richard và Peter đi đón, ba anh em chúng coi như bắt cóc cũng sẽ mang công chúa của chúng ta về nhà.”

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt, các con đẩy bố vào trong sân đợi được rồi, bố muốn sớm gặp Trác Trác.” John Blank vẫn sốt ruột lo lắng như cũ, chỉ lo sơ suất sẽ bỏ qua cơ hội được gặp đứa cháu ngoại của mình.

“Con biết rồi, chúng ta đợi ở ngoài.” Henry Blank và Lý Lan cười lắc lắc đầu, cha họ thực rất muốn gặp cháu ngoại của mình rồi.

“Rất căng thẳng ư?” Anh lớn Richard Blank của Tiếu Trác mở cửa xe cho cô, lại bất ngờ phát hiện lòng bàn tay em gái đầy mồ hôi.

“Tóc em có lung tung không?” Cô hỏi một đằng trả lời một nẻo vuốt vuốt Lưu Hải* trước trán (Lưu Hải* : tiên đồng trong truyền thuyết Trung Quốc, trước trán để một chỏm tóc ngắn).

“Không lung tung, đẹp đến ngơ ngẩn rồi, giống như công chúa.” Anh họ thứ ba Peter Blank của Tiếu Trác rút khăn tay ra giúp em gái lau mồ hôi trong lòng bàn tay.

“Xin mời, công chúa của chúng ta, hoan nghênh về nhà!” Cửa lớn nhà Blank ở ngay trước mắt, anh hai Mark Blank của cô đã làm tư thế mời.

“Về nhà.” Khóe miệng Tiếu Trác nhướng lên hiểu ý, chầm chậm bước tới cửa lớn của dinh thự nhà Blank  trong sự vây chặt của các anh họ.

“Ôi, con ta, con ta!”

Cửa lớn màu bạc chầm chậm mở ra, Tiếu Trác chưa kịp nhìn rõ kiến trúc bên trong thì bị kéo ngay vào vòng tay yếu ớt nhưng ấm áp, một người lớn tuổi ngồi trên xe lăn ôm chặt lấy cô trong vòng tay. Đỉnh đầu cô ươn ướt, cô biết đó là nước mắt của ông ngoại.

“Ông ngoại, con đã trở về rồi.” Trái tim cô độc đã lâu cháy bỏng vì nước mắt ướt đẫm, cô tưởng rằng người thân cả đời mình không bao giờ có thể gặp lại đang thực sự ôm cô như vậy. Nhắm mắt, lệ tuôn dài trên đôi má trẻ trung, chầm chậm rơi xuống lòng ông cụ.

“Cháu ngoại ta, gọi thêm một lần nữa, gọi thêm một lần nữa.” John khóc không thành tiếng, ông chưa từng nghĩ mình có thể may mắn như vậy, sinh thời lại có thể nghe được tiếng của đứa cháu ngoại!

“Ngoại, con rất nhớ ông, con về nhà rồi.” Cổ họng cô nghẹn ngào, lúc này trái tim cô và ông ngoại đã thấu hiểu nhau, bản thân cô cảm nhận được sự đau khổ, cảm động, vui mừng của ông. Hóa ra đấy chính là cảm giác của sợi dây liên kết cốt nhục

“Ngoan, ngoan, Trác Trác của ta! Để ông ngoại nhìn con nào!” John buông Tiếu Trác, bàn tay già nua nâng đôi má đẫm lệ. Trong chốc lát, ông dường như nhìn thấy người vợ Trác Trinh Nhã đã mất từ lâu, dường như nhìn thấy đứa con gái Trác Hy Văn rời xa ông khi chưa đầy 2 tuổi, “Trinh Nhã, Hy Văn, tôi phải cảm ơn mọi người thế nào đây vì đã đưa Trác Trác tới bên tôi? Tôi có lỗi với mọi người….”

