Chương 26: Bất ngờ
Phòng cấp cứu bệnh viện, Đài Bắc
“Tốt hơn nhiều rồi chứ?” Mark ngồi bên giường bệnh đau lòng nhìn Tiếu Trác nửa ngồi trên giường, sắc mặt trắng bệch.
“Uhm, em không sao.” Cô uống hết bình sữa rồi đưa cho Mark, “phẫu thuật thế nào rôi?”
“Dư Tú Trung chỉ là vết thương ngoài da, khâu xong nghỉ ngơi một thời gian là được.” Mark nói cho Tiếu Trác tin tức vừa nghe được từ bác sĩ, “Tiếu Thiên Hào tuy còn đang hôn mê, nhưng sớm đã thoát khỏi nguy hiểm tính mạng, nếu sau khi tỉnh không có hiện tượng chấn động não chắc không lâu sẽ bình phục.”
“Vậy thì tốt.” Cô thở phào, trên gương mặt trắng bệch cuối cùng cũng lộ ra nụ cười, “đúng rồi, anh có bảo Trương quản gia đừng kể với Kỳ Kỳ chuyện này không?”
“Yên tâm đi, anh bảo ông ấy theo ý em gọi điện cho Kỳ Kỳ nói vợ chồng Tiếu gia đi Singapore xử lí việc công ty, trong thời gian ngắn không có thời gian liên lạc với cô ấy.”
“Như thế là được rồi.” Cô mệt mỏi nhắm mắt. Hôm nay tiễn xong Như Như, cô và anh họ cùng nhau về nhà thu dọn hành lý, đang định ra ngoài ăn cơm trưa thì nhận được điện thoại vô cùng khẩn cấp của chú Trương, nói Tiếu Thiên Hào và Dư Tú Trung gặp tại nạn xe, đang cấp cứu trong bệnh viện. Biết tin, cô không kịp ăn cơm liền cùng anh họ lái xe tới bệnh viện. Tình trạng vết thương của Dư Tú Trung và Tiếu Thiên Hào đều rất nặng, đặc biệt là Tiếu Thiên Hào, không chỉ phần đầu bị va đập, động mạch của bắp đùi cũng bị mảnh vỡ phần thân xe cắt vào, mất máu nghiêm trọng. Cộng thêm nhóm máu ông hiếm, bệnh viện và kho máu mấy bệnh viện lân cận không đủ huyết tương, không thể tiến hành phẫu thuật, ông ấy mất máu nhiều quá bất cứ lúc nào cũng nguy hiểm tới tính mạng. Cũng may cô kịp thời tới tiếp máu cho Tiếu Thiên Hào mới có thể tiến hành phẫu thuật kịp thời. 600ml máu coi như có ích, Tiếu Thiên Hào cuối cùng thoát khỏi nguy hiểm.
Vừa nghĩ tới biểu hiện vô cùng kinh ngạc lúc quản gia nhìn thấy nhóm máu của cô và Tiếu Thiên Hào hoàn toàn thích hợp, cô liền cười gượng. Ngoài mẹ Tú Trung và Kỳ Kỳ, trên dưới Tiếu gia e rằng không ai biết cũng không ai tin cô là con gái ruột của Tiếu Thiên Hào, đặc biệt là Tiếu Thiên Hào —— bố ruột cô, trong mắt ông ta, cô luôn là nghiệt chủng của người mẹ lẳng lơ. Đây chính là người đàn ông mẹ cực kì yêu—— một người đàn ông không chỉ không yêu bà, thậm chí đến sự tin tưởng và tôn trọng tối thiểu đều keo kiệt đối với bà.
“Em muốn đi thăm mẹ Tú Trung.” Cô nhìn Mark, trong mắt có sự thê lương không nén nổi.
“Anh ôm em.” Mark xót xa ôm Tiếu Trác sắc mặt trắng bệch ra khỏi phòng cấp cứu tới khu phòng bệnh. Anh biết, ánh mắt vô cùng kinh ngạc của quản gia khơi ra sự tủi thân và ai oán từ lâu của cô, thêm lượng máu 600 ml, cô lúc này mệt mỏi cả thể xác và tinh thân, mỏng manh như ngọn cỏ.
Cô dựa vào ngực Mark, anh họ thật quan tâm, cô lúc này đã không còn sức lực để đi bộ nữa rồi.