“Ông ngoại, đừng khóc nữa, nếu không con sẽ cho rằng ông không vui khi gặp con mới như vậy.” Tiếu Trác thấy ông ngoại quá đau khổ, nắm bàn tay run rẩy của ông an ủi. Anh hai nói tim ông không khỏe, không nên quá kích động.

“Vâng ạ, bố, chúng ta đều không thể khóc, nếu không ngày mai mọi người đều biến thành cá mắt lồi đấy.” Lý Lan nước mắt lưng tròng, quan tâm lau sạch nước mắt của bố chồng và cháu gái.

“Đúng, đều không thể khóc, Trác Trác ngồi máy bay cả ngày nhất định mệt rồi, cha, chúng ta đưa Trác Trác đi thăm phòng con bé đi.” Henry Blank đẩy xe lăn của phụ thân.

“Đúng, đúng. Trác Trác và ông ngoại cùng đi xem phòng con đi. Mợ con đã sắp xếp lâu rồi.” Cảm ơn, Trinh Nhã. Cảm ơn bà đã đưa Trác Trác về nhà, tôi nhất định sẽ chăm sóc cháu ngoại của chúng ta thật tốt! John nói thầm trong lòng.

Lúc hoàng hôn, Tiếu Trác một mình nằm trên thảm cỏ nhìn ánh tà dương, vừa chớp mắt, cô đã về nhà được 3 ngày rồi. “Về nhà” – một từ ấm áp thơm ngát. Sau khi bà ngoại, mẹ từ trần, bên cạnh cô chỉ có hai người thân: mẹ Tú Trung và Kỳ Kỳ, cô luôn cho rằng đợi đến khi Kỳ Kỳ lấy chồng, mẹ Trú Trung qua đời, cô sẽ trở thành một bà lão cô độc. Không ngờ trong phút chốc ông trời lại mang đến cho cô ông ngoại – người yêu cô hơn cả tính mạng; cậu, mợ coi cô như con gái ruột, còn tặng cô 4 người anh họ vừa thương cô vừa đặc biệt xuất sắc. Cô chỉ trong chốc lát thành người giàu có về tình cảm.

“Ách!Tao —— sắp bị mày —— đè chết rồi!” Tiếu Trác vốn yên tĩnh trốn mọi người vui vẻ, thở hồng hộc cố gắng đẩy chú chó Sharpei to lớn màu vàng, toàn thân nhăn nheo đột nhiên ngồi lên bụng cô, “Mày nên giảm béo đi, đồ dã thú!”

“Trác Trác, anh tới cứu em đây!” Thấy “hai chục cộng 7 năm” sắp “băng hà” dưới mông con dã thú, kỵ sĩ bảo vệ công chúa trong pháo đài—— anh cả Richard Blank và anh ba Peter Blank kịp thời chạy tới, hai người một người lôi chân trước, một người kéo chân sau, cuối cùng con Sharpei cỡ lớn nặng khoảng 60kg cũng được khiêng khỏi bụng Tiếu Trác.

“Khụ khụ …. Khụ khụ …. Em sắp không thở nổi rồi!” Tiếu Trác được sự giải cứu vội vàng ngồi lên hít hít hơi thật lớn không khí trong lành. Con dã thú chết tiệt, sao lại quên mất nó chứ, ông trời còn ban tặng cho cô một con dã thú – Sharpei thường thích ngồi lên người cô.

“Con chó dê, đã nói là mày không được chấm mút gì em gái tao!” Peter hung dữ tóm da mặt dày của con chó Sharpei vàng đe dọa, “Cẩn thận không tao đá mày ra khỏi cửa nhà!”

“Dã thú, hôm nay không được ăn cơm tối!” Richard mải giúp Tiếu Trác vỗ lưng cho dễ thở cũng dùng vẻ mặt đe dọa con chó to lớn xấu xí đó.