…….
“Anh muốn đưa em đi đâu? Em không muốn đi, em muốn về!” Thăm xong Dư Tú Trung, Tiếu Trác dựa vào ngực Mark lo lắng vặn vẹo, đây không phải là đường ra chỗ đỗ xe, cô không muốn đi thăm Tiếu Thiên Hào, cô muốn về nhà!
“Ngoan,” Mark áp cằm lên đỉnh đầu ngọ nguậy của Tiếu Trác, hai tay ôm chặt cô đi về phía phòng bệnh của Tiếu Thiên Hào, “Là anh trai, anh không hy vọng em gái mình hối hận điều gì. Ông ấy còn mê man, sẽ không biết em tới thăm ông ấy.”
Lời của Mark thành công trong việc khiến Tiêu Trác trong lòng bình tĩnh hơn, nhưng khi họ tới gần phòng bệnh của Tiếu Thiên Hào, Tiếu Trác lại bắt đầu ngọ nguậy, “Đừng vào, em không muốn vào!” Hai tay cô nắm chặt vạt áo trước của Mark, đôi mắt trong veo tràn ngập cầu khẩn, giống như con thỏ trắng không muốn tới gần thợ săn, “Chúng ta chỉ nhìn qua cửa sổ, được không?”
“Ừ,” Lần này Mark không ép cô, lặng lẽ ôm cô lại gần cửa sổ phòng bệnh. Em gái đáng thương, cuối cùng anh biết người cha này đã làm tổn thương cô ấy sâu sắc thế nào! Anh rất hận mình không thể tìm thấy cô sớm hơn, khiến cô chịu biết bao uất ức, “Chúng ta về nhà, em cần nghỉ ngơi.” Loại cha này thăm ít cũng chẳng vấn đề gì, anh quay người ôm Tiếu Trác ra bãi đỗ xe của bệnh viện.
“Bây giờ là mấy giờ rồi?” Cô dựa lên ngực ấm áp mà vững chắc của anh trai nhẹ nhàng hỏi. Ngôi sao trên bầu trời đẹp quá, khiến cô nhớ tới ánh mắt dịu dàng của mẹ và bà trẻ.
“Hơn 4 giờ sáng.” Mark đoán, tuy lúc này ôm em gái không thể nhìn đồng hồ, nhưng vừa nãy lúc đi qua phòng khách bệnh viện anh đã kịp liếc qua.
“Vé máy bay chúng ta đặt là 7 giờ sáng, bây giờ trở về lấy hành lý vừa kịp.” Cô chớp chớp mí mắt nặng trĩu không nén được ngáp một cái.
“Từ hôm qua tới giờ em mệt cả ngày rồi, còn bị rút 600ml máu, nên nghỉ ngơi chút. Chúng ta gia hạn vé máy bay, ngày mai mới đi, được không?” Mark xót xa nhìn Tiếu Trác trong lòng.
“Không, em không muốn đợi ở đây!” Tiếu Trác nhúc nhích, “Em muốn đi bây giờ, càng nhanh càng tốt!” Cô phải nhanh chóng rời ra nơi này, rời xa người cô không muốn gặp.
“Được, chúng ta về Anh, chúng ta không ở đây.” Mark vỗ về, hơi nhọc nhằn mở cửa xe đưa Tiếu Trác vào xe, “Ngoan ngoãn ngủ chút đi, chúng ta về lấy hành lý trước.” Anh quan tâm thắt dây an toàn cho Tiếu Trác, bật thành ghế nằm, rồi cởi áo vest đắp lên người Tiếu Trác, quay người ngồi sang ghế lái khởi động xe. Có lẽ anh nên nhanh chóng đưa em gái về Anh, để gia tộc Blank chữa lành tâm hồn bị tổn thương, bù đắp tình thân mà cô chưa từng được hưởng.
*********************************************
Chương 27: Bất ngờ trong sự bất ngờ.
“Chết tiệt” Thấy xe của Mark mất hút trong đêm, Lãnh Vũ Hiên hung dữ đá vào lốp xe, nóng nảy đi khỏi góc bãi đỗ xe.
“Anh sao vậy?” Cậu hai Lãnh Vũ Trách chui ra khỏi xe Mecedes, nhìn vẻ mặt phẫn nộ của anh không hiểu. Anh họ làm sao thế, không chỉ vội vàng xuống xe, còn ra sức đá vào lốp xe.
“Không sao, chúng ta đi!” Lãnh Vũ Hiên nén cơn tức giận, mở khóa xe cùng cậu em đi tới bệnh viện. Bất ngờ gần đây vẫn thật nhiều! Đầu tiên là cô con gái nhỏ của người bác cư trú tại Mỹ – Lãnh Vũ Đình bất ngờ lấy chồng ở Đài Loan; anh đặc biệt từ Hồng Kông đến tham gia hôn lễ, 4 giờ sáng sớm đã bị cậu em họ lôi từ khách sạn tới bệnh viện, vì em rể bọn họ trước ngày cưới 1 ngày bất ngờ bị viêm ruột thừa; bây giờ anh lại bất ngờ nhìn thấy vợ của mình ở bãi đỗ xe bệnh viện được một gã đàn ông lạ ôm ra khỏi bệnh viện. Đúng là một chuỗi bất ngờ chết tiệt!
“Vũ Đình – con bé đó thật xuất sắc, ông bố cử đến Đài Loan làm ăn, cô ta lại tóm được ông vua thứ 5 về kim cương siêu cấp Âu Dương Lỗi. Ôi, đáng tiếc là vui quá hóa buồn! Tân lang chưa kịp vào động phòng lại vào phòng bệnh trước. Thật đáng thương cho bạn học cùng trường Cambridge của chúng ta, lại bị tiểu ma nữ số một của Lãnh gia thích. Em thấy con bé Vũ Đình đó 80% là khắc phu trời sinh, nếu không Âu Dương sao có thể trước khi kết hôn một ngày lại bị viêm ruột thừa…..” Ngược lại với vẻ mặt trầm lắng của Lãnh Vũ Hiên, Lãnh Vũ Trách lải nhải độc địa với em gái, đến nỗi anh hoàn toàn không chú ý họ đã đến gần phòng phẫu thuật rồi.
“Anh!” “Tiểu ma nữ” nghe thấy “lời khen ngợi” chạy ra phía họ từ trước cửa phòng phẫu thuật, lao vào vòng tay anh họ Lãnh Vũ Hiên, đồng thời “rất không cẩn thận” “đặt” gót giày vừa dài vừa nhỏ của cô lên trên giày của Lãnh Vũ Trách, “Em lo cho Âu Dương quá!”
“Oa——” Lãnh Vũ Trách cắn răng chịu đựng ôm chân vừa bị em gái hỏi thăm, khóc thét như heo bị giết, “em gái, em mưu sáttttt!”
“Anh ấy sẽ không sao chứ? Em lo quá!” Không thèm để ý tiếng hét của ông anh, cô ngả vào lòng anh họ, đôi mắt diễm lệ ngập nước mắt lo lắng.
“Con bé ngốc, viêm ruột thừa là tiểu phẫu, Âu Dương không thể có chuyện.” Anh lau sạch nước mắt cho cô em họ, đỡ cô ngồi xuống ghế dài trước cửa phòng phẫu thuật, trong đầu lại nghĩ tới cảnh vừa nhìn thấy chỗ bãi đỗ xe.
“Nhưng anh ấy đã vào trong đó rất lâu rồi….” Lãnh Vũ Đình vẫn không thể vứt bỏ u buồn.
“Xin cô, cô dù sao cũng là người phụ nữ thép của một công ty đa quốc gia, đến một chút kiến thức thông thường cũng không hiểu? Âu Dương làm phẫu thuật, chứ không phải đi uống café, sao có thể vừa vào liền bước ra!” Tình yêu quả nhiên thật vĩ đại! Quả ớt nhỏ những ngày trước hôm nay lại thành cây tơ hồng, hơn nữa còn là loại ngu ngốc.
“Đừng lo, cậu ấy sẽ không có chuyện gì đâu.” Lãnh Vũ Hiên hung dữ trợn mắt nhìn cậu em họ nói những lời “mát mẻ” bên cạnh một cái, tiếp túc an ủi cô. Anh nhìn cửa phòng phẫu thuật, nghĩ tới sự yếu đuối vừa nãy của Tiếu Trác, hay là cô ấy lại bị ngất rồi, vì thế sáng sớm đã tới bệnh viện; hoặc cô cũng bị bệnh đột phát như Âu Dương Lỗi… Gã đàn ông chướng mắt kia là ai? Chết tiệt, anh nhất định phải điều tra rõ!