“Gâu——” không thèm để ý tới lời uy hiếp của các thiếu chủ nhà Blank, dã thú đầu tiên nhe răng trắng thị uy với Richard và Peter, sau đó lắc lư thân hình to lớn chầm chậm lại gần công chúa nhà Blank, đồng thời cái mặt to đầy nếp nhăn áp sát vào công chúa, nhanh như chớp dùng lưỡi dày tặng công chúa một cái mặt toàn nước bọt.

Con dã thú hôn trộm thành công trước phản ứng không kịp của kỵ sĩ ngốc bảo vệ công chúa xoạc 4 chi hình tứ trụ, lắc lư da bụng dày lao điên cuồng chạy trốn.

“Dã—— thú” Peter tức giận hét, đuổi theo hướng trốn chạy của con dã thú.

“Con chó xấu xí chết tiệt!” Richard phụ trách ở lại vội vàng lấy khăn tay ra lau sạch nước bọt trên mặt Tiếu Trác.

“Ha ha..” Tiếu Trác ngồi trên thảm cỏ chẳng cảm thấy khó chịu chút nào vì bị hôn trộm, mà còn bị màn rượt đuổi xa xa một người một chó khiến cho ha ha cười lớn. Đặc biệt là thấy Peter và dã thú vì đuổi nhau mà song song rơi vào bể bơi ngoài trời càng khiến cô cười ngặt nghẽo.

About these ads

Có mộ phản hồi

  1. hehehe, sắp có màn hay để coi rùi, mình đợi mãi mới đến được chương này, mong đến tập sau để 2 nhân vật của chúng ta giáp mặt nhau quá :D
    Thanks bạn nhiều nhiều nhé :)

  2. Hay quá. Càng đọc càng hay mà. Hì. cứ tưởng chị post muộn cơ. TT có gia đình hậu thuẫn rùi, lo gì anh Vũ Hiên tẹp nhẹp nữa. Tiến lên, tiêu diệt hắn ko còn manh giáp rùi…ăn luôn hắn đi. Hehehe

  3. Ack, George là anh em với Mark sao “người tình đại chúng” >”

    2 vợ chồng Âu Dương-Vũ Đình tình tứ gứm, mà em cũng muốn coi tr của 2 ng` này nữa, có phần nào nói về 2 ng` này ko ss :”>

    Ôi em muốn bik sau khi anh Hiên bik mặt thật của chị thì sẽ phản ứng thế nào nhỉ, vui nhất là vụ lượm nhẫn cưới đem bán =))

  4. nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ có ss nhà mình là chăm chỉ nhất thôi.
    SS VV mà chăm bằng một nửa ss thì chúng ta được nhờ biết bao ss nhỉ???

  5. Ôi ôi ”~

    Em buồn cười nhất là vụ con chó =]]

    “Con chó dê, đã nói là mày không được chấm mút gì em gái tao!”

    Nhưng thực ra, đọc cả chương, thích nhất lại là câu “TT, anh đến cứu em đây”, nghe qua thì hài hước, nhưng lại rất chứa chan tình cảm.

  6. Cười lăn lộn =)) Ôi trời ơi cái màn bảo vệ mỹ nhân của 2 anh em =))
    @ Cuối cùng thì Trác Trác cũng có 1 happy family rồi :”> Chúc mừng chị. :”>

  7. Tối qua đọc tới chương này * lăn lăn lộn lộn*Bây giờ mới bắt đầu hay đây.
    Em lên Wattpad kiếm dc bản cv, mở ra rồi nghĩ đi nghĩ lại vẫn kiềm lòng đợi bản ss dịch. Hihi. Giá như ngày nào cũng 2 c thế này nhở ? =.=

  8. Mau mau phản công đi anh LVH ơi. Bà con đang sắp hàng chờ nè. Xem anh bản lỉnh đến đâu. Cám ơn ss nha, dạo này sis toàn cho 2 chap liên tục, mà hôm nay chap lại dài nữa, chắc sis cũng mệt lắm, để muctim massage đầu và tay cho sis nha.

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s