Cuối cùng, phẫu thuật của Âu Dương Lỗi cũng kết thúc thuận lợi. Lãnh Vũ Hiên thuận theo lòng dân, để lại phòng bệnh cho đôi gắn bó keo sơn, đồng thời làm việc tốt thì làm tới tận cùng bằng cách ném tên lắm mồm Lãnh Vũ Trách rời phòng bệnh về khách sạn. Bụng đầy nghi ngờ anh tiếp túc lái xe quay trở lại bệnh viện.
“Thưa cô, có thể giúp tôi kiểm tra một chút tối qua hoặc sáng sớm nay bệnh viện các cô có cứu chữa qua một bệnh nhân nữ trẻ tuổi họ Tiếu không?”
“Được ạ, anh chờ chút, tôi lập tức tra giúp anh!” Y tá của phòng lễ tân bệnh viện vẻ mặt nhiệt tình! Ôi! Thật lãi, vừa nhận ca liền gặp ngay anh chàng đẹp trai.
“Cảm ơn!” Lãnh Vũ Hiên lịch sự cảm ơn, anh nhìn đồng hồ treo trên tường bệnh viện, đã 7 giờ rồi, Tiếu Trác và gã đàn ông kia đã đi được 3 tiếng. Anh nhất định phải làm rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Tại sao cô đến viện? Cô bị bệnh gì? Còn nữa, tên đàn ông chết tiệt đó rốt cuộc là ai? Tiếu Trác vừa nãy ở bãi đỗ xe vẫn yếu đuối như con thỏ trắng. Nhưng không biết vì sao, anh luôn cảm thấy vẻ yếu đuối đó hoàn toàn không giống với vẻ yếu đuối cô thể hiện trước mặt anh. Dường như cô vừa nãy ở trong bãi đỗ xe mới là Tiếu Trác thực sự, còn Tiếu Trác ở Lãnh gia chỉ là mặt nạ mang vẻ yếu đuối……
“Xin lỗi ngài. Ở đây chúng tôi không có bệnh nhân nữ trẻ tuổi họ Tiếu.” Cô y tá tìm trên vi tính một lúc lâu hơi áy náy, “Có điều, tối qua lại có một đôi vợ chồng trung niên họ Tiếu được đưa tới bệnh viện cấp cứu, họ bị đụng xe, nhưng đã thoát khỏi nguy hiểm, sáng sớm nay chuyển tới phòng bệnh thường….”
Tem! Kaka…
Lần đầu tiên được tem! Sướng quá! Nhảy cẫn lên! Kaka… hôm nay thật may mắn
Nói thật nha ss Jini, mỗi lần đọc là mỗi lần thèm. Thôi thì mạo muội, dù trình độ tiếng Trung dạo này bị mai một dần, nhưng ss để mình dịch hộ vài chương được không ? Hehe
thanks em, nhưng ss cũng dịch được nhiều rồi, chỉ tội hem có thời gian edit và post thui, vì còn fải đi làm mờ
thanks
top 4! thanks ss jini nha!
top 5,mói 2 ngày ko vào thui mà có đc đến mấy chương oy`,thanks ss,iu ss quá ♥♥♥..
hồi hộp chương sau quá!!! hehehhe. giá mà mình biết tiếng Trung nhỉ?
ai cũng bít tiếng trung thì Jini tự dịch tự đọc vậy
Trùi ui.hôm nay lãi ghê chị jini ơi.Làm một phát mấy chạp liền.HôHô.Ngày mong đợi đã đến rồi.Thank ss nhiều nhiều.SS cố lên.SS cứ phong độ thế cho bọn em mừng nhá
Chị ơi là chị lại làm cho người ta thèm thuồng rồi.hic.hic.
Anh LVH xuất hiện ít quá.hic.
Nhưng dù sao cũng cảm ơn oni vì post tận 2 chương liền.hj.
truyện này nói về TT hơi nhiều.
thankssssssssss chiiiiiii
co em cang ngay cang dai roi
mong cho chuong sau quaaaaaaa
ui, ss post 2 chương liền :X thank ss nhiều lắm :X:X:X
Ghen đi nào … ghen đi nào anh … come on … đừng ngại ngần … =)) Hí hí hai người sắp gặp lại nhau rồi, mừng quá a :”>
meo thật độc ác
)
Ko ác ko phải là Meo hé hé >:)
Doc mot luc 2 chuong van con muon co them (long tham vo day ma)
Tksssss Jini nhieu nhieu nhieu nhieu nhieu
Hihi, đọc 2 chương 1 lúc thật sướng. Tiếp tục chờ đợi, chắc các chương sau sẽ có thêm nhiều kịch hay
hì hì, chắc sau này tiến độ 2 chương nàng ợ
)
oiiiiiii yeuuuuuuu cauuuuuuuuu nayyyyyyyyyy cuaaaaaaa chiiiiiiiiiiiiii theeeeeeeeeee
) )
(nhung em chac chan yeu cau 3chuong/ngay hon
k ngo dich phai lam lam cong doan the a, em tuong dich xong la xong thoi, (post thi nhanh ma)
hí hí 1 ngày 2 chương. Meo yêu Jini nhứt á :”>
thế mới là ss của em chứ!
2 chương /ngày, hoan hô … hoan hô
heeeeeeeeeeeeeeeeeeee
hiiiiiiiiiiiiiiiiiii
mà ss ơi,
ss có biết bên TVE làm sao ko?
mấy hôm nay em vào mãi mà ko được.
Hôm đầu còn thấy bảo là nâng cấp,hôm sau thì mất hút luôn, chả hỉu sao cả ????
hình như bị die rồi em ạ. ss cũng hem vào được.
truyện này ngày càng có chiều hướng kịch tính a ~~~
Hiên ca a~, từ nghi ngờ sẽ điều tra, từ điều tra sẽ động tâm cảm thương, từ cảm thương quan tâm nhưng chút cừu hận, từ đó thì anh từ hận sang iu nhá hắc hắc
Trác tỷ cũng sướng thật, có 1 ng anh chu toàn như thế T.T e cũng mún có anh oa oa
E bị thix Đình ca ca, cái tính ca thật là chất =))
Nhân vật Lãnh tiểu thư cũng thú vị, hình như oan gia vs Đình ca đây hắc hắc
ủa, Đình tiểu thư mờ em, he he
truyện bắt dầu hay rùi đây, LVH ơi, lo chuẩn bị sk đi nhá để mà có sức đeo đuổi ng đẹp TT nhà ta, hehe
em cám ơn ss rất nhìu, mòn mỏi mòn mỏi, đc ngay 3 chap như thế này, ko còn ji bằng.
chúc ss tuần mới vui vẻ nha
Em iu anh Mark =.=”””
“bây giờ anh lại bất ngờ nhìn thấy vợ của mình ở bãi đỗ xe bệnh viện được một gã đàn ông lạ ôm ra khỏi bệnh viện. Đúng là một chuỗi bất ngờ chết tiệt!”
Anh ấy vẫn xem TT là dzợ cả nhà ạ =]]
hắn ta xé đơn ly hôn rồi mà
Buổi tối e toàn onl bằng điện thoại, chả bao giờ có tem dù lần nào vô đọc chương mới cũng rất là sớm
TVE vào lại được rùi, đổi giao diện lun rùi
uh, may em nhắc, giờ ss cũng mới vào được TVE
sao mình vào TVE thuvien-ebook.com không được nhỉ
thay link rồi, mọi người vào TVE theo link mới nha: http://www.e-thuvien.com
Thanks Jini nhiều! Hôm qua máy hư nên giờ mới đọc. Mình ghiền truyện này lắm, ngày nào cũng phải ra vào mấy lượt. Tính cách của Tiếu Trác làm mình khâm phục (tuy cảm thấy tác giả hơi đề cao cô ấy hi hi!)
Oh! sao mình vào TVE, chỉ thấy các đường link khác không nhỉ? không thấy PĐTT đâu cả.
hức hức… đi học rồi, ko thể canh me chấu chực thường xuyên ở nhà ss nữa rồi
anh LVH đã trở lại *tung bông*
hì, thì đi học về rồi đọc, học là trên hết mờ.
Pingback: Tin 6-9-2010 « BA SÀM
Ha ha ha … bây giờ anh LVH bắt đầu hết “lãnh” mà sửa soạn nóng rồi. Cám ơn ss.
Hôm nay chưa thấy 2 chương của ss